Thập Niên 60- Cuộc Sống Mỹ Mãn Của Vợ Trước Lót Đường Trong Niên Đại Văn

Lượt đọc: 11259 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 131

❊ ❊ ❊

Nghiêm Lỗi đặt hành lý xuống, vừa quay người đã bị Kiều Vi ôm lấy.

Không có người ngoài ở đây, Nghiêm Lỗi cũng ôm chặt lấy Kiều Vi.

Nghiêm Tương thấy nhiều thành quen, tự đi tìm kẹo ăn.

Xa nhau nửa tháng, hai người ôm ghì nhau không biết bao lâu, ngửi mùi hương của đối phương, cõi lòng vừa yên ả vừa thỏa mãn.

Nhà chính là nơi cho ta một chốn về.

Hôn nhân chính là thứ cho ta một người bầu bạn.

Ở trong nhà, cùng người này.

Không mong gì khác.

Mãi đến khi Nghiêm Tương cất lời: “Mẹ ơi, con có thể đi tìm Quân Quân chơi không?”

Hai người lớn mới thả nhau ra, Kiều Vi vạch trần luôn: “Con muốn kể cho Quân Quân chuyện về xe lửa đúng không?”

Nghiêm Tương: “He he.”

Bị nhìn thấu rồi.

Cậu bé đi xe lửa tận hai lần, muốn kể cho Quân Quân nghe.

Kiều Vi nói: “Chờ mẹ đi cùng.”

Rồi nói với Nghiêm Lỗi: “Em mua ít đặc sản quê hương ở tỉnh lị bên kia, sửa soạn xong sẽ đưa qua cho chị dâu Triệu.”

Nghiêm Lỗi nói: “Không vội, em uống chút nước trước đã.”

Kiều Vi đi rửa mặt rửa tay sạch sẽ.

Kết quả, Nghiêm Lỗi đưa cho một tách trà, xem vậy mà lại là chè đậu xanh. Anh đã đặc biệt nấu nó cho cô để mừng cô trở về.

Đang là mùa hạ, giường lạnh được chuyển từ trong phòng ra, đặt dưới mái hiên.

Kiều Vi ngồi trên giường lạnh, uống canh đậu xanh, nhìn Nghiêm Lỗi nâng bổng Nghiêm Tương lên, ôm vào lòng hỏi gặp ai ở quê, có chơi cùng các anh chị em hay không.

Nghiêm Tương lắc đầu: “Không ở lại nhà ông bà nội, chỉ ăn một bữa rồi con và mẹ đi xe đường dài lên tỉnh luôn. Ở tỉnh thành, mọi người toàn ở trong nhà khách, nhà khách có căng tin và phòng tắm, buổi tối có thể tắm nước nóng.

Mẹ và bà t.ắm chung, con t.ắm chung với bác cả.

Bác cả không biết sử dụng vòi nước, con đã dạy bác ấy.”

Nghiêm Lỗi xoa mặt Nghiêm Tương, đưa cho cậu bé một nắm kẹo: “Con đi học trước đi.”

Anh ngồi xuống ghế tre, nhìn Kiều Vi đang khoan thai uống chè đậu xanh trên giường lạnh.

Hai người đều là người gặp loạn không lo, gặp chuyện không hoảng.

Kiều Vi uống xong nửa tách chè đậu xanh ngọt ngào mới lên tiếng: “Báo cáo qua kết quả cho anh trước.” Cô nói: “Cha bị sỏi thận, kéo dài lâu nữa sẽ bị nhiễm trùng, còn bị biến chứng. Ở bệnh viện Nhân Dân 1 tại tỉnh lị, chủ nhiệm khoa ngoại đích thân phẫu thuật, cực kỳ suôn sẻ, quá trình trị liệu hồi phục sau phẫu thuật cũng rất ổn thỏa.

Các biến chứng bệnh đã được kiểm soát hiệu quả.

Hiện giờ có thể nói là bố rất khỏe mạnh, xuống ruộng không thành vấn đề.”

Nghiêm Lỗi nói: “Em vất vả rồi.”

Kiều Vi nói tiếp: “Trên người mẹ có mùi.

Phụ nữ sinh con xong dễ mắc bệnh phụ khoa.

Em dẫn mẹ đi khám phụ khoa, thực hiện ba đợt trị liệu, còn kiểm tra sức khỏe, bệnh cũ nào cần uống thuốc thì uống thuốc, cần chữa trị thì chữa trị.

Bây giờ mẹ cũng vô cùng khỏe mạnh.”

Viền mắt Nghiêm Lỗi ửng đỏ. Anh thở dài, nắm lấy tay cô: “May nhờ có em.”

Người trong nhà không hiểu gì cả.

Anh thân là con trai nên không tiện mở lời nói với mẹ về bệnh phụ khoa.

May mà có người thấu hiểu mọi thứ như Kiều Vi.

Cô hiểu, cô không chê, giúp mọi điều trong khả năng của mình.

Cô có lòng.

Báo cáo kết quả xong, Kiều Vi mới bắt đầu kể.

Nghe chuyện Kiều Vi bôn ba mệt mỏi trở về mà người nhà lại chẳng ra cửa đón cô, vẻ mặt Nghiêm Lỗi rất khó coi.

Nghe chuyện Kiều Vi hù dọa viện trưởng, tìm được nguồn tài nguyên chữa bệnh tốt nhất cho bố mình, anh khen ngợi: “Không hổ là em.”

