Thần Điển

Lượt đọc: 11387 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407 Chương 408 Chương 409 Chương 410 Chương 411 Chương 412 Chương 413 Chương 414 Chương 415 Chương 416 Chương 417 Chương 418 Chương 419 Chương 420 Chương 421 Chương 422 Chương 423 Chương 424 Chương 425 Chương 426 Chương 427 Chương 428 Chương 429 Chương 430 Chương 431 Chương 432 Chương 433 Chương 434 Chương 435 Chương 436 Chương 437 Chương 438 Chương 439 Chương 440 Chương 441 Chương 442 Chương 443 Chương 444 Chương 445 Chương 446 Chương 447 Chương 448 Chương 449 Chương 450 Chương 451 Chương 452 Chương 453 Chương 454 Chương 455 Chương 456 Chương 457 Chương 458 Chương 459 Chương 460 Chương 461 Chương 462 Chương 463 Chương 464 Chương 465 Chương 466 Chương 467 Chương 468 Chương 469 Chương 470 Chương 471 Chương 472 Chương 473 Chương 474 Chương 475 Chương 476 Chương 477 Chương 478 Chương 479 Chương 480 Chương 481 Chương 482 Chương 483 Chương 484 Chương 485 Chương 486 Chương 487 Chương 488 Chương 489 Chương 490 Chương 491 Chương 492 Chương 493 Chương 494 Chương 495 Chương 496 Chương 497 Chương 498 Chương 499 Chương 500 Chương 501 Chương 502 Chương 503 Chương 504 Chương 505 Chương 506 Chương 507 Chương 508 Chương 509 Chương 510 Chương 511 Chương 512 Chương 513 Chương 514 Chương 515 Chương 516 Chương 517 Chương 518 Chương 519 Chương 520 Chương 521 Chương 522 Chương 523 Chương 524 Chương 525 Chương 526 Chương 527 Chương 528 Chương 529 Chương 530 Chương 531 Chương 532 Chương 533 Chương 534 Chương 535 Chương 536 Chương 537 Chương 538 Chương 539 Chương 540 Chương 541 Chương 542 Chương 543 Chương 544 Chương 545 Chương 546 Chương 547 Chương 548 Chương 549 Chương 550 Chương 551 Chương 552 Chương 553 Chương 554 Chương 555 Chương 556 Chương 557 Chương 558 Chương 559 Chương 560 Chương 561 Chương 562 Chương 563 Chương 564 Chương 565 Chương 566 Chương 567 Chương 568 Chương 569 Chương 570 Chương 571 Chương 572 Chương 573 Chương 574 Chương 575 Chương 576 Chương 577 Chương 578 Chương 579 Chương 580 Chương 581 Chương 582 Chương 583 Chương 584 Chương 585 Chương 586 Chương 587 Chương 588 Chương 589 Chương 590 Chương 591 Chương 592 Chương 593 Chương 594 Chương 595 Chương 596 Chương 597 Chương 598 Chương 599 Chương 600 Chương 601 Chương 602 Chương 603 Chương 604 Chương 605 Chương 606 Chương 607 Chương 608 Chương 609 Chương 610 Chương 611 Chương 612 Chương 613 Chương 614 Chương 615 Chương 616 Chương 617 Chương 618 Chương 619 Chương 620 Chương 621 Chương 622 Chương 623 Chương 624
Tiến »
Chương 360
thung lũng kỳ lạ

❊ ❊ ❊

Tiếp tục đi về phía trước đại khái chừng một canh giờ, chuyển qua hai khúc quanh. Mọi người rốt cuộc thấy ánh mặt trời chiếu ở cửa ra, đã quá lâu không được nhìn thấy ánh sáng mặt trời nên bọn họ trong lúc nhất thời không kịp thích ứng, vội vàng nhắm hai mắt lại. Qua một lúc sau mới chậm rãi mở ra, cho dù là như vậy trong nháy mắt đi ra khỏi cửa động đó, mọi người vẫn không nhịn được nhắm mắt lại lần nữa, lúc này là buổi trưa nên ánh mặt trời chiếu xuống chói mắt, bốn phía tuyết đọng phản quang càng thêm mạnh mẽ, vì thế nếu không cẩn thận có khi sẽ bị tổn thương hai tròng mắt.

Mặc dù bị gió lạnh thấu xương thổi qua nhưng mọi người vẫn có cảm giác hưng phấn như được trọng sinh.

"Ha ha, đám truy binh hẳn là không đuổi kịp chúng ta rồi?" Lôi Mông cười thật vui vẻ.

"Vậy cũng chưa chắc có thể an toàn."

Địch Áo dõi mắt phân biệt phương vị một hồi, nói: "Hay là nhanh chân lên một chút, nếu không rời khỏi khu rừng này, chúng ta vẫn có thể gặp phải người của Hắc Sơn Đại công."

Thật ra Địch Áo còn một câu không có nói ra, đó là cho dù xuyên qua rừng rậm, bọn họ vẫn không tính là đã an toàn. Bởi vì không ai có thể phán đoán nhóm cường giả Thiên Không thành đến tột cùng có xuất thủ hay không. Trên vấn đề này tự nhiên không thể nói cho Ca Đốn nghe được, Địch Áo dự định tìm thời gian rảnh rỗi nói chuyện với Ca Đốn. Nếu như bởi vì nguyên nhân của mình mà liên lụy đến gia tộc Ca Đốn, Địch Áo không muốn thấy loại chuyện này xảy ra.

Dọc theo đường đi chung quanh vẫn là cảnh tượng cỏ dại mọc tràn lan, cây cối xanh um bao phủ khắp vùng. Bởi vì lúc trước không có tiền lệ nên chỉ có thể suy tính diện tích khu rừng này một cách tương đối, nhưng càng xâm nhập vào trong, bọn họ lại càng phát hiện khu rừng này khổng lồ vượt xa sức tưởng tượng của bọn họ.

