Thất Sơn Tiên Lộ

Lượt đọc: 3993 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195
Tiến »
Chương 187
một đóa sen

❊ ❊ ❊

"Chết đi!"

Phong Đế không còn giữ được sự bình tĩnh của một bậc đế vương. Lão đốt cháy một phần tiên nguyên của mình, dồn tất cả vào một đòn tấn công cuối cùng. Toàn bộ Kim Phong chi lực của lão ngưng tụ lại, hóa thành một ngọn giáo vàng rực, mang theo ý chí xâm lược và hủy diệt tất cả.

Đây là một đòn tấn công đủ để xuyên thủng một tiểu thế giới.

Đối mặt với đòn tấn công hủy diệt này, Lâm Minh lại làm một việc không ai ngờ tới. Cậu không vận khởi sức mạnh Hỗn Độn bá đạo, không dùng Lưỡi Búa Sáng Thế.

Cậu nhắm mắt lại. Trong đầu cậu hiện lên hình ảnh của Ông Chín, của đóa mai vàng nở trái mùa, của Thủy Tiên đang lo lắng nhìn cậu, của Trần Bình và những người dân vô tội.

Một chữ "Tình".

Cậu mở mắt ra, trong mắt không có sát khí, chỉ có sự bình yên. Một đóa sen màu xám tro, một Hỗn Độn Liên Hoa, từ từ hiện ra trước mặt cậu. Đóa sen này trông vô cùng bình thường, thậm chí còn có vẻ hơi héo úa, như thể sắp tàn lụi.

Ngọn giáo vàng kim mang theo sức mạnh hủy diệt, đâm thẳng vào đóa sen tàn.

Không có một vụ nổ nào cả.

Một cảnh tượng kỳ lạ đến mức phi lý đã xảy ra. Khi mũi giáo chạm vào cánh sen, nó không xuyên qua, mà như bị một tấm bông mềm mại nhất giữ lại. Toàn bộ năng lượng hủy diệt, toàn bộ ý chí xâm lược trên ngọn giáo, đều bị đóa sen kia từ từ hấp thụ, hóa giải, trả về với trạng thái Hỗn Độn nguyên thủy nhất.

Đạo của sự xâm lược, đã bị Đạo của cội nguồn hóa giải một cách nhẹ nhàng.

"Phụt!"

Phong Đế phun ra một ngụm máu tươi. Đòn tấn công kết nối với tâm thần của lão đã bị phá vỡ. Đạo tâm của lão xuất hiện một vết nứt. Lão nhìn đóa sen xám tro kia, rồi nhìn Lâm Minh, trong mắt là sự kinh hoàng tột độ.

"Đạo của ngươi... không phải là hủy diệt... mà là... cội nguồn..."

Dứt lời, khí tức trên người lão nhanh chóng suy tàn. Gương mặt của một bậc đế vương già đi hàng vạn tuổi chỉ trong nháy mắt. Lão ngã từ trên trời xuống, như một chiếc lá khô lìa cành.

Một triều đại, một tư tưởng xâm lược, đã sụp đổ theo đóa sen tàn kia.

Chiến tranh kết thúc.

Lâm Minh trông có vẻ mệt mỏi, đáp xuống đất. Thủy Tiên vội vàng chạy đến, gương mặt đầy vẻ lo lắng, nàng đưa cho cậu một chiếc khăn lụa. Lâm Minh mỉm cười, nhận lấy chiếc khăn, chỉ lau đi một vệt bụi trên má. Một chiến thắng kinh thiên động địa, lại kết thúc bằng một hành động vô cùng bình dị và ấm áp.

Thủy Vô Ngân tiến đến, định nói lời cảm tạ và giữ cậu lại. Nhưng Lâm Minh đã lắc đầu.

"Sứ mệnh của ta không ở đây. Ta phải đi tìm lại cội nguồn của mình."

Sau khi nghỉ ngơi và chữa trị cho những người bị thương, Lâm Minh, Trần Bình và con Kỳ Lân lại một lần nữa bước lên Tiên Thuyền Lạc Việt. Cậu đã có được manh mối từ Cổ Tịch Lâu, đã trả xong ân tình, đã bảo vệ được một vùng đất yên bình.

Con đường đến Nam Thiên Môn, lại một lần nữa bắt đầu. Hành trình này, cậu đã có thêm một sự lĩnh ngộ sâu sắc về Đạo, và có thêm những người bạn để nhớ về.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195
Tiến »