Khi Kiều Vi kể đến đoạn cô chỉ mua ba tấm vé xe đường dài đưa ba người nhà họ Nghiêm về, bản thân cô thì không ở lại nhà thêm dẫu chỉ một đêm, đồ mang về cũng tẩu tán hết ra ngoài, anh chẳng những không giận mà còn nhướng mày hãnh diện: “Em làm đúng lắm.”

Tất nhiên, Nghiêm Lỗi quan tâm và yêu thương người nhà, nhưng vợ chồng cũng là một thể.

Giống như lời anh dặn Kiều Vi lúc tiễn cô: Không quan tâm thân phận, chỉ xem đúng hay sai.

“Nếu là anh, anh cũng làm vậy.” Anh nói: “Người kính trọng mình, mình mới kính trọng người.”

Nếu người động chạm ta, ta ắt sẽ động chạm lại.

Đầu óc Nghiêm Lỗi luôn rất tỉnh táo, các nguyên tắc cũng rất rõ ràng. Nhưng khi nghĩ đến cách chia tiền anh sắp xếp cho gia đình bên kia… Cô không khỏi nhay đôi môi.

Nghiêm Lỗi phát hiện: “Sao thế?”

“Không sao.” Kiều Vi đứng dậy đi thu dọn: “Em mua ít đặc sản quên, chia ra tặng cho các nhà.”

Nghiêm Lỗi đứng dậy đi theo cô: “Ban nãy em định nói gì vậy?”

Kiều Vi không muốn xen vào chuyện gia đình của Nghiêm Lỗi. Cô đã làm việc mình nên làm. Về phần những chuyện nhà người ta đã thống nhất, có thể đứng ngoài thì cứ đứng ngoài.

“Không sao. À, đúng rồi.” Cô nói: “Em đã tự xử lý chuyện ở nhà.

Anh không cần phải gọi điện nói gì vô ích.

Em nói với bố mẹ rồi, chuyện này kết thúc từ hôm nay, coi như bỏ qua, giống hai ta vậy.

Sau này gặp nhau rồi nói.”

Nghiêm Lỗi hiểu điều này: “Em đừng lo, anh không phải người thích châm ngòi sinh sự.”

Làm một lãnh đạo, từ tác phong làm việc đến nói năng đều là nghệ thuật. Người không thạo phương diện này bay không cao, đi không xa.

Kiều Vi vừa chia đồ, vừa nói: “Lúc về em cũng mua được vé giường nằm, còn chuẩn bị vật dụng trên giường ngủ cho Tương Tương.”

Cô cầm giấy chứng nhận của Nghiêm Lỗi đi mua vé giường nằm.

Về phần đồ ngủ, Nghiêm Lỗi nói: “Anh biết kiểu gì anh cũng có cách mà.”

Tài ăn nói của Kiều Vi thực sự rất có ích.

Thế nhưng điều này cũng không thể dời đi sự chú ý của Nghiêm Lỗi. Anh truy hỏi: “Ban nãy em muốn nói gì.”

Kiều Vi nhay môi: “Không có gì, mau qua chia đồ giúp em đi. Tương Tương đang vội đi thăm Quân Quân đây.”

Nghiêm Lỗi đè túi lại: “Có gì em cứ nói, làm gì vậy.”

Kiều Vi không muốn can dự, nhưng thực sự rất muốn tỏ ý kiến.

Bởi Nghiêm Lỗi thường hiếm khi mắc sai lầm trong công việc, nhưng trong chuyện này lại sai quá rõ.

“Chính là chuyện 25 tệ gửi cho gia đình. Anh nói anh quyết định cách chia?”

“Đúng vậy.” Nghiêm Lỗi nói: “Là anh.”

“Anh cả là con trai trưởng.

Cha lớn tuổi.

Anh ấy và chị dâu cả gánh vác nhiều, để anh ấy lấy nhiều hơn chút.

Những người khác anh vốn muốn chia bình quân theo đầu người.

Nhưng mà vợ cậu ba, cậu tư làm ầm.

Họ cảm thấy chị cả, chị hai là người nhà người khác, không nên lấy tiền của gia đình.”

“Tiền anh kiếm ra, dựa vào đâu không thể cho chị ruột của anh?”

“Nhưng bố mẹ viết thư khuyên anh.

Anh nghĩ chúng mình không ở đó, nếu ầm ĩ cũng là bố mẹ ầm ĩ với bọn họ.

Gia hòa vạn sự hưng, bố mẹ chớ phải nổi giận vì chuyện này.

Vậy nên anh đồng ý, để mỗi người bọn họ lấy thêm một tệ, các chị lấy ít hơn một tệ.”

Rất rõ ràng, anh hoàn toàn không nhận ra mình sai ở đâu.

Kiều Vi khẽ cắn môi.

Nghiêm Lỗi phát hiện. Anh siết chặt eo cô: “Em có chuyện gì thì nói luôn, nhịn gì mà nhịn. Anh thấy em sắp nhịn thành con ba ba rồi.”

Kiều Vi bị nhéo trúng chỗ ngứa, không chịu nổi, đành phải nói: “Anh không nên bỏ qua bố mẹ.”

Kiều Vi đã từng nói một câu đau xót với mẹ Nghiêm Lỗi: Người không đá đến chân, tiền không thể buông tay.

Khi ấy, vẻ mặt mẹ Nghiêm Lỗi xúc động thấy rõ.

Nhưng bà ấy nói: “Cứ vậy đi, cứ vậy đi.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Cường, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Sưu tầm
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tụ trạc