Thất Sơn Tiên Lộ

Lượt đọc: 3999 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195
Tiến »
Chương 161
ôn dịch chi kiếp

❊ ❊ ❊

Bầu trời phía trên vùng đất mà họ đang xây dựng bỗng tối sầm lại. Không phải là mây đen, mà là một làn sương độc màu xanh lục, mang theo khí tức của sự bệnh tật, chết chóc và tuyệt vọng.

"GIẶC ĐẾN! Lần này là Ôn Dịch Chi Kiếp!" Giọng của vị giám khảo vang lên đầy căng thẳng.

Làn sương độc này không tấn công vật lý, mà len lỏi vào tâm trí của mỗi người. Những tu sĩ có đạo tâm không vững, lập tức bị ảo ảnh xâm chiếm, nhìn đồng đội thành kẻ thù, la hét điên cuồng, hoặc tự làm tổn thương chính mình. Bệnh tật không chỉ ở thể xác, mà còn ở trong tâm hồn.

Tại Thiên Long Thành, sự hỗn loạn bùng nổ. Những nô lệ bị áp bức, nay lại bị ôn dịch kích động, đã nổi điên, tấn công lại chính những kẻ cai trị mình. Long Thái Tử tức giận gầm lên, dùng sức mạnh để tàn sát những kẻ nổi loạn, nhưng càng giết, sự sợ hãi và oán hận càng lan rộng, khiến cho ôn dịch càng thêm mạnh mẽ. Thành trì của hắn đang sụp đổ từ bên trong.

Nhưng ở Lạc Việt Thôn, một cảnh tượng khác lại diễn ra.

Khi làn sương độc ập đến, mọi người có chút hoảng loạn. Nhưng Lâm Minh không hề ra tay chiến đấu. Cậu đi đến cây đa cổ thụ đầu làng, nơi linh khí và nhân khí hội tụ mạnh nhất, rồi ngồi xuống xếp bằng.

"Tất cả mọi người, hãy giữ vững tâm trí, ngồi xuống cùng ta!" Giọng nói của cậu vang lên, không lớn nhưng lại vô cùng vững chãi, như một ngọn hải đăng giữa biển khơi. "Hãy nghĩ về gia đình, về đồng đội, về cánh đồng lúa mà chúng ta đã cùng nhau vun trồng. Chính khí trong lòng mạnh, thì tà ma không thể xâm phạm!"

Mọi người nghe theo. Từ Trần Bình, đến những vị tu sĩ khác, tất cả đều ngồi xuống, tập trung tinh thần. Họ không nghĩ đến việc chiến đấu, mà nghĩ về những điều tốt đẹp nhất, những giá trị cốt lõi nhất của "quê hương" mà họ vừa tạo ra.

Một luồng ánh sáng ấm áp, màu vàng nhạt, bắt đầu tỏa ra từ mỗi người. Đó không phải là tiên lực, mà là ánh sáng của ý chí, của sự đoàn kết, của chính khí.

Lâm Minh ở trung tâm, vận khởi Hỗn Độn Đồng. Cậu không nhìn vào ảo ảnh, mà nhìn thẳng vào bản chất của ôn dịch. Đó là những con ma ảnh vô hình, được tạo ra từ sự sợ hãi và tiêu cực.

Cậu không dùng sức mạnh Hỗn Độn để hủy diệt chúng. Thay vào đó, cậu bẻ một cành đa, dùng nó như một cây bút, vẽ lên không trung một chữ "AN" bằng Hán Nôm.

Chữ "AN" này, được viết bằng Thế Giới Chi Lực của cậu, tỏa ra một luồng ánh sáng bình yên và an lành vô tận. Nó như một mặt trời nhỏ, chiếu rọi khắp ngôi làng.

Những con ma ảnh ôn dịch, khi bị ánh sáng này chiếu vào, lập tức hét lên một tiếng thảm thiết rồi tan biến như sương khói gặp nắng mai.

Trận chiến kết thúc một cách lặng lẽ. Không có một giọt máu nào đổ xuống. Họ đã dùng chính "tâm" của mình, dùng tinh thần đoàn kết và chính khí ngút trời, để chiến thắng ôn dịch.

Các vị giám khảo trên hư không nhìn nhau, trong mắt không còn là sự kinh ngạc, mà đã là sự kính nể thực sự. Bọn họ hiểu rằng, người thanh niên này, thứ mà hắn đang xây dựng, không chỉ là một vùng đất.

Đó là một quốc gia, với đầy đủ nền tảng về quân sự, kinh tế và cả văn hóa, tinh thần. Hắn không chỉ là một tu sĩ, mà đã là một vị vua, một vị thánh nhân trong lòng những người đi theo hắn.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195
Tiến »