Thập Niên 60- Cuộc Sống Mỹ Mãn Của Vợ Trước Lót Đường Trong Niên Đại Văn

Lượt đọc: 10752 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 138

❊ ❊ ❊

Nhưng Kiều Vi vừa nói vừa lùi xéo về sau, lui đến cửa, chính mắt thấy người kia đi vào trong Sở y tế.

Cô ngắt lời, đi đến trước mặt giám đốc Tiêu, nói nhỏ: “Giám đốc Tiêu, người trong thư viện ai cũng nhớ ông hết. Ông ở bên này được ăn no không?”

Giám đốc Tiêu đang mơ màng nghe răn dạy, bỗng phản ứng lại, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn cô gái trẻ trước mắt.

Cô lặp lại lần nữa: “Tôi là Kiều Vi.”

“Tôi biết cô.” Giám đốc Tiêu nói: “Tôi đã đọc hết bài viết của cô rồi.”

Kiều Vi thở dài, hỏi ông ta lần nữa: “Ở đây ông được ăn no không?”

Phản ứng của giám đốc Tiêu rất chậm chạp, cách vài giây mới hiểu được, ánh mắt hiện vẻ khẩn thiết: “Cô, cô có đồ ăn à?”

Đói khát là nỗi khổ loài người không thể chống chịu.

Kiều Vi lấy một chiếc bánh nướng cho ông ta.

Giám đốc Tiêu cầm lấy ăn ngấu nghiến, ông ta ăn vội quá, Kiều Vi sợ ông ta bị sặc chết bởi bánh như người bị đói ba ngày trên phim.

Cô đưa tay ngăn ông ta lại: “Chậm một chút, ăn từ từ thôi, ăn vội quá nguy hiểm lắm.”

Biết ngay là ông lão bị nghẹn, đấm ngực.

Kiều Vi nhìn xung quanh, bên cạnh ván giường có một chiếc ly mẻ. Cô vội cầm ly lên, bên trong có nửa ly nước lạnh, đưa cho giám đốc Tiêu.

Giám đốc Tiêu uống nước, cuối cùng nuốt được miếng bánh kia xuống.

Ông ta hỏi: “Cô còn không?”

Kiều Vi nói: “Không cho ông được.”

Giám đốc Tiêu gật đầu.

Kiều Vi hỏi: “Bọn họ không cho ông ăn cơm à?”

Ông Tiêu nói: “Bữa đói bữa no, hôm qua cho, nhưng nay thì chưa.”

Ông ta nhìn cô, nói thẳng: “Mạnh Tác Nghĩa thì đi ra cửa bên phải, cách một căn với tôi.”

Kiều Vi im lặng.

Một lúc lâu sau, cô hỏi: “Sao ông biết?”

Ông Tiêu cười: “Ai không biết chuyện Quan Đồ Vĩ để cô tố giác ông ta, nhưng cô tố giác ông ta thối chân.”

Kiều Vi không ngờ chuyện của mình đã nổi danh từ lâu.

Mọi người biết cô không muốn bỏ đá xuống giếng với Bí thư Mạnh.

Nhưng mọi người cũng biết, bởi thế mà cô đắc tội Quan Đồ Vĩ. Cô không có chuyện gì, còn Quan Đồ Vĩ lại chết.

Mọi người biết chồng cô là đại biểu quân đội đương nhiệm, còn biết cô và chủ nhiệm Hoàng từng là đồng nghiệp ở văn phòng.

Mọi người biết thật ra Kiều Vi có thể đi ngang cả huyện Bác Thành.

Chỉ có bản thân Kiều Vi lúc này mới biết.

Không biết nên vui hay buồn.

“Tôi qua đó.” Kiều Vi nói: “Ông uống nhiều nước một tí.”

Ông Tiêu gật đầu, nhìn cô gái trẻ này rời khỏi căn phòng.

Ông ta lại trở về nằm.

Kiều Vi mò mẫm đến căn phòng thứ năm, vừa nhìn vào trong đã ngây ra.

Bí thư Mạnh đỡ đầu gối ngồi trên ván giường nhìn cô.

Đến nỗi ông ta còn nhếch mép cười, thế mà ông ta còn cười được: “Khi nãy tôi thoáng nghe thấy tiếng cô, đúng là cô thật.”

“Kiều Vi, có thức ăn không?” Ông ta hỏi.

Mũi Kiều Vi cay cay, vội bước tới ngồi xổm xuống, lấy chiếc bánh nướng khác ra khỏi túi đưa cho ông ta: “Ngài ăn từ từ, đói lâu quá ăn nhanh nguy hiểm lắm.”

Hiển nhiên khả năng tự kiểm soát của Bí thư Mạnh rất tốt, ông ta ăn tiết chế, cũng rất thoả mãn.