Tiếp tục đi về phía trước mấy ngày, mấy người Địch Áo rốt cuộc đặt chân lên mảnh đất cứng cáp, khu này chưa từng có dấu vết nhân loại lưu lại, cường giả chân chính không cần thiết tới đây làm gì, còn về phía tiểu đội mạo hiểm giả bị yêu thú uy hiếp nên không dám xâm nhập quá xa.

Một ngày nọ, đoàn người Địch Áo đang đi trong rừng cây, Miêu Tử bỗng nhiên đứng lên há miệng gào thét từng đợt trầm thấp. Còn Lao Lạp cũng lộ ra thần sắc cảnh giác, hai mắt do dự không chừng nhìn quanh bốn phía.

"Phát hiện gì hả?" Mấy người Địch Áo đồng thời dừng bước.

Lao Lạp im lặng một lúc sau rồi chậm rãi lắc đầu, mấy người Địch Áo đều bị nàng làm cho hồ đồ, lắc đầu là có ý gì? Rốt cuộc là con đường này không thể đi, hay là không có nguy hiểm?

Thế nhưng từ phản ứng của Miêu Tử là có thể nhìn ra được phía trước có thể có nhân loại tồn tại, vì thế mọi người quyết định đi vòng qua khu vực này. Nhưng ai ngờ Lao Lạp không chịu nghe lời, bướng bỉnh kéo tay Địch Áo trực tiếp đi thẳng về phía trước.

Đám người Tác Phỉ Á hai mặt nhìn nhau, bất đắc dĩ cũng đi theo phía sau.

"Này, dù sao ngươi cũng phải nói cho ta biết phía trước có cái gì chứ?" Địch Áo cười khổ hỏi, lấy tình trạng trước mắt của bọn họ thật sự không cần thiết phát sinh xung đột với yêu thú, có trời mới biết còn có xuất hiện chủng loại nào biến thái như đám Đường Lang kia không? Bây giờ đã không có người dám khinh thường khu rừng rậm này nữa rồi. Người xưa hay nói rừng lớn loài chim nào cũng có, đạo lý đồng dạng thì cả rừng rậm lớn như vậy khó tránh khỏi có vài loại quái vật bọn họ chọc không nổi.

Lao Lạp trả lời rất đơn giản, chỉ lắc đầu như cũ khiến cho đám người Lôi Mông theo ở phía sau im lặng luôn, may là có Địch Áo ở đây không cần bọn họ trao đổi với Lao Lạp. Nếu không nhất định sẽ có người buồn bực hộc máu, động tác lắc đầu thế này bao hàm quá nhiều ý nghĩa, muốn hiểu thành cái gì cũng đúng hết, về phần chính xác hay không thì không ai có thể xác định nổi.

Sau đó Địch Áo cũng bỏ qua ý định nhận được tin tức hữu dụng từ miệng Lao Lạp, tính tình nha đầu này chính là như vậy. Nếu như nàng không muốn nói chuyện, cho dù dùng biện pháp gì cũng không thể cạy miệng nàng ra nổi. Đây là đối mặt Địch Áo nàng mới lắc đầu, nếu như đổi thành Lôi Mông sợ rằng Lao Lạp còn không thèm phản ứng. Tiểu nha đầu này thù rất dai, từ lần trước Lôi Mông đập Miêu Tử một quyền, cho đến bây giờ Lao Lạp vẫn không hề để ý tới Lôi Mông lần nào.

Đi lần này không hề dừng lại lần nào, thẳng cho đến lúc trời tối, thấy Lao Lạp vẫn không có ý ngừng lại. Địch Áo không nhịn được nữa, mặc dù hắn còn có thể tiếp tục kiên trì, nhưng những nữ tử như Tác Phỉ Á lại chịu không nổi, phải biết rằng không phải ai cũng có thể chất biến thái như Lao Lạp.

"Nghỉ ngơi một chút đi, ngươi gấp cái gì? Là của ngươi thì chạy không thoát đâu." Địch Áo vỗ vỗ đầu Lao Lạp, hiện tại tất cả mọi người đã có thể đoán ra phía trước có đồ vật gì đó đang hấp dẫn Lao Lạp. Con người luôn luôn hiếu kỳ, bọn họ cũng muốn nhìn xem đến tột cùng là thứ gì, nhưng vấn đề là không thể vì thế mà đi đường không ăn không ngủ, có ai chịu nổi đây?

Lao Lạp liếc sang Địch Áo, tuy do dự nhưng vẫn gật đầu. Tác Phỉ Á và Y Toa Bối Nhĩ nhất thời thở ra một hơi, không thèm quản tuyết đọng dưới đất, trực tiếp đặt mông ngồi xuống, các nàng đã sớm không đi nổi nữa rồi, nhưng ngại ngùng nói với Lao Lạp chỉ có thể gắng gượng chống đỡ.

Lúc ăn cơm, Lao Lạp tỏ vẻ ăn không ngon rất hiếm thấy, chẳng ăn tượng trưng vài miếng rồi bỏ chạy qua một bên ngơ ngác ngồi đó. Miêu Tử cũng không chạy đùa giỡn như mọi khi, mà cực kỳ biết điều nằm tiu nghỉu bên chân Lao Lạp.

Một đường đi xuống, tất cả mọi người có chút mỏi mệt, đơn giản thu thập ra một mảnh đất trống, rất liền tiến vào mộng đẹp, dù sao có Hỏa Hống Thú và Miêu Tử tại, không có có đồ vật gì đó có thể tại không bị phát hiện dưới tình huống đến gần nơi này.

Sáng sớm ngày thứ hai, Địch Áo là người mở mắt đầu tiên, nhìn quanh một vòng liền phát hiện những người khác vẫn chưa tỉnh dậy thì không cười cười tế nhị. Lúc mới vừa tiến vào đầm lầy Hắc Ám, ngoại trừ Địch Áo ra thì không có ai ngủ được trong hoàn cảnh tràn ngập nguy cơ này. Cho tới bây giờ, tất cả mọi người đã có thể ngủ như thế này chính là một bước tiến bộ thật lớn. Nếu không có năng lực thay đổi hoàn cảnh sinh tồn, vậy thì chỉ có thể tự mình thích ứng với nó.

