"Đều ở trong này." Vị đạo sư đưa một phong thư cho Lôi Mông.
"Là nhiệm vụ tập thể hoàn thành hay là lại tách ra đây?" Lôi Mông vừa nhận lấy phong thư vừa nói, trải qua tu luyện mấy tháng này, thực lực Tác Phỉ Á đã đạt đến Quang Mang võ sĩ đỉnh phong, còn Y Toa Bối Nhĩ đã trở thành Quang Mang võ sĩ cấp tám. Hắn không biết đạo sự của học viện ước định thực lực Tác Phỉ Á như thế nào. Nếu để cho Tác Phỉ Á hoặc Y Toa Bối Nhĩ đi làm nhiệm vụ một mình, tất cả mọi người không thể nào yên tâm được.
"Là nhiệm vụ tập thể." Vị đạo sư trả lời, dùng ánh mắt tương đối kỳ lạ nhìn mọi người rồi xoay người rời khỏi.
Chờ vị đạo sư đi xa, Y Toa Bối Nhĩ nhẹ giọng nói thầm: "Đó là ánh mắt gì vậy, thương hại sao? Rất là đáng ghét mà."
"Không chỉ là thương hại, còn có một chút hả hê trong đó thì phải." Tác Phỉ Á cười nói.
"Thoạt nhìn nhiệm vụ lần này không đơn giản." Lôi Mông nói, sau đó mở phong thư ra.
Trong thư ghi nhiệm vụ rất đơn giản, bắt giết một con Băng Diễm Hổ, có chú thích rõ phạm vi hoạt động của Băng Diễm Hổ. Về phần nghĩ bắt giết con nào hoàn toàn do đám người Địch Áo tự lựa chọn.
"Băng Diễm Hổ không dễ đối phó đâu." Lôi Mông giao thư cho Địch Áo, thở dài nói.
"Cho dù có dễ đối phó hay không, chúng ta vẫn phải hoàn thành nhiệm vụ mà, không phải sao?" Địch Áo cười cười nói, đưa tay nhận lấy bức thư đọc qua mấy lần, sau đó tiện tay ném qua một bên: "Các ngươi biết gì về Băng Diễm Hổ?"
"Ta từng nghe nói qua loài yêu thú biến dị này." Tác Phỉ Á nhẹ giọng nói: "Lần này ta, Tuyết Ny và Y Toa Bối Nhĩ có thể không giúp đỡ được gì rồi. Băng Diễm Hổ có lực chống cự với Thủy hệ bí kỹ cực mạnh. Tuyết Ny còn đỡ, chứ ta và Y Toa Bối Nhĩ công kích không thể nào tạo thành thương tổn cho Băng Diễm Hổ."
"Nói như vậy chẳng phải lại là Ca Đốn chủ công?" Địch Áo nói.
"Không thành vấn đề." Hai mắt Ca Đốn rực sáng, ngẩng đầu lên cười nói: "Hãy tin tưởng vào sự cường đại của ta."
"Ta tin tưởng cái rắm." Lôi Mông không bao giờ chịu được bộ dạng này của Ca Đốn, hất mặt lên nói: "Hỏa Thịnh Yến của người lợi hại đến cỡ nào cũng phải núp ở sau lưng ca, hiểu không? Tiểu bằng hữu, không có cánh chim của ca che gió che mưa cho ngươi, ngươi đã sớm hóa thành tro bụi lịch sử."
"Ta hiểu…" Ca Đốn cười lạnh nói: "Thân thể của ngươi chính là pháo hôi, thuộc về cái chủng loại hy sinh lừng lẫy trước tiên. Bản thân ta mới là cường giả quyết định sinh tử tồn vong."
"Thật là ác tâm quá đi, ta chịu không được nữa." Lôi Mông kêu lên: "Mọi người có thể nghe ta nói một câu không? Lần này chúng ta cương quyết không ra tay, để cho vị cường giả đại nhân có thể quyết định sinh tử tồn vong tự mình đi đối phó Băng Diễm Hổ."
"Ta đồng ý." Y Toa Bối Nhĩ lười biếng giơ tay lên: "Xem tất cả mọi người chúng ta là cái gì chứ, làm nền cho hắn sao?"
