Thất Sơn Tiên Lộ

Lượt đọc: 3994 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195
Tiến »
Chương 156
vũ môn quan

❊ ❊ ❊

Khi các thiên tài khác đang phải vật lộn với từng con sóng pháp tắc, thì Lâm Minh lại như đang dạo bước trên một mặt hồ tĩnh lặng. Cậu không chỉ đi trên con đường do bản thân tạo ra, mà mỗi một bước chân của cậu đặt xuống, dưới chân lại nở ra một đóa sen vàng rực rỡ.

"Bộ bộ sinh liên!"

Những đóa sen vàng này không chỉ đẹp, mà còn tỏa ra một luồng Hỗn Độn chi lực tinh thuần, giúp ổn định và trung hòa những mảnh vỡ pháp tắc cuồng bạo xung quanh. Cậu cứ thế bước đi, phía sau là một con đường hoa sen vàng óng, một cảnh tượng vừa thần thánh, vừa an nhiên giữa biển cả hỗn loạn.

Hành động này, không khác gì một cái tát vào mặt Long Thái Tử. Hắn dùng sức mạnh để áp chế, còn người kia lại dùng sự tự tại để cảm hóa.

Nhưng Lâm Minh không hề để tâm đến hắn. Ánh mắt cậu chợt chú ý đến một thanh niên ở phía không xa.

Chàng thanh niên này có vẻ ngoài chân chất, mộc mạc, không giống hoàng tử hay thánh tử của các thế lực lớn. Hắn đang vô cùng chật vật, nhưng lại cực kỳ kiên trì. Quanh người hắn là một lĩnh vực màu vàng của đất, bên trong có những hư ảnh của những cây lúa vàng trĩu hạt. Hắn dùng chính hình ảnh của những cây lúa đó, dẻo dai và bền bỉ, để chống lại từng đợt sóng pháp tắc. Dù bị đánh cho xiêu vẹo, nhưng hắn không bao giờ gục ngã, giống như cây lúa trước gió bão, có thể bị uốn cong nhưng không thể bị bẻ gãy.

Đó là một loại Đạo pháp vô cùng đặc biệt, tràn ngập sự nhẫn nại và sức sống bền bỉ - Đạo của Cây Lúa.

Long Thái Tử thấy Lâm Minh hoàn toàn phớt lờ mình, càng thêm tức giận. Hắn gầm lên, điều khiển chiến xa tạo ra một cơn sóng thần pháp tắc còn lớn hơn trước, không chỉ nhắm vào Lâm Minh mà còn muốn càn quét tất cả những kẻ "ngứa mắt" xung quanh.

Chàng thanh niên "cây lúa" kia rõ ràng không thể chống đỡ nổi một đòn tấn công ở cấp độ này.

Thấy vậy, Lâm Minh khẽ thở dài. Cậu vốn không muốn gây chuyện, nhưng cậu lại nhìn thấy ở chàng trai kia một tinh thần bất khuất mà cậu rất tán thưởng.

Cậu không ra tay tấn công, mà chỉ nhẹ nhàng phất tay áo. Con đường hoa sen dưới chân cậu đột nhiên lan rộng ra, tạo thành một hồ sen nhỏ, bao bọc lấy chàng thanh niên kia.

Cơn sóng thần pháp tắc hung bạo ập đến, nhưng khi chạm vào ranh giới của hồ sen, nó lại trở nên hiền hòa một cách kỳ lạ, toàn bộ năng lượng cuồng bạo đều bị những đóa sen vàng kia hấp thụ và hóa giải.

Chàng thanh niên ngơ ngác, rồi nhìn về phía Lâm Minh với ánh mắt đầy cảm kích và kinh ngạc. Hắn vội vàng chắp tay: "Đa tạ Lâm huynh đã ra tay tương trợ! Tại hạ là Trần Bình, xuất thân từ một Tiên Thôn nhỏ. Ân tình này, tại hạ không biết lấy gì báo đáp."

Lâm Minh mỉm cười, một nụ cười thân thiện hiếm thấy. "Tiện tay mà thôi. Đạo của đệ cũng rất thú vị, lấy nhu thắng cương, lấy bền bỉ đối chọi với bạo tàn. Rất đáng ngưỡng mộ."

Trần Bình gãi đầu cười một cách thật thà.

Cả hai cùng nhau nhìn về phía trước. Ở cuối của biển pháp tắc, một bờ bến đã hiện ra. Nhưng đó không phải là một bờ biển bình thường, mà là một cánh cổng khổng lồ, được chạm khắc hình hai con rồng đang ngậm ngọc. Cánh cổng đó tỏa ra một luồng long uy cổ xưa, vừa uy nghiêm lại vừa là một sự mời gọi.

Trong lòng tất cả các tu sĩ, bao gồm cả Lâm Minh, đều hiện lên một cái tên trong truyền thuyết.

Vũ Môn Quan!

Hóa ra, cuộc khảo nghiệm vượt biển pháp tắc này, chính là một phiên bản cao cấp hơn của điển tích "cá chép vượt vũ môn hóa rồng". Chỉ có những "con cá chép" ưu tú nhất, kiên trì nhất, mới có thể vượt qua biển cả khó khăn này để hóa thành rồng.

Lâm Minh và Trần Bình cùng nhau sóng vai bước đi, trên con đường hoa sen, tiến về phía Vũ Môn Quan.

Long Thái Tử ở phía xa, nhìn thấy cảnh tượng này, gương mặt tuấn tú đã trở nên vặn vẹo vì tức giận. Hắn, một chân long của Tiên Đình, lại bị một kẻ vô danh dùng sự tự tại để áp chế. Hắn đã xem Lâm Minh là cái gai trong mắt, một kẻ phải bị nhổ đi bằng mọi giá.

Trận chiến ở vòng một có lẽ sắp kết thúc, nhưng sự đối đầu giữa những thiên tài hàng đầu, thì chỉ vừa mới bắt đầu.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195
Tiến »