Nhưng chốc lát sau ánh mắt, Địch Áo bỗng nhiên đọng lại, bởi vì hắn không nhìn thấy thân ảnh Lao Lạp. Chẳng những là Lao Lạp, Miêu Tử cũng không biến đâu mất rồi, Địch Áo nhất thời đổ mồ hôi lạnh toàn thân, vỗi vã nhảy lên cao nhìn quanh bốn phía. Nhưng hắn không thu hoạch được gì cả, chỉ có thể nhìn thấy vài dấu chân nhợt nhạt trên mặt tuyết dẫn thẳng vào trong rừng rậm.

Nha đầu này, không phải là hiểu lầm những người khác chứ? Địch Áo cười khổ nghĩ ngợi, mặc dù không có người nào nói ủng hộ, nhưng ít ra cũng không có người phản đối mà? Về phần âm thầm một mình chạy đi như vậy lỡ may có chuyện gì thì sao?

Thế nhưng hiện tại nói gì cũng đã chậm rồi, nhìn dấu chân lưu lại trên mặt tuyết hẳn là Lao Lạp đã rời đi có một đoạn thời gian rồi. Địch Áo vội vàng quay về đánh thức những người khác.

Nghe được tin tức kia, tất cả mọi người bắt đầu lo lắng thủy chung vẫn giữ yên lặng, không khí nhìn qua tĩnh mịch đến lạnh người. Tiểu nha đầu ngây thơ này đã sớm trở thành một thành viên trong nhóm, cho dù là Tác Phỉ Á đôi khi chán ghét Lao Lạp vì quấn quít với Địch Áo, giờ phút này nàng cũng phải lo lắng cho sự an toàn của Lao Lạp.

Dù sao ngày hôm qua tất cả mọi người đều nhìn thấy Lao Lạp và Miêu Tử có phản ứng dị thường, mặc dù bọn họ không rõ ràng lắm phía trước đến tột cùng có đồ vật gì, nhưng nhất định là nguy hiểm không nhỏ.

Đoàn người Địch Áo vội vã đuổi theo dấu chân Lao Lạp, nhìn những dấu chân chân in dưới mặt tuyết, Địch Áo còn chưa có nói gì nhưng đám người Ca Đốn và Lôi Mông cũng phải chắc lưỡi hít hà rồi. Mỗi dấu chân cách nhau ít nhất là mười thước, mọi người đều biết Lao Lạp không thể sử dụng nguyên lực, thế mà chỉ sử dụng lực lượng đơn thuần lại có thể đạt tới trình độ này sao?

Trong lúc nhất thời trong lòng mọi người đều có cảm giác thất bại, nhất là Tác Phỉ Á và Y Toa Bối Nhĩ, niên kỉ Lao Lạp kỷ còn nhỏ hơn các nàng, nhưng thực lực hiển nhiên đã vượt qua các nàng. Một khi phải tiếp nhận sự thật này, mấy nữ tử âm thầm quyết định trong lòng nhất định phải khắc khổ tu luyện hơn nữa, ít nhất không thể để cho Lao Lạp vượt quá xa.

Địch Áo vừa chạy xuyên qua rừng rậm vừa cao giọng la lớn: "Lao Lạp ~~ Lao Lạp ~!" Mặc dù hắn biết làm như vậy rất mạo hiểm, nhưng không có biện pháp nào khác, năng lực sinh tồn của Lao Lạp bây giờ thậm chí còn không bằng trước kia, nếu gặp phải những người lòng dạ khó lường thiết tưởng hậu quả không chịu nổi.

Thực lực cũng không thể đại biểu hết thảy, trước kia Lao Lạp luôn luôn ôm tâm cảnh giác rất cao, chưa bao giờ tiếp xúc với người khác, bất kể đó là người tốt hay là người xấu đều phải nhượng bộ lui binh. Nhưng kể từ khi Lao Lạp chung sống với bọn họ, nàng đã từ từ dung nhập vào trong xã hội nhân loại, cũng quen với cảm giác như vậy. Ví như đi dạo phố cùng Tác Phỉ Á, nếu gặp phải người đi đường, nàng sẽ lơ đễnh không hề để ý.

Giống như dã thú vốn nuôi trong chuồng được thả về tự nhiên vậy, có lẽ người làm chuyện này có nhân cách cao thượng, nghĩ là dã thú sẽ có được tự do. Nhưng dã thú mất đi dã tính trở về tự nhiên không khác gì tử vong, chín phần mười sẽ bị tự nhiên đào thải.

Dã tính của Lao Lạp đang từ từ biến mất, nhận thức đối với sự vật còn không bằng đứa trẻ, đây là nguyên nhân đám người Địch Áo luôn phải xem chừng Lao Lạp, bởi vì nàng là người dễ bị thương tổn nhất trong nhóm.

Đám người Tác Phỉ Á vẫn kết đội di chuyển về phía trước, bọn họ không có tản ra tìm kiếm Lao Lạp, bởi vì tốc độ của bọn họ không bằng Địch Áo. Hơn nữa bốn phía là rừng rậm mênh mông vô bờ, tản ra rất dễ nhưng tụ tập lại cực kỳ khó khăn. Nếu như tìm được Lao Lạp lại lạc mất người nào đó chẳng phải là càng thêm phiền toái hay sao?

Ngay cả Địch Áo cũng không dám lệch khỏi quỹ đạo quá xa, ngày hôm qua Lao Lạp một mực nhìn theo phương hướng nào, hắn cứ nhắm hướng đó mà chạy.

Qua mấy canh giờ, Địch Áo la hét đến khàn cả họng vẫn không thấy tung tích Lao Lạp. Hắn cảm thấy vô cùng lo lắng, nhưng tìm một người trong rừng rậm không khác mò kim đáy biển. Thậm chí Địch Áo mấy lần có ý niệm bỏ qua tìm kiếm trong đầu, nhưng nghĩ tới nụ cười ngây ngốc của Lao Lạp và tình cảnh Lao Lạp có thể gặp phải. Tim của hắn tự nhiên truyền đến trận trận đau nhói, thế là tinh thần lại tỉnh táo tiếp tục công việc tìm kiếm.