Ăn xong, ông ta lau miệng, rồi lại cười.

“Tôi luôn đợi cô, tôi biết thể nào cô cũng đến.”

“Tôi muốn cô giúp tôi hỏi Hoàng Tăng Nhạc một chút, tại sao anh ta lại làm như vậy với tôi.” Mạnh Tác Nghĩa nói: “Lúc đầu, tôi chỉ cảm thấy anh ta muốn đi đường tắt, nhưng…

Trong thời gian này, sau khi suy nghĩ lại, tôi cảm thấy không đơn giản như vậy.”

“Nhất định còn có nguyên nhân nào khác. Nếu không biết thì có lẽ tôi không thể nhắm mắt được. Kiều…”

Giọng nói của Mạnh Tác Nghĩa đột nhiên im bặt.

Bởi vì ông ta nhìn thấy biểu cảm của Kiều Vi.

Ông ta đã hiểu: “Cô biết?”

Kiều Vi trầm mặc: “Ngài không biết?”

Kiều Vi nói: “Tăng Nhạc và con gái thứ ba của ngài… Ngài không biết sao?”

Mạnh Tác Nghĩa ngạc nhiên: “Hai người bọn họ chẳng có gì cả.”

Hai người nhìn nhau.

Mạnh Tác Nghĩa nói: “Cô nói đi…”

Kiều Vi kể lại những gì cô biết.

“Nói láo!

Bọn họ không hề yêu nhau.” Mạnh Tác Nghĩa nói: “Đúng là đứa thứ ba có hơi thích anh ta nên hỏi ý kiến của tôi.

Tôi phân tích một chút, đứa thứ ba hiểu được bọn họ không thích hợp.

Mọi chuyện đã được giải quyết rồi.”

“Nhưng đứa thứ ba rất thích anh ta nên nó giới thiệu anh ta cho tôi. Thế là tôi dùng anh ta.”

“Nhưng nếu cô muốn nói anh ta và đứa thứ ba thì hoàn toàn không có gì cả!”

“Rashomon*.

*Hiệu ứng Rashomon: Hiệu ứng này chỉ ra rằng, trong 1 câu chuyện, 1 kết quả nhưng mỗi người lại có một cái nhìn khác nhau, đối nghịch nhau và luôn cho rằng bản thân mình đang nói sự thật.”

Có lẽ có người nói dối, cũng có thể không có bất kỳ ai nói dối, mà là cùng một chuyện nhưng mỗi người lại có lăng kính nhìn nhận của riêng mình.

Mỗi người đều có cái kén của riêng mình.

“Nếu anh ta muốn thăng chức, tôi tôn trọng anh ta như một người đàn ông. Nếu anh ta vì điều này…” Mạnh Tác Nghĩa nói: “Vậy anh ta sẽ không thể tiến xa được.”

Kiều Vi im lặng.

Có nên nói ông ta đúng không?

Leo lên trên như Hoàng Tăng Nhạc, chỉ có thể nở mày nở mặt nhiều nhất là mười năm.

Sau đó, tất cả các phe phái đều bị xử lý, con đường làm quan sẽ không thể phát triển thêm nữa.

Cuối cùng, Mạnh Tác Nghĩa cũng buông bỏ khúc mắc với Hoàng Tăng Nhạc.

Ông ta nhìn Kiều Vi: “Cô đến thư viện à?”

Kiều Vi gật đầu.

Mạnh Tác Nghĩa hài lòng: “Cô sẽ tìm được chỗ đứng. Hôn nhân của cô tốt đẹp, có năng lực và tầm nhìn. Cô cứ yên ổn, đừng h.am m.uốn vinh quang trước mắt.”

Ông ta xoa đầu gối: “Bây giờ tôi sa sút, nói mấy điều này có thể sẽ làm người ta cười.

Nhưng Kiều Vi, tôi cho rằng, tình hình trước mắt sẽ không kéo dài được lâu, sớm muộn gì cũng sẽ lập lại trật tự.

Đảng chúng ta đã từng trải qua chuyện như vậy vài lần.

Không phải sợ.”

Nhưng lần này vô cùng dài.

Dài đến mười năm.

Ông ta không biết.

Ánh mắt Kiều Vi hơi mơ hồ.

Cô lau mắt: “Bí thư, ngài nói đúng. Tôi cảm thấy… Nhiều nhất là mười năm. Chỉ cần kiên trì thì sẽ qua thôi.”

“Bí thư, tôi tới đây gặp ngài chỉ để nói với ngài là, kiên trì!”

Mạnh Tác Nghĩa mỉm cười.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Cường, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Sưu tầm
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tụ trạc