Thập Niên 60- Cuộc Sống Mỹ Mãn Của Vợ Trước Lót Đường Trong Niên Đại Văn

Lượt đọc: 11252 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 164

❊ ❊ ❊

Tắt đèn, cả hai cùng nằm xuống.

Một lúc sau, Nghiêm Lỗi lại chống người dậy hỏi: “Kiều Vi, trường đại học thế nào?”

Kiều Vi suy nghĩ: “Trong giảng đường có phòng học, ban ngày có lớp, buổi tối cũng có thể dùng để tự học.”

“Không biết một phòng ký túc xá có bao nhiêu người, ban đêm đèn tắt, trò chuyện trong bóng tối, cái gì cũng dám nói.”

“Thư viện là nơi học tập, nếu đông người thì phải đi sớm chiếm chỗ ngồi.”

“Không cần phải nói về nhà ăn nữa đâu nhỉ?”

Nghiêm Lỗi đột nhiên cúi người hôn cô.

Kiều Vi cười thầm.

Nghiêm Lỗi thở dài: “Em thực sự…”

Kiều Vi thừa nhận: “Ừ.”

Khi tuổi tác, địa vị và tầm nhìn của Nghiêm Lỗi tăng lên, anh dần thoát khỏi bộ lọc thời trẻ đối với “học sinh cấp ba”.

Nhưng đồng thời, anh cũng ngày càng hiểu rõ tầm nhìn và trình độ kiến thức của Kiều Vi chắc chắn không phải là điều mà học sinh cấp ba có thể đạt được.

Cô thực sự là người đã học đại học.

Cô là học sinh đại học.

Người Nghiêm Lỗi nóng bừng.

Vẫn tốt như xưa.

Đến tuổi này, anh và Kiều Vi càng hiểu rõ về sự giải thoát.

Giống như cá và nước, chơi đùa và hòa quyện vào nhau.

Nghiêm Tương đã xa nhà được ba năm, lúc đầu cậu còn viết thư cho gia đình mỗi tháng.

Bây giờ rõ ràng ít đi rồi.

Kiều Vi nói với Nghiêm Lỗi: “Con đã không gửi thư nửa năm rồi.”

Kiều Vi thở dài.

Cô hiểu tình trạng này, đứa trẻ rời nhà sớm thì càng ít nói chuyện với bố mẹ.

Nghiêm Lỗi cũng hiểu. Anh rời nhà năm mười bốn tuổi, chỉ hơn Nghiêm Tương hai tuổi.

Sau khi xa nhà, bên ngoài là một thế giới rộng lớn.

Nhìn thấy những điều chưa từng thấy trước đây và hiểu những điều mà trước đây không hiểu.

Nhìn lại, thấy bố mẹ vẫn đang làm ruộng. Bạn nói với họ nhưng họ không hiểu.

Cậu thường không về nhà vài năm.

Trừ khi có chuyện lớn, chẳng hạn như sinh nhật của Nghiêm Phù, cậu mới chủ động viết thư về nhà.

Nếu không, toàn là ở nhà gửi từng bức thư cho cậu.

Hầu hết là kể khổ hoặc đòi tiền.

Tất nhiên anh và Kiều Vi sẽ không như thế.

Nhưng tình huống của Nghiêm Tương rất đặc biệt.

Cậu trực tiếp bước vào thế giới người lớn và làm việc với nhiều người lớn tuổi gấp mấy lần tuổi cậu.

“Con sẽ cô đơn chứ?” Kiều Vi như đang nói với chính mình, sau đó phủ nhận ngay: “Không, con sẽ rất vui vẻ.”

Đó là thế giới của cậu. Bởi vì bối cảnh thế giới đặc biệt, những người đó có thể không đuổi kịp cậu về chỉ số IQ, nhưng họ cũng là những thiên tài thực sự.

Ở đó, có người hiểu những gì cậu nó, có người chia sẻ hạnh phúc với cậu.

Ngày trước ở trong thư viện, cậu đã thực hiện những phép tính phức tạp, vui vẻ ngước lên và muốn nói chuyện với ai đó.

Nhưng dù mọi người rất quý mến và quan tâm cậu nhưng không ai có thể hiểu được tại sao phép tính đó lại khiến cậu vui mừng đến vậy.

Cậu không tìm được ai để chia sẻ.

Kiểu gì cũng có thất vọng.

Nhìn lại, bây giờ Kiều Vi cảm thấy việc Nghiêm Tương trở thành một thiếu niên ít nói trong nguyên văn có thể không hoàn toàn là lỗi của Lâm Tịch Tịch.

Lâm Tịch Tịch chỉ có trình độ tiểu học, làm sao có thể hiểu được chuyện của Nghiêm Tương.

Nghiêm Tương không tìm thấy cộng đồng mà cậu nên thuộc về, lâu dần, cậu sẽ trở nên im lặng.

