"Tốt, nàng tới." Địch Áo búng nhẹ ngón tay, dao ăn và cái nĩa lướt trên mặt bàn rồi dừng lại trước mặt Tác Phỉ Á.
Tác Phỉ Á lấy ra một cái khăn ăn, ở trong lữ điếm hoang dã dĩ nhiên không có thứ này, đây là Tác Phỉ Á cố ý mang theo. Sau đó nàng kéo Lao Lạp lại gần, tỉ mỉ lau vết dầu mỡ trên mặt và y phục rồi đặt dao ăn và cái nĩa vào trong tay Lao Lạp.
"Lao Lạp, học theo nè!" Tác Phỉ Á cầm lấy cái dĩa xiên một miếng thịt thỏ, từ từ đặt vào trong miệng.
Lao Lạp chớp chớp mắt nhìn sang Tác Phỉ Á, sau đó dùng cơm bộ đồ ăn bắt chước Tác Phỉ Á xiên thịt thỏ. Nhưng tướng ăn của Lao Lạp rõ ràng là vô duyên, nàng muốn xiên một lần toàn bộ thịt thỏ có trong dĩa, lại không quen sử dụng bộ đồ ăn nên mặc cho nàng cố gắng cỡ nào cũng sẽ có vài miếng thịt rơi xuống dĩa, có ý tứ nhất là nàng nhất định phải ăn sạch một lần, chỉ cần có miếng thịt nào rớt xuống nàng sẽ làm lại từ đầu.
Trải qua vài lần như vậy, rốt cuộc Lao Lạp nhíu mày phiền não, đưa mắt liếc liếc sang bên cạnh rồi cúi người há miệng hốt luôn một vòng, cái dĩa lập tức trống trơn.
Lao Lạp đắc ý liếc qua Tác Phỉ Á, ý là cách của ngươi không được, vẫn là ta lợi hại hơn.
Trên thực tế, cách ăn của Lao Lạp là thói quen sinh tồn ở trong vùng hoang dã.
Tuyệt đại đa số dã thú trong thiên nhiên rộng lớn vẫn tận lực duy trì hai phương diện, một là giao phối, hai là ăn uống. Trạng thái trong lúc giao phối và ăn uống là lúc chúng nó yếu ớt nhất, hệ số an toàn cực thấp, một khi gặp thiên địch vây bắt hậu quả thiết tưởng không chịu nổi. Căn cứ chuẩn tắc khôn sống ngu chết, theo dòng thời gian trôi đi lũ dã thú từ từ tiến hóa loại bỏ những kỹ năng không cần thiết, những thứ còn dư lại đều trở thành quy tắc sinh tồn.
Chỉ có nhân loại rời xa thiên nhiên nguy hiểm, sinh sống ở trong hoàn cảnh an nhàn quá lâu dần dần sinh ra biếng nhác, hoặc có thể nói là đã quên mất bản năng.
Lao Lạp còn rất nhỏ, thân thể còn chưa có phát dục hoàn toàn, vì thế hiện tại nàng không biết gì về vấn đề nguy hiểm số một, nhưng vấn đề ăn uống thì nàng luôn tuân thủ quy tắc nghiêm chỉnh. Miêu Tử cũng vậy, mỗi lần ăn uống đều cực kỳ nhanh gọn.
Tác Phỉ Á cười cười, lại cắt cho Lao Lạp một miếng thịt, lần này chỉ đúng một miếng, sau đó ra hiệu cho Lao Lạp sử dụng bộ đồ ăn.
Như vậy thì dễ làm, Lao Lạp cầm cái nĩa xỉa thẳng xuống rồi đưa vào trong miệng.
Sau đó Tác Phỉ Á lại cắt thêm một miếng, Lao Lạp cũng làm y như trước. Y Toa Bối Nhĩ ở một bên nhìn hồi lâu đột nhiên cười nói: "Sau này Tác Phỉ Á nhất định là một mẫu thân cực kỳ hợp cách."
"Ngươi nói cái gì đó?" Khuôn mặt Tác Phỉ Á chợt đỏ ửng, giơ tay lên giả bộ đánh.
"Này này, ta đang khen ngươi mà, như vậy cũng không được?" Y Toa Bối Nhĩ giả đò né sang một bên: "Ngươi nhìn đi, Địch Áo cười híp hai con mắt rồi kìa." Tác Phỉ Á mất tự chủ chuyển tầm mắt chuyển sang Địch Áo, thật ra Y Toa Bối Nhĩ khen làm cho nàng rất sung sướng, rất kiêu ngạo, chỉ là vấn đề mặt mũi thôi. Bây giờ nàng quan tâm là Địch Áo đánh giá hành động của nàng như thế nào.
Địch Áo tức giận trợn mắt nhìn Y Toa Bối Nhĩ, hắn căn bản không có cười, đây hoàn toàn là vu khống trắng trợn mà. Nhưng chuyện này không còn đường lùi, Tác Phỉ Á là điểm yếu của Địch Áo, mỗi lần Y Toa Bối Nhĩ dùng Tác Phỉ Á làm bia đỡ đạn, Địch Áo sẽ lập tức rơi vào tình cảnh bị động.
Tác Phỉ Á đỏ mặt quay đi, nàng không để ý tới Y Toa Bối Nhĩ nữa, cứ tiếp tục dạy dỗ Lao Lạp.