Thập Niên 60- Cuộc Sống Mỹ Mãn Của Vợ Trước Lót Đường Trong Niên Đại Văn

Lượt đọc: 10716 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 143

❊ ❊ ❊

Nhưng điều khiến mọi người ngạc nhiên là thực sự có người quay lại vào buổi chiều.

Chỉ có một người.

Cậu ta cũng bối rối: “Vẫn chưa tới à? Vậy đợi đến hết sao? Hay là…”

Cô giám đốc thư viện tốt bụng, dùng ấm trà nóng sưởi ấm đôi tay, cho đứa nhỏ này một cơ hội: “Không biết, hay cháu đến đường Kiến Thiết giục hộ dì đi.”

Đứa trẻ trung thực như được ân xá, đáp một tiếng rồi chạy nhanh đi.

Không bao giờ quay lại.

Nhưng đây chỉ là bọt nước thấm ướt đầu ngón chân mà thôi, sóng lớn còn ở phía sau.

Các nhân viên vẫn đang đắm chìm trong niềm vui khi đẩy lùi một đám trẻ con, nhưng Kiều Vi đọc báo hàng ngày, nhìn thấy nhiều chuyện đang xảy ra ở thành phố lớn, lông mày ngày càng nhíu chặt hơn.

“Chỉ có trẻ con mới dễ bị lừa.” Cô nói: “Đổi thành người lớn dày dặn kinh nghiệm thì không thể lừa được.”

Niềm vui của mọi người như bị dội một gáo nước lạnh.

Nghĩ đến những cuốn sách cổ trong kho mà mọi người đã bỏ ra bao nhiêu thời gian, tâm sức để sắp xếp, bảo quản lại có thể bị thiêu rụi, Tiểu Ngô bật khóc: “Giám đốc, xin hãy nghĩ cách…”

Thấm thoát, Kiều Vi trở thành trụ cột của thư viện trong lòng mọi người.

Kiều Vi thực sự đã suy nghĩ rất lâu, muốn tìm ra một biện pháp an toàn.

Tết đến rồi, không được nghỉ lễ. Nhân dân cả nước đều giữ vững cương vị.

Nhưng các loại hội nghị vẫn phải được tổ chức, là giám đốc thư viện nên Kiều Vi cũng thường phải băng qua hai con phố đến hội trường chính quyền huyện để nghe những hội nghị đó.

Cô thực sự đã tìm ra biện pháp.

Cô nói cách này với Nghiêm Lỗi: “Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.”

Nghiêm Lỗi hỏi: “Anh ta sẽ đồng ý sao?”

“Phải thử một lần, chứ chưa thử đã từ bỏ được.”

Nếu thực sự không được thì giao những cuốn sách đó ra.

Dù sao con người vẫn quan trọng.

Kiều Vi kính nể và đồng tình với giám đốc Tiêu, nhưng cô sẽ không để mình trở thành giám đốc Tiêu.

Cô đi tìm Hoàng Tăng Nhạc.

“Trong kho có một lô sách cổ, nghe nói là bảo vật của thư viện, có hơn mười hòm.” Cô bình tĩnh nói với anh ta.

Nếu có người đến gặp chủ nhiệm Hoàng và nói điều này, có lẽ sẽ đầu hàng, dâng bảo vật, thể hiện lòng trung thành.

Nhưng Hoàng Tăng Nhạc biết quá rõ về Kiều Vi.

Anh ta đặt bút xuống, tựa lưng vào ghế, nhướng mắt nhìn cô: “Cô muốn làm gì?”

“Tôi nhớ anh từng nói rằng anh từng rất đam mê khoa học, anh không giỏi toán, lý và hóa học, nhưng anh lại viết rất giỏi.” Kiều Vi nói: “Tôi nhớ anh nói rằng anh đã đọc tất cả các tài liệu lịch sử có nguồn gốc trong thư viện.”

“Tôi nhớ anh nói mình lớn lên trong thư viện.”

Một cậu bé lớn lên trong thư viện và có kỹ năng viết tốt đến mức được lãnh đạo đánh giá cao mà nâng đỡ, chắc chắn là một người rất yêu sách.

Kiều Vi đứng trước bàn làm việc và nhìn chằm chằm vào chủ nhiệm Hoàng.

Hoàng Tăng Nhạc cảm thấy Kiều Vi thực sự là người khiến anh ta có cảm giác phức tạp.

Nếu bạn nói rằng bạn có quyền kiểm soát cô, coi như là kiểm soát. Kiểm soát chặt chẽ đơn vị của cô thì cô cũng không còn cách nào khác.