"Y Toa Bối Nhĩ, ta không có ý đó." Lúc này Ca Đốn mới kịp thời phản ứng, bản thân đề cao mình lên quá mức nổi bật, hậu quả chính là làm cho nhiều người tức giận.
"Ta cũng đồng ý." Tuyết Ny mỉm cười nói, thật ra nàng không thích tham dự vào chuyện công kích lẫn nhau nhàm chán thế này, nhưng gần đèn thì sáng gần mực thì đen. Chung đụng với nhau trong thời gian dài, nàng tự nhiên bị ảnh hưởng từ lúc nào không biết
"Đừng làm rộn." Địch Áo nói: "Nhiệm vụ lần này khẳng định không đơn giản, chúng ta không thể khinh thường. Y Toa Bối Nhĩ, có thời gian thì đi tìm Phổ Lai Tư cẩn thận hỏi thăm tin tức có liên quan đến Băng Diễm Hổ, đại loại như năng lực công kích, phòng thủ, …v…v, càng cặn kẽ càng tốt."
"Tại sao là ta đi?" Y Toa Bối Nhĩ nói.
"Bởi vì ngươi là nữ tử xinh đẹp lại thông minh, biết cách tạo thiện cảm với người khác. Chúng ta không thể trực tiếp đi gặp hỏi thăm Phổ Lai Tư, đúng không?" Địch Áo nói.
"Tác Phỉ Á cũng rất thông minh aa.a, tại sao không phải là nàng đi?" Y Toa Bối Nhĩ nói.
"Bởi vì Tác Phỉ Á là của Địch Áo, Địch Áo không muốn để cho nàng xuất đầu lộ diện." Lôi Mông cười hì hì nói: "Ngươi nhìn ngươi đi, vốn là chuyện mọi người đều biết, ngươi cần gì phải hỏi chứ, đây không phải là tự tìm xấu hổ sao?"
"Lôi Mông ~!" Y Toa Bối Nhĩ giận dữ hét ầm lên.
"Các ngươi đừng làm rộn nữa có được không?" Địch Áo nói, sắc mặt của hắn khá là lúng túng. Trên thực tế, nghĩ đến Y Toa Bối Nhĩ đi giao tiếp với Phổ Lai Tư đúng là vì lòng hư vinh của nam nhân. Hắn không muốn Tác Phỉ Á đi nói chuyện với nam nhân khác, Tuyết Ny thuộc về loại hình băng sơn mỹ nhân không thích hợp làm chuyện này, Lao Lạp thì quá ngốc rồi. Lựa chọn thích hợp nhất dĩ nhiên là Y Toa Bối Nhĩ. Dưới tình huống không ảnh hưởng đến đại cục và tồn tại tư tâm cũng không có gì đáng trách, nhưng bị người ta vạch trần thẳng thừng như thế cho dù da mặt dày tới đầu cũng phải ngại ngùng chút ít.
"Chuyện như vậy có gì để nói." Tác Phỉ Á nói: "Để ta đi tìm Phổ Lai Tư."
"Tác Phỉ Á, ta chỉ muốn trêu chọc Địch Áo thôi." Y Toa Bối Nhĩ ủy khuất nói: "Ai ngờ được cái tên vô liêm sỉ kia chen vào một câu làm thay đổi hoàn toàn ý nghĩa, thật là đáng chết."
"Ta đồng ý." Ca Đốn vội vàng giơ tay lên: "Tên này quả thật đáng chết."
"Tốt lắm, tốt lắm." Địch Áo lắc đầu cảm khái: "Tác Phỉ Á và Y Toa Bối Nhĩ cùng đi tìm Phổ Lai Tư là được. Bằng hữu Phổ Lai Tư hẳn là không bài xích các ngươi, chỉ cần tìm hiểu tin tức có liên quan đến Băng Diễm Hổ là tốt rồi."
"Được." Tác Phỉ Á nói.
Thương lượng tương đối ổn thỏa, Tác Phỉ Á và Y Toa Bối Nhĩ rời khỏi thạch động đi tìm Phổ Lai Tư, đám người Địch Áo ở lại chờ đợi tin tức.