"Nơi này ~!" Đột nhiên từ trong gió truyền đến thanh âm đáp lại.

Địch Áo không dám vào lỗ tai của mình, thử dò xét la lớn: "Lao Lạp?"

"Nơi này ~!"

"Không sai, chính là thanh âm Lao Lạp."

Địch Áo nghe thấy tinh thần đại chấn, lập tức thả ra Phong Ưu Nhã vọt tới phương hướng thanh âm truyền đến.

Hai mắt Địch Áo chợt tỏa sáng, rừng rậm mịt mờ bỗng nhiên biến mất, phía trước mặt xuất hiện một mảnh thảo nguyên xanh um. Lúc này Lao Lạp đang ngồi chồm hổm trên một khối nham thạch, vui mừng ngoắc tay với hắn: "Đây... nơi này!"

Địch Áo mặt mày cau có, không nói tiếng nào phóng thẳng về phía trước, nên làm thế nào để Lao Lạp nhớ chuyện này đây? Có lẽ dùng phương pháp xử phạt về thể xác là lựa chọn cần thiết, ít nhất cũng có thể làm cho Lao Lạp biết rằng nàng đã phạm phải một sai lầm lớn.

Chốc lát sau, Địch Áo hạ xuống bên cạnh Lao Lạp, còn Lao Lạp đang đắm chìm trong một cảm xúc hưng phấn nào đó, không có chú ý tới sắc mặt Địch Áo. Nàng nắm tay Địch Áo rồi tung người nhảy xuống đất.

Địch Áo dùng sức kéo ngược lại, Lao Lạp bị động trở tay không kịp, thân hình lảo đảothiếu chút nữa ngã ngồi xuống đất.

"Tại sao đột nhiên rời khỏi hả? Có biết mọi người rất lo lắng không?" Địch Áo quát lên.

Lao Lạp kinh ngạc nhìn sang Địch Áo, nhưng sau đó nàng lại mỉm cười chỉ vào phía dưới: "Nơi này…"

Dưới mặt đá là một cái hố phạm vi rất lớn, đường kính có hơn mười dặm, kích thước đã có thể gọi là thung lũng được rồi. Thung lũng có độ dốc rất cao, một góc là rừng rậm xanh um tươi tốt, nhưng phía dưới đáy lại không có một gốc cây nào, cũng không có bụi cây hay dây leo gì cả, nơi đó chỉ có mặt đất khô cằn, nham thạch lởm chởm..

Toàn bộ khu rừng đều bị băng tuyết bao trùm, thế mà bên trong thung lũng lại không hề có một chút tuyết nào.

"Đi." Lao Lạp lại kéo tay Địch Áo lần nữa.

"Ngươi có nghe ta nói không đó?" Địch Áo vẫn tiếp tục ra vẻ căng thẳng, quát ầm lên.

Lao Lạp đi lại gần Địch Áo, cười hì hì nói: "Không giận, hôn nhẹ!" Nói xong nàng ôm lấy cổ Địch Áo chu cái miệng nhỏ nhắn hôn tới.

Địch Áo dở khóc dở cười, dùng hai tay giữ lấy bả vai Lao Lạp, muốn đẩy nàng ra.

Nhưng Lao Lạp khí lực rất lớn, hơn nữa đã giành trước ôm lấy cổ của hắn nên chiếm cứ thượng phong. Thấy Địch Áo muốn đẩy nàng ra, nàng lại dùng hai chân kẹp chặt eo Địch Áo, giống y con khỉ trèo trên người Địch Áo, cái miệng nhỏ nhắn tiếp tục vểnh lên cao cao.

Dĩ nhiên Địch Áo phản kháng không quá kiên quyết, hắn lo lắng dùng sức quá lớn thương tổn Lao Lạp, dưới tình huống nửa đẩy nửa kéo, cái miệng nhỏ nhắn của Lao Lạp rốt cuộc thành công chạm vào mặt Địch Áo.

Sau khi đắc thủ, Lao Lạp coi như là hài lòng nhảy trở lại mặt đất, cười khúc khích nhìn về phía Địch Áo.

Địch Áo rất là nhức đầu, chột dạ liếc ra phía sau một chút, mặc dù tốc độ của hắn rất nhanh nhưng vẫn đi thẳng một đường. Quá trình tìm kiếm Lao Lạp cũng không lâu lắm, đám người Tác Phỉ Á theo phương hướng đó chạy đi, tính toán thời gian hẳn là đã đến gần nơi này rồi.

Sau khi thấy không có người nào xuất hiện, Địch Áo âm thầm thở phào nhẹ nhỏm, nghiêm mặt trầm giọng nói: "Sau này tuyệt đối không thể một mình ra ngoài giống như hôm nay nữa, có hiểu không?"

Lao Lạp dùng sức gật đầu, sau đó lại kéo tay Địch Áo.

Địch Áo xem như bất lực, hắn mới vừa định làm mặt giận vì Lao Lạp không từ mà biệt, nhưng lại "thông cảm" vì động tác lúc nãy nên không thể làm quá, vấn đề là Lao Lạp có nghe hiểu ý hắn không?

Hơn nữa Địch Áo cũng không có biện pháp bỏ qua Lao Lạp, nhờ Lao Lạp kéo tay dẫn đi, hai người nhanh chóng chạy xuống dưới đáy thung lũng.

Thời gian không lâu sau, đám người Tác Phỉ Á cũng đến, sau khi phát hiện Địch Áo và Lao Lạp ở chung một chỗ, bọn họ mới thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Y Toa Bối Nhĩ là người đầu tiên ra mặt, nhìn về phía Lao Lạp đang tìm kiếm quanh quất gần đó, quát lớn: "Tại sao lại len lén chạy đến đây một mình hả? Tất cả mọi người rất là lo lắng cho ngươi đó."

