Thất Sơn Tiên Lộ

Lượt đọc: 4002 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195
Tiến »
Chương 179
hỗn độn điều hòa âm dương

❊ ❊ ❊

"Dừng lại!"

Vị Chúa Tể đột nhiên lên tiếng, ngăn cản các vệ sĩ. Lão không phải là một kẻ ngu ngốc. Lão nhìn vào đôi mắt sâu thẳm và bình tĩnh đến lạ thường của Lâm Minh, trong lòng bỗng lóe lên một tia hy vọng cuối cùng.

"Tiên sinh," lão đã dùng một cách xưng hô vô cùng kính trọng, "ngài... ngài có cách chữa trị sao?"

Lâm Minh gật đầu. "Ta có thể thử. Nhưng trong lúc ta chữa trị, bất kể có chuyện gì xảy ra, không một ai được phép can thiệp."

"Được! Ta lấy danh nghĩa của Chúa Tể để bảo đảm cho ngài!"

Lâm Minh không nói thêm gì nữa, bước về phía giường băng ngọc. Cậu không dùng kim châm, không lấy ra đan dược. Cậu chỉ giơ tay lên, một quả cầu năng lượng màu xám tro, mang theo khí tức của Hỗn Độn bản nguyên, từ từ hiện ra.

Cậu nhẹ nhàng đặt quả cầu năng lượng đó lên trán của quận chúa.

Trong mắt của các y sư khác, đây là một hành động điên rồ. Họ không cảm nhận được chút sinh khí nào từ quả cầu đó, chỉ có một sự hỗn loạn và cổ xưa.

Nhưng khi luồng Hỗn Độn chi lực đó đi vào cơ thể quận chúa, một cảnh tượng kỳ diệu đã xảy ra. Nó không tấn công tử khí, cũng không bổ sung sinh khí. Nó như một vị quan tòa hiền hòa, len lỏi vào giữa hai luồng sức mạnh đang tranh đấu kia, tách chúng ra, làm chúng dịu lại.

Lâm Minh lúc này mới dùng chính đạo tâm của mình để dẫn dắt. Cậu cho hai luồng sức mạnh đó thấy được quy luật của trời đất: có sinh ắt có tử, có tàn lụi mới có tái sinh. Cậu không triệt tiêu cái nào, mà là giúp chúng tìm lại sự cân bằng Âm-Dương vốn có.

Cậu đưa tay lên không trung, vẽ một biểu tượng Thái Cực Đồ hoàn mỹ. Thái Cực Đồ này tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, rồi từ từ dung nhập vào cơ thể quận chúa.

Trong khoảnh khắc, luồng tử khí nồng đậm quanh người nàng bắt đầu tan biến. Làn da xanh xao của nàng dần trở nên hồng hào. Những cây cỏ đã héo úa trong đại điện, bỗng nhiên nảy mầm, đâm chồi xanh biếc.

Quận chúa từ từ mở mắt, ánh mắt trong veo, không còn vẻ đau đớn.

Căn bệnh "nan y" mà ngay cả Y Thánh cũng phải bó tay, đã được chữa khỏi một cách nhẹ nhàng như vậy.

Cả đại điện chìm trong sự im lặng tuyệt đối. Vị Y Thánh và hàng trăm y sư khác nhìn Lâm Minh, gương mặt hết đỏ lại trắng, vừa xấu hổ, vừa không thể tin nổi. Bọn họ biết rằng, thứ mà họ vừa chứng kiến, không phải là y thuật.

Đó là Thần tích. Là sự thể hiện của một Đại Đạo mà bọn họ cả đời cũng không thể nào chạm tới.

Vị Chúa Tể run rẩy bước đến, vui mừng đến mức không nói nên lời, rồi cúi đầu thật sâu trước Lâm Minh. "Đa tạ... đa tạ thần y đã ra tay cứu giúp! Đại ân đại đức này, Thủy Mặc Tiên Vực xin ghi lòng tạc dạ!"

Từ một gã nhà quê vô danh, Lâm Minh, trong một khắc, đã trở thành vị ân nhân lớn nhất của cả một Tiên Vực.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195
Tiến »