Nhưng nếu bạn thực sự cảm thấy mình đã kiểm soát cô, lại hoàn toàn không.

Bởi vì bạn không có cách nào trực tiếp điều khiển lời nói và việc làm của cô, hơn nữa cô rất lươn lẹo, luôn khiến người ta mất cảnh giác.

Đôi khi Hoàng Tăng Nhạc cũng bất lực.

Anh ta cũng không khách sáo với cô: “Cô cứ nói đi, muốn tôi làm gì?”

Kiều Vi nói: “Tôi thấy hội trường sắp làm bối cảnh lớn?”

“Ừ, để hội họp. Treo cờ, biểu ngữ và viết khẩu hiệu.”

Kiều Vi đi tới, hai tay chống lên bàn lớn, hơi nghiêng người: “Loại khung đó chắc chắn phải có trọng lượng nặng.”

Hoàng Tăng Nhạc: “…”

Khung bối cảnh mới cho khán đài của hội trường đang được hoàn thiện từng chút một.

Đến nỗi chủ nhiệm Hoàng còn tự mình đến xem vài lần.

Có người mang cả chục cái hòm làm đối trọng, đặt chúng lên hai chân sau. Cũng không biết chứa cái gì, nhưng thật sự rất nặng.

Ván gỗ trông khá nhem nhuốc, có dòng chữ “Đối trọng, không được di chuyển” bằng sơn đỏ.

Nặng như thế, phải có ít nhấthi người mới nhấc được nó, chứ ai nhấc nổi.

Hơn chục cái hòm làm đối trọng trên các chân phía sau khung bối cảnh, cái khung được ép chặt, không sợ đổ.

Ở mặt trước, mỗi ngày phải treo các biểu ngữ khác nhau, viết các ký tự khác nhau, dán các áp phích khác nhau tùy theo các cuộc họp hàng ngày.

Không ai đi vòng quanh để xem cái gì đang đè lên phía sau.

Mọi người đến và đi trong hội trường mỗi ngày, khẩu hiệu ngút trời, tiếng vỗ tay vang như sấm.

Những chiếc hòm đó lặng lẽ nằm sau khung bối cảnh, lặng lẽ đi qua năm tháng với bao ồn ào.

Không ai biết.

Có lẽ giám đốc Tiêu biết.

Có lẽ ở trên thiên đường nhìn thấy người mình giao phó đã thực hiện lời hứa, bảo vệ kho báu của mình, ông ta cũng có thể mỉm cười nhẹ nhõm.

Sau đó, thư viện cũng gặp phải nhiều đợt tấn công, quần chúng cách mạng kéo đến yêu cầu đốt sách.

Nhất định phải đốt một ít, chứ không thể không đốt được.

Họ là người lớn, không dễ lừa như những đứa trẻ trước đây.

Từ nhân viên đến giám đốc thư viện đều rất phối hợp, thái độ rất tốt, rất tích cực.

Quần chúng cách mạng cũng biết giám đốc có chỗ dựa, sau khi rà soát kỹ lưỡng, thấy không thiếu thứ gì nên rấthi lòng, cũng không dám phá hoại thư viện.

Nhưng mọi người nhìn giá sách trống rỗng, không nén nổi thở dài.

“Được rồi được rồi, đừng ủ rũ nữa.” Giám đốc Kiều vỗ tay: “Mọi người phấn chấn lên!”

“Cái cũ không đi thì cái mới sẽ không đến!”

“Chúng ta thiếu nhiều sách như vậy, phải điền vào, Tiểu Ngô, tăng ngân sách năm nay lên gấp đôi năm trước rồi giao cho Cục văn hóa.”

“Bác bỏ? Bác bỏ cái gì! Ai bác bỏ thì bảo người đó gọi điện thoại cho tôi, bảo người đó tự mình đến xem giá sách này!”

Giám đốc Kiều chống nạnh: “Đừng coi thư viện của chúng ta là đơn vị dễ bắt nạt.”

Vào tháng tám năm sau, Nghiêm Lỗi từ chức đại diện quân đội huyện Bác Thành, đoàn trưởng Triệu nhậm chức.

Tất cả là người dưới trướng của Sư trưởng Phan.

Nghiêm Lỗi nhân cơ hội này muốn về thăm quê, đã mấy năm rồi anh không về. Năm ngoái bố bệnh nặng anh đã không thể làm tròn đạo hiếu, may còn có Kiều Vi về thay anh.

Trong thư viện không có việc gì làm, những cuộc họp hàng ngày cũng rất nhàm chán, Nghiêm Lỗi thương lượng với Kiều Vi, cô đồng ý ngay.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Cường, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Sưu tầm
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tụ trạc