Những người còn lại cũng đi tới, ngươi một câu ta một câu quở trách Lao Lạp. Đối với Lao Lạp, bọn họ tự cho mình là tỷ tỷ tốt, hiển nhiên phải răn dạy một trận vì "hành vi lỗ mãng" này mới được.

Lao Lạp lại lấy bất biến ứng vạn biến, mặc kệ ai nói đến chuyện gì, nào là lo lắng hay là trách cứ, nàng thủy chung cười hì hì nhìn tới đối phương. Hồi lâu sau, đám người Y Toa Bối Nhĩ xem như triệt để bất lực, bọn họ cũng không biết Lao Lạp có thể nghe hiểu hay không, nói cho lắm nhiều khi cũng không có ý nghĩa.

"Các ngươi nhìn xem đây là cái gì?" Lôi Mông phát hiện một mảnh đất cổ quái, lớn tiếng kêu lên.

Mọi người lập tức đi tới gần, dưới chân Lôi Mông là một cái rãnh không sâu, nước mưa và tuyết tan chảy chỉ có thể chảy xuôi trong đó. Cái rãnh nhỏ đó tựa hồ được nước chảy cọ rửa trong thời gian rất lâu, dưới đáy rãnh hiện ra một tầng nham thạch màu đỏ sẫm, tảng đá tại sao có màu đỏ chứ?

Lôi Mông cúi người xuống dùng đầu ngón tay gõ gõ tảng đá mấy cái, nơi đó lại vang lên thanh âm kim loại?

"Mụ nội nó, đây là cái gì? Cảm giác còn cứng hơn cả sắt." Lôi Mông kêu lên: "Các ngươi trước hết lui ra một chút cho ta."

Lôi Mông giơ chân lên thả ra Liệt Địa Kích, mặt đất quanh cái rãnh xuất hiện vô số vết nứt, thế mà tầng nham thạch màu đỏ sẫm kia lại giữ vững nguyên trạng, tựa hồ không hề bị ảnh hưởng. Khi Liệt Địa Kích của Lôi Mông đụng vào tầng nham thạch chợt phát ra tiếng "ken két" chói tai.

"Sao lại thế được?" Lôi Mông giận dữ, sau đó nhấc chân lên lần nữa.

"Siêu hạn kỹ đúng là đáng sợ." Ca Đốn bỗng nhiên lẩm bẩm một câu.

"Ngươi nói gì?" Lôi Mông ngạc nhiên xoay người lại nhìn về phía Ca Đốn, lão tử mới vừa buông thả là Liệt Địa Kích mà?

"Biết vì sao trong thung lũng này không có cái cây nào mọc nổi không?" Khuôn mặt Ca Đốn cứng đờ ra.

"Tại sao?"

"Bởi vì mặt đất đã bị một loại bí kỹ cực kỳ đáng sợ biến thành một khối hoàn chỉnh rồi." Ca Đốn chậm rãi nói: "Mặt đất nơi này đã lắng đọng trăm ngàn năm rồi. Ngươi nhìn đi, nó chỉ dày có mấy tấc thế mà cây cối căn bản không thể nào sinh trưởng trên đó."

"Ngươi nói cái thung lũng này bị siêu hạn kỹ cứng rắn đào ra?" Y Toa Bối Nhĩ ngạc nhiên hỏi lại.

"Có gì kỳ quái chứ." Ca Đốn cười cười nói: "Quên Thánh Đế Tư hồ của các ngươi rồi sao? Và một kích kinh khủng kia thiếu chút nữa biến Thánh Đế Tư thành thành hai khúc?" Câu này ý chỉ một kích thị uy của Địch Uy, sau khi Địch Uy rời đi, đám người Tái Nhân Hầu tước và Lâm Tái cẩn thận điều tra kết quả, Địch Uy đánh ra một kích kia lại kéo dài tới mấy ngàn thước, in sâu xuống lòng đất hơn mười thước, cứ thế đi thẳng một đường thiếu chút nữa biến Thánh Đế Tư thành thành hai nửa. Ca Đốn nói thế cũng không tính là quá phận.

Sắc mặt Y Toa Bối Nhĩ hơi khó coi, lần đó mặc dù Địch Uy không nhằm vào Thánh Đế Tư thành, nhưng kể từ khi Thánh Đế Tư xây dựng cho tới nay chưa từng bị nhục nhã như thế.

"Nói cách khác, từng có cường giả Thánh cấp chiến đấu ở chỗ này?" Tác Phỉ Á vừa tò mò vừa cố ý dẫn sang đề tài khác để tránh xung đột không cần thiết.

"Ít nhất cũng phải là Thánh cấp." Ca Đốn cúi người xuống nhẹ nhàng sờ sờ mặt đất vững chắc, cứng rắn như cương thiết. Trong mắt toát ra cảm giác ước mơ, oai một kích cũng khiến cho thiên địa biến sắc, lực lượng này đã vượt ra khỏi khả năng tưởng tượng của Ca Đốn, đồng thời cũng là mục tiêu hắn phải phấn đấu.

Tất cả mọi người không nói gì nữa, Thánh Vũ Sĩ Đế Tư thiêu đốt lực lượng tính mạng phát ra một kích cuối cùng sáng lập ra Thánh Đế Tư thành. Còn thung lũng trước mắt mặc dù hoang vu nhưng vẫn khiến cho người ta không nhịn được nảy sinh kính ý từ tận đáy lòng. Không cần quản bọn họ làm cái trò gì ở đây, cũng không rõ ràng lắm người kia là ai, chỉ tính riêng lực lượng như thế này cũng đủ để cho tất cả mọi người phải kính nể rồi.

