Thập Niên 60- Cuộc Sống Mỹ Mãn Của Vợ Trước Lót Đường Trong Niên Đại Văn

Lượt đọc: 10747 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 137

❊ ❊ ❊

Ông ta bước tập tễnh, hiển nhiên chân có vấn đề, hình như bị thương.

Thật ra về mặt lý trí, Kiều Vi vẫn luôn biết tất nhiên cảnh tượng thế này sẽ thường xuyên xuất hiện.

Cô chủ động đến nhà họ Nghiêm đưa bố mẹ Nghiêm Lỗi đi khám bệnh là để tránh trường hợp này.

Bất lực hoàn bất lực.

Cũng thật ấn tượng, đánh thẳng vào trái tim.

Kiều Vi hoảng loạn quay đầu muốn nhìn thử phải chăng Nghiêm Tương cũng thấy được. May mà cậu bé đang rướn cổ, hiển nhiên bị cô chặn tầm nhìn.

Kiều Vi vội mở miệng thu hút sự chú ý của cậu bé: “Chờ bọn họ đi qua rồi chúng ta đi sau.”

Cô dựng xe, nhích người che chắn cậu bé kín mít.

Nghiêm Tương còn hỏi: “Mẹ ơi, họ đang làm gì vậy?”

Kiều Vi đáp: “Họ đang diễu hành.”

Diễu hành là chuyện thường xuyên xảy ra, Nghiêm Tương không lấy làm lạ, không hỏi gì thêm.

Cậu bé cũng không nhìn thấy người bị áp giải trên phố. Nếu thấy được chắc chắn sẽ nhận ra: Bác Mạnh.

Kiều Vi đưa Nghiêm Tương đến trường, cũng không đạp xe mà đẩy đi một đường.

Lòng cô khó chịu.

Chung quy không thể tránh khỏi. Con người cô sống ở thế giới này, hiện giờ thế giới vận hành đến niên đại này, sao có thể trốn được chứ.

Cuối cùng vẫn tận mắt nhìn thấy.

Suốt cả buổi sáng, Kiều Vi không muốn nói chuyện.

Giữa trưa cô đón Nghiêm Tương, mọi người cùng đến Cục nông nghiệp ăn cơm, Kiều Vi nhớ đến khuôn mặt hốc hác tiều tụy mình thấy hôm nay.

Thật ra đàn ông đến tuổi trung niên sẽ hơi phì ra, chủ yếu là vì thường xuyên có tiệc, còn uống rượu.

Nhưng gương mặt cô nhìn thấy sáng nay lại gầy gò đến hóp lại.

Kiều Vi cắn một miếng bánh bao, không nuốt nổi nữa.

Thực tế thì trong phim ảnh và tiểu thuyết có nhắc đến tình huống, đãi ngộ sẽ gặp phải ở hoàn cảnh thế này.

Kiều Vi cúi đầu ăn ngấu nghiến hết cái bánh bao, rồi đến cửa sổ mua hai cái bánh nướng, gói lại bằng giấy dầu.

Buổi chiều cô hỏi Trịnh Ngải: “Giám đốc cũ bị nhốt trong nhà sao?”

Trịnh Ngải nói: “Họ bị nhốt trong căn nhà nhỏ phía sau sân của Sở y tế, trước kia chỗ đó là nhà kho, sau lại dành ra nhốt người.”

Vì Sở y tế gần đại viện chính phủ, nhốt ở đó thì lúc đưa mấy người họ đến XX sẽ thuận tiện hơn.

Thật ra trại X là sau này mới có, bấy giờ vẫn chưa gọi như vậy.

Nhưng Kiều Vi biết kho hàng cũ nhốt người kia là trại X.

Kiều Vi hỏi: “Giám đốc cũ họ gì?”

“Tiêu.”

Kiều Vi gật đầu.

Cô để Nghiêm Tương tự chơi ở thư viện.

Cô không lo lắng, vì Nghiêm Tương vào thư viện như vào được kho báu, không muốn ra ngoài.

Kiều Vi nhéthi cái bánh nướng trong túi, mỗi bên một cái… Nếu nhiều hơn, túi cũng không đựng vừa, sẽ quá lộ liễu. Cô bước đến Sở y tế.