“Thật ra em vẫn luôn nghĩ…” Kiều Vi nói: “Trong mắt những đứa trẻ như Tương Tương, sẽ nhìn những người bình thường như chúng ta thế nào?”

“Có giống người nhìn khỉ không? Một con người sống với một đàn khỉ lớn?”

Nghiêm Lỗi: “…”

“Ôi, em không phải khỉ.” Kiều Vi: “Em là mẹ của nó.”

Nghiêm Lỗi suy nghĩ, từ nhỏ Nghiêm Tương vẫn thừa nhận uy quyền người bố của mình.

“Anh cũng không phải.” Anh vui vẻ nói.

Phù Phù càng không phải. Phù Phù là bảo bối trong lòng Nghiêm Tương, từ nhỏ đã ôm đi khoe khoang khắp nơi.

Hai vợ chồng đồng loạt nghĩ đến Quân Quân.

Một năm qua đi, hội nghị lần thứ ba Ban Chấp hành Trung ương khóa XI được tổ chức.

Ngày này, Phó chủ nhiệm Kiều của Ủy ban Cách mạng đến làm việc, ăn mặc rất ấn tượng.

Trong hai năm trở lại đây, những bộ quân phục màu xanh lá cây một thời đã dần ít phổ biến hơn nhưng trang phục của người dân vẫn đơn điệu.

Nhất là trong chính phủ, mọi người toàn mặc đồ đen hoặc xám, bầu không khí trầm ổn, nghiêm túc.

Phó chủ nhiệm Kiều mặc quần áo màu sắc tươi tắn, ánh mắt mọi người sáng ngời.

Chủ nhiệm Mạnh cũng cười rồi thở dài nói: “Năm đó các cô gái cũng mặc rất đẹp.”

Nhoáng cái đã qua nhiều năm như vậy, những chiếc váy liền màu sắc rực rỡ năm đó đã không còn được nhìn thấy nữa.

Các tờ báo mới được phát hành, các tiêu đề trên trang nhất là báo cáo về hội nghị lần thứ ba của Ban Chấp hành Trung ương khóa XI của Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Kỳ họp này xác lập lại đường lối tư tưởng, dừng lấy khẩu hiệu tư tưởng đấu tranh giai cấp làm nòng cốt, chuyển trọng tâm công tác của nhà nước sang hiện đại hóa xã hội chủ nghĩa.

Mọi người thở dài một hồi, nhìn Phó chủ nhiệm Kiều trong bộ đồ màu sáng, họ thực sự có cảm giác như thế giới đã thay đổi.

Năm thứ hai sau khi hội nghị lần thứ ba Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc khóa XI được tổ chức, Hiến pháp đã được sửa đổi tại kỳ họp thứ hai Đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc lần thứ V.

Quy định các hiệp hội đoàn viên cách mạng ở địa phương các cấp phải được đổi thành chính quyền nhân dân các cấp, Ủy ban Cách mạng, một sản phẩm đặc biệt của thời đại cuối cùng đã đi đến hồi kết.

Tấm bảng mới được treo ở trụ sở: Chính quyền nhân dân huyện Bác Thành.

Chủ nhiệm Mạnh trở thành Bí thư Mạnh.

Phó chủ nhiệm Kiều trở thành một trong những Ủy viên Thường vụ, Phó huyện trưởng.

Những người được Mạnh Tác Nghĩa giúp đỡ sửa lại án sai cũng dần dần trở lại cương vị, rung chuyển trời đất.

Năm này Bí thư Mạnh được thăng chức đi thành phố, trở thành Bí thư Thành ủy thành phố Lâm.

Nhân sự huyện Bác Thành lại thay đổi, Ủy viên Thường vụ huyện ủy Kiều Vi chiếm ưu thế, được thăng chức thành Bí thư Huyện ủy huyện Bác Thành, trở thành người lãnh đạo một phương.

Nhưng năm nay, cô nhận được thư từ Nghiêm Tương.

Cậu nói với cô rằng cậu sẽ vào một đơn vị có mức độ an ninh cao hơn, sau khi đến đó cậu sẽ phải cắt đứt liên lạc gia đình.

Cậu bảo bọn họ đừng lo lắng.

Cậu nói với cô, ước mơ của cậu là để chân lý bay lên bầu trời, lưỡi kiếm đâm thẳng vào mây.

“Mẹ, con sinh ra để làm cho thế giới này tốt đẹp hơn.”

Nghiêm Lỗi nói với Kiều Vi: “Không nghe ngóng được thằng bé đi đâu.”

Nơi cậu bé đến đã vượt quá thẩm quyền cấp bậc của Nghiêm Lỗi.

Kiều Vi gật đầu.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Cường, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Sưu tầm
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tụ trạc