Tiếp tục đi về phía trước đại khái chừng một canh giờ, chuyển qua hai khúc quanh. Mọi người rốt cuộc thấy ánh mặt trời chiếu ở cửa ra, đã quá lâu không được nhìn thấy ánh sáng mặt trời nên bọn họ trong lúc nhất thời không kịp thích ứng, vội vàng nhắm hai mắt lại. Qua một lúc sau mới chậm rãi mở ra, cho dù là như vậy trong nháy mắt đi ra khỏi cửa động đó, mọi người vẫn không nhịn được nhắm mắt lại lần nữa, lúc này là buổi trưa nên ánh mặt trời chiếu xuống chói mắt, bốn phía tuyết đọng phản quang càng thêm mạnh mẽ, vì thế nếu không cẩn thận có khi sẽ bị tổn thương hai tròng mắt.

Mặc dù bị gió lạnh thấu xương thổi qua nhưng mọi người vẫn có cảm giác hưng phấn như được trọng sinh.

"Ha ha, đám truy binh hẳn là không đuổi kịp chúng ta rồi?" Lôi Mông cười thật vui vẻ.

"Vậy cũng chưa chắc có thể an toàn."

Địch Áo dõi mắt phân biệt phương vị một hồi, nói: "Hay là nhanh chân lên một chút, nếu không rời khỏi khu rừng này, chúng ta vẫn có thể gặp phải người của Hắc Sơn Đại công."

Thật ra Địch Áo còn một câu không có nói ra, đó là cho dù xuyên qua rừng rậm, bọn họ vẫn không tính là đã an toàn. Bởi vì không ai có thể phán đoán nhóm cường giả Thiên Không thành đến tột cùng có xuất thủ hay không. Trên vấn đề này tự nhiên không thể nói cho Ca Đốn nghe được, Địch Áo dự định tìm thời gian rảnh rỗi nói chuyện với Ca Đốn. Nếu như bởi vì nguyên nhân của mình mà liên lụy đến gia tộc Ca Đốn, Địch Áo không muốn thấy loại chuyện này xảy ra.

Dọc theo đường đi chung quanh vẫn là cảnh tượng cỏ dại mọc tràn lan, cây cối xanh um bao phủ khắp vùng. Bởi vì lúc trước không có tiền lệ nên chỉ có thể suy tính diện tích khu rừng này một cách tương đối, nhưng càng xâm nhập vào trong, bọn họ lại càng phát hiện khu rừng này khổng lồ vượt xa sức tưởng tượng của bọn họ.

Tiếp tục đi về phía trước mấy ngày, mấy người Địch Áo rốt cuộc đặt chân lên mảnh đất cứng cáp, khu này chưa từng có dấu vết nhân loại lưu lại, cường giả chân chính không cần thiết tới đây làm gì, còn về phía tiểu đội mạo hiểm giả bị yêu thú uy hiếp nên không dám xâm nhập quá xa.

Một ngày nọ, đoàn người Địch Áo đang đi trong rừng cây, Miêu Tử bỗng nhiên đứng lên há miệng gào thét từng đợt trầm thấp. Còn Lao Lạp cũng lộ ra thần sắc cảnh giác, hai mắt do dự không chừng nhìn quanh bốn phía.

"Phát hiện gì hả?" Mấy người Địch Áo đồng thời dừng bước.

Lao Lạp im lặng một lúc sau rồi chậm rãi lắc đầu, mấy người Địch Áo đều bị nàng làm cho hồ đồ, lắc đầu là có ý gì? Rốt cuộc là con đường này không thể đi, hay là không có nguy hiểm?

Thế nhưng từ phản ứng của Miêu Tử là có thể nhìn ra được phía trước có thể có nhân loại tồn tại, vì thế mọi người quyết định đi vòng qua khu vực này. Nhưng ai ngờ Lao Lạp không chịu nghe lời, bướng bỉnh kéo tay Địch Áo trực tiếp đi thẳng về phía trước.

Đám người Tác Phỉ Á hai mặt nhìn nhau, bất đắc dĩ cũng đi theo phía sau.

"Này, dù sao ngươi cũng phải nói cho ta biết phía trước có cái gì chứ?" Địch Áo cười khổ hỏi, lấy tình trạng trước mắt của bọn họ thật sự không cần thiết phát sinh xung đột với yêu thú, có trời mới biết còn có xuất hiện chủng loại nào biến thái như đám Đường Lang kia không? Bây giờ đã không có người dám khinh thường khu rừng rậm này nữa rồi. Người xưa hay nói rừng lớn loài chim nào cũng có, đạo lý đồng dạng thì cả rừng rậm lớn như vậy khó tránh khỏi có vài loại quái vật bọn họ chọc không nổi.

Lao Lạp trả lời rất đơn giản, chỉ lắc đầu như cũ khiến cho đám người Lôi Mông theo ở phía sau im lặng luôn, may là có Địch Áo ở đây không cần bọn họ trao đổi với Lao Lạp. Nếu không nhất định sẽ có người buồn bực hộc máu, động tác lắc đầu thế này bao hàm quá nhiều ý nghĩa, muốn hiểu thành cái gì cũng đúng hết, về phần chính xác hay không thì không ai có thể xác định nổi.

Sau đó Địch Áo cũng bỏ qua ý định nhận được tin tức hữu dụng từ miệng Lao Lạp, tính tình nha đầu này chính là như vậy. Nếu như nàng không muốn nói chuyện, cho dù dùng biện pháp gì cũng không thể cạy miệng nàng ra nổi. Đây là đối mặt Địch Áo nàng mới lắc đầu, nếu như đổi thành Lôi Mông sợ rằng Lao Lạp còn không thèm phản ứng. Tiểu nha đầu này thù rất dai, từ lần trước Lôi Mông đập Miêu Tử một quyền, cho đến bây giờ Lao Lạp vẫn không hề để ý tới Lôi Mông lần nào.

Đi lần này không hề dừng lại lần nào, thẳng cho đến lúc trời tối, thấy Lao Lạp vẫn không có ý ngừng lại. Địch Áo không nhịn được nữa, mặc dù hắn còn có thể tiếp tục kiên trì, nhưng những nữ tử như Tác Phỉ Á lại chịu không nổi, phải biết rằng không phải ai cũng có thể chất biến thái như Lao Lạp.