Mãi cho đến khuya hai người mới quay trở về, Lôi Mông đã sớm chờ không nhịn được nữa, vội chạy lên hỏi trước: "Thế nào? Nói chuyện coi như là hòa hợp hả?"
"Ừ." Tác Phỉ Á gật đầu, trong mắt nàng mang theo vài phần lo lắng: "Thời gian bọn họ tiến vào Tử Vong Chi Ca học viện thời gian cũng không lâu. Nếu như là những học viên cao cấp từng trải qua hoàn cảnh sinh tử sẽ không đơn thuần như bọn họ."
"Đã hỏi ra chuyện gì?" Địch Áo hỏi.
"Rất nhiều." Tác Phỉ Á suy nghĩ một lát rồi nói: "Bây giờ không phải là thời điểm thích hợp săn giết Băng Diễm Hổ. Phương thức Băng Diễm Hổ công kích gần giống với Thủy hệ võ sĩ chúng ta, bây giờ là mùa đông lực chiến đấu của chúng nó được gia tăng vài thành, vốn đối phó chúng nó không dễ rồi, bây giờ càng thêm khó khăn."
"Đợi qua mùa đông là được." Lôi Mông đột nhiên nghĩ ra một biện pháp: "Dù sao chúng ta có thể hoàn thành nhiệm vụ trong vòng một tháng, hay là chờ thêm vài ngày đến lúc khí trời ấm áp mới đi giết Băng Diễm Hổ?"
"Mùa xuân cũng phiền toái." Tác Phỉ Á cười khổ nói: "Mùa đông lực chiến đấu của chúng nó phá lệ cường đại, mùa xuân là mùa chúng đi tìm kiếm bạn đời. Những con Băng Diễm Hổ đực sẽ rời khỏi lãnh địa của mình đi tìm Băng Diễm Hổ cái. Nói cách khác, chúng ta rất khó tìm ra chúng, hoặc nếu gặp cũng là hai con một lần."
"Còn nữa..." Y Toa Bối Nhĩ bổ sung: "Vào mùa xuân, quan niệm lãnh địa của Băng Diễm Hổ không căng thẳng như trước, Băng Diễm Hổ đực từ bỏ lãnh địa của mình, Băng Diễm Hổ cái cũng để những sinh vật khác tùy ý xông vào lãnh địa của nó. Có lẽ là vì trừ thức ăn và giao phối dễ dàng hơn, nếu như đợi không được một nửa khác tìm tới, nó thậm chí sẽ chủ động đi tìm Băng Diễm Hổ đực."
"Điều này nghĩ là sao?" Lôi Mông không hiểu lắm liền hỏi lại.
"Nghĩa là nếu chiến đấu bất lợi, Băng Diễm Hổ sẽ lập tức rút lui ra khỏi trận chiến." Y Toa Bối Nhĩ nói: "Nếu như Băng Diễm Hổ muốn đào tẩu, ngươi nghĩ một mình Địch Áo có thể giải quyết nó không?"
"Vậy bây giờ sao đây?"
"Bây giờ không có vấn đề." Y Toa Bối Nhĩ nói: "Phổ Lai Tư nói hiện tại Băng Diễm Hổ chuẩn bị cho quá trình giao phối vào mùa xuân, cho nên nó thường thường sẽ tránh phát sinh xung đột với những sinh vật khác."
"Băng Diễm Hổ có mấy phương thức công kích?" Địch Áo hỏi.
"Chúng nó có thể phun ra Băng Tiêm (chông, gai) trong thời gian dài, lực công kích tương tự với Băng Chùy của Thủy hệ võ sĩ, còn có thể buông thả Băng Phong Bạo quy mô lớn, phạm vi bao phủ cỡ chừng hai mươi đến năm mươi thước vuông. Đoán chừng có thể buông thả mười lần."
Tác Phỉ Á nói: " Băng Diễm Hổ thực lực cường đại còn có thể thả ra một loại công kích quy mô lớn khác, cực kỳ cực kỳ đáng sợ. Tình huống cụ thể thì bọn họ cũng không rõ lắm, chẳng qua là từng nghe nói qua nhưng không có ai thấy loại công kích này của Băng Diễm Hổ."