Cô quen thuộc Sở y tế, ở sân sau kia có một cánh cửa sau.

Cô đi thẳng qua đó, cửa thực sự vẫn mở, đi vào cũng không thấy ai.

Vừa đi được vài bước, bỗng có người hét to: “Ai đó?”

Kiều Vi thấy một bên khác của Sở y tế có một người bước ra.

Cô đi tới chào hỏi: “Tôi là giám đốc mới của thư viện, người họ Tiêu từng ở thư viện giờ ở đâu? Tôi có chuyện công việc muốn hỏi người đó.”

“Ồ, giám đốc thư viện? Là đồng chí Kiều đúng không?” Nét mặt người nọ thay đổi ngay, mỉm cười ân cần dẫn đường cho cô: “Bên kia, là người bị nhốt trong căn thứ ba.”

“Mấy người trong huyện bị nhốt ở đây hết à?”

“Đúng vậy, tập trung hết ở đây, dễ làm.”

“Mạnh Tác Nghĩa cũng có à?”

“Căn thứ năm.”

“Được rồi, căn thứ ba đúng không?” Kiều Vi dừng trước cửa phòng căn thứ ba: “Ông ta có ở đây không?”

“Có chứ, chiều nay diễu hành một vòng, vừa trở về.”

“Một ngày đi mấy lần?”

“Sáng một chuyến, chiều một chuyến.”

Đội mũ cao, đeo thẻ gỗ.

Khá lớn tuổi.

Khóe miệng Kiều Vi giật giật: “Không biết mấy người này có thật sự biết được cái sai của mình không?”

Người nọ xua tay: “Mấy phần tử xấu đó không thức tỉnh được đâu, làm đến cùng là được.”

Anh ta đẩy cánh cửa phòng số ba ra, la to: “Ông Tiêu, giả chết cái gì! Lãnh đạo ông đến rồi kìa.”

Kiều Vi bước vào.

Đây không phải phòng cho người ở, trước kia là nhà kho, một mùi mốc tràn ngập không khí.

Không có gì cả, chỉ có vài hộp gỗ trống không, một cái ván giường không có khung, đặt thẳng xuống đất.

Ông giám đốc chậm chạp chống lên ván dường ngồi dậy: “Đây đây…”

Ông ta ngồi dậy phủi bụi đất trên người, cố gắng đứng thẳng, chờ nghe giáo huấn.

Là một ông lão.

Ông ta để râu tóc, đeo mắt kính dày, giống hệt ấn tượng của người thường về một “giám đốc thư viện”.

“Được rồi, tôi có chuyện cần nói với ông ấy, anh đi ra ngoài đi.” Kiều Vi nói.

Cô nói năng không hề khách sáo, giống một lãnh đạo.

Bởi vì cô hiểu thật ra trong chuyện này kẻ lâu la đi phía trước đều ở tầng dưới chót. Vả lại còn là loại bình thường không có bản lĩnh, không thể trở nên nổi bật.

Càng làm dáng, họ càng thích kiểu này.

Đúng là vậy, người kia rất nghe lời, nở nụ cười nịnh nọt rời đi.

Thực ra nơi này không có ai canh giữ, người kia cũng chỉ vừa vặn đi ngang qua.

Cửa nơi này cũng không khoá, mở toang hoang.

Bởi không sợ họ sẽ chạy, bọn họ cũng sẽ không chạy.

Ai sẽ chạy chứ, cả nhà già trẻ lớn bé, vừa chạy sẽ liên lụy cả gia đình.

Dù có chạy thật thì chạy đi đâu đây?

Không có thư giới thiệu thì đi đâu được, không có phiếu lương thực, phiếu gạo thì cũng chết đói.

Trời đất rộng lớn nhưng không có chỗ để đi.

Ngỡ cửa không khoá mà lại khoá.

“Ông là giám đốc thư viện trước kia đúng không? Tôi là giám đốc mới được bổ nhiệm, họ Kiều. Tôi nói với ông, vấn đề ông để lại trong công việc rất nhiều, chừa lại cho tôi một đống rắc rối…”

Ông giám đốc Tiêu đứng đó nghe lãnh đạo dạy bảo.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Cường, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Sưu tầm
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tụ trạc