"Nghỉ ngơi một chút đi, ngươi gấp cái gì? Là của ngươi thì chạy không thoát đâu." Địch Áo vỗ vỗ đầu Lao Lạp, hiện tại tất cả mọi người đã có thể đoán ra phía trước có đồ vật gì đó đang hấp dẫn Lao Lạp. Con người luôn luôn hiếu kỳ, bọn họ cũng muốn nhìn xem đến tột cùng là thứ gì, nhưng vấn đề là không thể vì thế mà đi đường không ăn không ngủ, có ai chịu nổi đây?

Lao Lạp liếc sang Địch Áo, tuy do dự nhưng vẫn gật đầu. Tác Phỉ Á và Y Toa Bối Nhĩ nhất thời thở ra một hơi, không thèm quản tuyết đọng dưới đất, trực tiếp đặt mông ngồi xuống, các nàng đã sớm không đi nổi nữa rồi, nhưng ngại ngùng nói với Lao Lạp chỉ có thể gắng gượng chống đỡ.

Lúc ăn cơm, Lao Lạp tỏ vẻ ăn không ngon rất hiếm thấy, chẳng ăn tượng trưng vài miếng rồi bỏ chạy qua một bên ngơ ngác ngồi đó. Miêu Tử cũng không chạy đùa giỡn như mọi khi, mà cực kỳ biết điều nằm tiu nghỉu bên chân Lao Lạp.

Một đường đi xuống, tất cả mọi người có chút mỏi mệt, đơn giản thu thập ra một mảnh đất trống, rất liền tiến vào mộng đẹp, dù sao có Hỏa Hống Thú và Miêu Tử tại, không có có đồ vật gì đó có thể tại không bị phát hiện dưới tình huống đến gần nơi này.

Sáng sớm ngày thứ hai, Địch Áo là người mở mắt đầu tiên, nhìn quanh một vòng liền phát hiện những người khác vẫn chưa tỉnh dậy thì không cười cười tế nhị. Lúc mới vừa tiến vào đầm lầy Hắc Ám, ngoại trừ Địch Áo ra thì không có ai ngủ được trong hoàn cảnh tràn ngập nguy cơ này. Cho tới bây giờ, tất cả mọi người đã có thể ngủ như thế này chính là một bước tiến bộ thật lớn. Nếu không có năng lực thay đổi hoàn cảnh sinh tồn, vậy thì chỉ có thể tự mình thích ứng với nó.

Nhưng chốc lát sau ánh mắt, Địch Áo bỗng nhiên đọng lại, bởi vì hắn không nhìn thấy thân ảnh Lao Lạp. Chẳng những là Lao Lạp, Miêu Tử cũng không biến đâu mất rồi, Địch Áo nhất thời đổ mồ hôi lạnh toàn thân, vỗi vã nhảy lên cao nhìn quanh bốn phía. Nhưng hắn không thu hoạch được gì cả, chỉ có thể nhìn thấy vài dấu chân nhợt nhạt trên mặt tuyết dẫn thẳng vào trong rừng rậm.

Nha đầu này, không phải là hiểu lầm những người khác chứ? Địch Áo cười khổ nghĩ ngợi, mặc dù không có người nào nói ủng hộ, nhưng ít ra cũng không có người phản đối mà? Về phần âm thầm một mình chạy đi như vậy lỡ may có chuyện gì thì sao?

Thế nhưng hiện tại nói gì cũng đã chậm rồi, nhìn dấu chân lưu lại trên mặt tuyết hẳn là Lao Lạp đã rời đi có một đoạn thời gian rồi. Địch Áo vội vàng quay về đánh thức những người khác.

Nghe được tin tức kia, tất cả mọi người bắt đầu lo lắng thủy chung vẫn giữ yên lặng, không khí nhìn qua tĩnh mịch đến lạnh người. Tiểu nha đầu ngây thơ này đã sớm trở thành một thành viên trong nhóm, cho dù là Tác Phỉ Á đôi khi chán ghét Lao Lạp vì quấn quít với Địch Áo, giờ phút này nàng cũng phải lo lắng cho sự an toàn của Lao Lạp.

Dù sao ngày hôm qua tất cả mọi người đều nhìn thấy Lao Lạp và Miêu Tử có phản ứng dị thường, mặc dù bọn họ không rõ ràng lắm phía trước đến tột cùng có đồ vật gì, nhưng nhất định là nguy hiểm không nhỏ.

Đoàn người Địch Áo vội vã đuổi theo dấu chân Lao Lạp, nhìn những dấu chân chân in dưới mặt tuyết, Địch Áo còn chưa có nói gì nhưng đám người Ca Đốn và Lôi Mông cũng phải chắc lưỡi hít hà rồi. Mỗi dấu chân cách nhau ít nhất là mười thước, mọi người đều biết Lao Lạp không thể sử dụng nguyên lực, thế mà chỉ sử dụng lực lượng đơn thuần lại có thể đạt tới trình độ này sao?

Trong lúc nhất thời trong lòng mọi người đều có cảm giác thất bại, nhất là Tác Phỉ Á và Y Toa Bối Nhĩ, niên kỉ Lao Lạp kỷ còn nhỏ hơn các nàng, nhưng thực lực hiển nhiên đã vượt qua các nàng. Một khi phải tiếp nhận sự thật này, mấy nữ tử âm thầm quyết định trong lòng nhất định phải khắc khổ tu luyện hơn nữa, ít nhất không thể để cho Lao Lạp vượt quá xa.

Địch Áo vừa chạy xuyên qua rừng rậm vừa cao giọng la lớn: "Lao Lạp ~~ Lao Lạp ~!" Mặc dù hắn biết làm như vậy rất mạo hiểm, nhưng không có biện pháp nào khác, năng lực sinh tồn của Lao Lạp bây giờ thậm chí còn không bằng trước kia, nếu gặp phải những người lòng dạ khó lường thiết tưởng hậu quả không chịu nổi.