"Còn gì nữa không?" Địch Áo khẽ nhíu mày.
"Có thể biết nhiều như vậy đã khó lắm rồi." Tác Phỉ Á cười khổ nói: "Trên thực tế, bọn họ chưa từng nhận nhiệm vụ săn giết Băng Diễm Hổ, chỉ trao đổi kinh nghiệm với học viên cao cấp thôi."
"Trao đổi? Dùng cái gì để đổi? Kim tệ?" Lôi Mông tò mò hỏi.
"Kim tệ có tác dụng ở chỗ này không?" Y Toa Bối Nhĩ cười nói.
"Vậy dùng cái gì trao đổi?"
"Học phần."
"Học phần?" Ánh mắt Lôi Mông hơi mông lung, tư tưởng của hắn trở lại lúc lần đầu rời nhà trốn đi, sau đó quen biết Ca Đốn trong trường học, chốc lát sau hắn lại hỏi: "Học phần có ích lợi gì?"
"Ta thật sự phục ngươi." Y Toa Bối Nhĩ thở dài một hơi, nhỏ giọng nói: "Ngươi có phải là người của Sư Tâm đế quốc không đó? Hay là giả mạo? Thế nào lại không biết gì về quy củ Tử Vong Chi Ca học viện."
"Hắc hắc hắc!" Lôi Mông cười khan mấy tiếng, hai tròng mắt lơ đãng ngó vòng quanh, nói: "Ta chưa từng nghĩ tới sau này sẽ đến đây tu luyện, tự nhiên không có hứng thú tìm hiểu."
"Đối với ngươi học phần dĩ nhiên vô dụng." Y Toa Bối Nhĩ nói: "Nhưng đối với tuyệt đại đa số học viên ở Tử Vong Chi Ca học viện, học phần quan trọng không kém máu thịt trên người."
"À? Học phần là để giúp bọn họ tốt nghiệp?"
"Học phần có thể dùng đổi lấy mảnh vỡ tinh thần, nếu như tích góp đủ nhiều thậm chí có thể đổi lấy tinh thần kết tinh." Tác Phỉ Á nói: "Tử Vong Chi Ca học viện cung cấp địa phương tu luyện miễn phí, truyền thụ bí kỹ cho bọn họ miễn phí. Ngươi không cho rằng ngay cả mảnh vỡ tinh thần cũng tặng không chứ?"
"Ta lạ gì cái thứ đó." Lôi Mông phất tay áo ra vẻ oai phong lẫm liệt, sau đó sắc mặt đột nhiên cứng đờ nhảy lên thật cao, hỏi gấp: "Không đúng, học phần là thông qua hoàn thành nhiệm vụ đạt được đúng không? Mụ nội, chúng ta đã hoàn thành hai lần nhiệm vụ tại sao không có người nào tính toán học phần cho chúng ta?"
Hắn quả thật không lạ gì mảnh vỡ tinh thần, cho dù đổi được thì phẩm chất khẳng định không bằng loại mảnh vỡ tinh thần cực phẩm đang ở trong tay bọn họ, tinh thần kết tinh đúng là hàng tốt nhưng cần phải có số lượng học phần cực cao. Không phải là thứ tân sinh như bọn họ có thể gom đủ, nhưng hắn cảm thấy không thoải mái chính là có người cả gan len lén giấu đồ của hắn.
"Ngươi suy nghĩ xem chúng ta hoàn thành nhiệm vụ như thế nào?" Tác Phỉ Á nói: "Nhiệm vụ lần đầu tiên là Địch Áo đưa trứng Hỏa Long Tích Dịch cho cái tên Ước Sắt Phu, nhiệm vụ lần thứ hai chúng ta chưa từng đi tìm đạo sư báo hoàn thành nhiệm vụ kia mà?"
"Trời đất ơi, ngay cả đạo sư của chúng ta là ai cũng không biết, đi đâu báo kết thúc nhiệm vụ?" Lôi Mông kêu lên.
"Bây giờ không có ai nguyện ý làm đạo sư của chúng ta nữa." Ca Đốn lắc đầu cười khổ.
"Không được, tuyệt đối không được." Lôi Mông thật sự nổi giận rồi.