Thất Sơn Tiên Lộ

Lượt đọc: 3954 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195
Tiến »
Chương 183
bắt giặc phải bắt vua trước

❊ ❊ ❊

Trận chiến càng lúc càng ác liệt. Dù khí thế có suy giảm, nhưng Kim Phong Thiết Kỵ vẫn là một đội quân tinh nhuệ, dưới sự chỉ huy của các tướng lĩnh, chúng vẫn từ từ đẩy lùi được phòng tuyến của Thủy Mặc Giang Sơn Trận.

Lâm Minh thấy vậy, quay sang nói với Thủy Vô Ngân: "Chúa Tể, phòng ngự mãi không phải là cách. Muốn thắng, bắt giặc phải bắt vua. Hãy giúp ta cầm chân quân địch, ta đi lấy đầu chủ tướng của chúng."

"Tiên sinh..." Thủy Vô Ngân có chút lo lắng, nhưng khi nhìn vào ánh mắt tự tin của Lâm Minh, ngài gật đầu. "Được! Ta sẽ dốc toàn lực của trận pháp, tạo cơ hội cho ngài!"

Lâm Minh không cần Tiên thuyền, không cần pháp bảo. Cậu chỉ bước một bước, thân hình hòa vào không gian, biến mất khỏi tường thành. Cậu như một bóng ma, luồn lách qua chiến trường hỗn loạn mà không một ai có thể phát hiện.

Hỗn Độn Đồng của cậu quét qua, dễ dàng nhìn thấu mọi lớp ngụy trang, tìm ra vị trí của đài chỉ huy của địch. Đó là một chiếc chiến xa bằng vàng ròng, được che chắn bởi hàng ngàn binh lính tinh nhuệ nhất, ở trung tâm là một vị Đại tướng Thiên Tiên đỉnh phong, đang không ngừng ra lệnh.

Lâm Minh lặng lẽ xuất hiện trên không trung, ngay phía trên chiếc chiến xa.

"Kẻ nào?" Vị Đại tướng và các hộ vệ cả kinh, lập tức tấn công.

Lâm Minh không thèm nhìn tới những đòn tấn công đó. Cậu chỉ giơ tay lên, hướng về phía những khu rừng tre bạt ngàn của Thủy Mặc ở phía xa.

"Tre! Về đây giúp ta!"

Theo tiếng gọi của cậu, một cây tre xanh biếc, bình thường nhất, đột nhiên bật gốc bay lên. Nó xé gió, vượt qua ngàn dặm trong nháy mắt, bay đến và nằm gọn trong tay Lâm Minh.

Cậu truyền Hỗn Độn chi lực của mình vào đó. Cây tre tầm thường lập tức phát ra ánh sáng màu xám tro, trở nên cứng rắn hơn cả thần thiết, sắc bén hơn cả tiên kiếm.

Trong khoảnh khắc này, cậu không phải là một vị tiên nhân cao cao tại thượng. Cậu là hiện thân của tinh thần làng xã, của sức mạnh mộc mạc mà kiên cường của đất Việt.

Cậu không dùng chiêu thức phức tạp. Cậu chỉ dùng một động tác đơn giản nhất: phóng ngọn giáo tre đi.

Ngọn giáo lao đi, không mang theo tiếng rít chói tai, mà chỉ có một sự im lặng chết chóc. Nó mang theo ý chí của cả một vùng đất, xuyên qua tất cả các lớp phòng ngự, xuyên qua thân thể của các hộ vệ, và cuối cùng, cắm thẳng vào tim của vị Đại tướng, ghim chặt lão ta vào chính chiếc xe chỉ huy của mình.

Vị Đại tướng chết, đôi mắt vẫn còn mở to, không thể tin nổi mình lại chết dưới một ngọn giáo tre.

Lá cờ chỉ huy gãy đổ. Cả đội quân Kim Phong nhìn thấy cảnh này. Thủ lĩnh đã chết, lòng quân lập tức tan rã. Chúng hoảng sợ, bắt đầu vứt bỏ vũ khí, tháo chạy tán loạn.

Một cuộc đại chiến, đã được định đoạt bởi một người, và một ngọn giáo tre.

Lâm Minh đứng giữa trời, áo vải tung bay. Trong mắt người dân Thủy Mặc, cậu không còn là một "thần y", mà đã là một vị Hộ Quốc Chiến Thần.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195
Tiến »