Thực lực cũng không thể đại biểu hết thảy, trước kia Lao Lạp luôn luôn ôm tâm cảnh giác rất cao, chưa bao giờ tiếp xúc với người khác, bất kể đó là người tốt hay là người xấu đều phải nhượng bộ lui binh. Nhưng kể từ khi Lao Lạp chung sống với bọn họ, nàng đã từ từ dung nhập vào trong xã hội nhân loại, cũng quen với cảm giác như vậy. Ví như đi dạo phố cùng Tác Phỉ Á, nếu gặp phải người đi đường, nàng sẽ lơ đễnh không hề để ý.

Giống như dã thú vốn nuôi trong chuồng được thả về tự nhiên vậy, có lẽ người làm chuyện này có nhân cách cao thượng, nghĩ là dã thú sẽ có được tự do. Nhưng dã thú mất đi dã tính trở về tự nhiên không khác gì tử vong, chín phần mười sẽ bị tự nhiên đào thải.

Dã tính của Lao Lạp đang từ từ biến mất, nhận thức đối với sự vật còn không bằng đứa trẻ, đây là nguyên nhân đám người Địch Áo luôn phải xem chừng Lao Lạp, bởi vì nàng là người dễ bị thương tổn nhất trong nhóm.

Đám người Tác Phỉ Á vẫn kết đội di chuyển về phía trước, bọn họ không có tản ra tìm kiếm Lao Lạp, bởi vì tốc độ của bọn họ không bằng Địch Áo. Hơn nữa bốn phía là rừng rậm mênh mông vô bờ, tản ra rất dễ nhưng tụ tập lại cực kỳ khó khăn. Nếu như tìm được Lao Lạp lại lạc mất người nào đó chẳng phải là càng thêm phiền toái hay sao?

Ngay cả Địch Áo cũng không dám lệch khỏi quỹ đạo quá xa, ngày hôm qua Lao Lạp một mực nhìn theo phương hướng nào, hắn cứ nhắm hướng đó mà chạy.

Qua mấy canh giờ, Địch Áo la hét đến khàn cả họng vẫn không thấy tung tích Lao Lạp. Hắn cảm thấy vô cùng lo lắng, nhưng tìm một người trong rừng rậm không khác mò kim đáy biển. Thậm chí Địch Áo mấy lần có ý niệm bỏ qua tìm kiếm trong đầu, nhưng nghĩ tới nụ cười ngây ngốc của Lao Lạp và tình cảnh Lao Lạp có thể gặp phải. Tim của hắn tự nhiên truyền đến trận trận đau nhói, thế là tinh thần lại tỉnh táo tiếp tục công việc tìm kiếm.

"Nơi này ~!" Đột nhiên từ trong gió truyền đến thanh âm đáp lại.

Địch Áo không dám vào lỗ tai của mình, thử dò xét la lớn: "Lao Lạp?"

"Nơi này ~!"

"Không sai, chính là thanh âm Lao Lạp."

Địch Áo nghe thấy tinh thần đại chấn, lập tức thả ra Phong Ưu Nhã vọt tới phương hướng thanh âm truyền đến.

Hai mắt Địch Áo chợt tỏa sáng, rừng rậm mịt mờ bỗng nhiên biến mất, phía trước mặt xuất hiện một mảnh thảo nguyên xanh um. Lúc này Lao Lạp đang ngồi chồm hổm trên một khối nham thạch, vui mừng ngoắc tay với hắn: "Đây... nơi này!"

Địch Áo mặt mày cau có, không nói tiếng nào phóng thẳng về phía trước, nên làm thế nào để Lao Lạp nhớ chuyện này đây? Có lẽ dùng phương pháp xử phạt về thể xác là lựa chọn cần thiết, ít nhất cũng có thể làm cho Lao Lạp biết rằng nàng đã phạm phải một sai lầm lớn.

Chốc lát sau, Địch Áo hạ xuống bên cạnh Lao Lạp, còn Lao Lạp đang đắm chìm trong một cảm xúc hưng phấn nào đó, không có chú ý tới sắc mặt Địch Áo. Nàng nắm tay Địch Áo rồi tung người nhảy xuống đất.

Địch Áo dùng sức kéo ngược lại, Lao Lạp bị động trở tay không kịp, thân hình lảo đảothiếu chút nữa ngã ngồi xuống đất.

"Tại sao đột nhiên rời khỏi hả? Có biết mọi người rất lo lắng không?" Địch Áo quát lên.

Lao Lạp kinh ngạc nhìn sang Địch Áo, nhưng sau đó nàng lại mỉm cười chỉ vào phía dưới: "Nơi này…"

Dưới mặt đá là một cái hố phạm vi rất lớn, đường kính có hơn mười dặm, kích thước đã có thể gọi là thung lũng được rồi. Thung lũng có độ dốc rất cao, một góc là rừng rậm xanh um tươi tốt, nhưng phía dưới đáy lại không có một gốc cây nào, cũng không có bụi cây hay dây leo gì cả, nơi đó chỉ có mặt đất khô cằn, nham thạch lởm chởm..

Toàn bộ khu rừng đều bị băng tuyết bao trùm, thế mà bên trong thung lũng lại không hề có một chút tuyết nào.

"Đi." Lao Lạp lại kéo tay Địch Áo lần nữa.

"Ngươi có nghe ta nói không đó?" Địch Áo vẫn tiếp tục ra vẻ căng thẳng, quát ầm lên.

Lao Lạp đi lại gần Địch Áo, cười hì hì nói: "Không giận, hôn nhẹ!" Nói xong nàng ôm lấy cổ Địch Áo chu cái miệng nhỏ nhắn hôn tới.

Địch Áo dở khóc dở cười, dùng hai tay giữ lấy bả vai Lao Lạp, muốn đẩy nàng ra.

Nhưng Lao Lạp khí lực rất lớn, hơn nữa đã giành trước ôm lấy cổ của hắn nên chiếm cứ thượng phong. Thấy Địch Áo muốn đẩy nàng ra, nàng lại dùng hai chân kẹp chặt eo Địch Áo, giống y con khỉ trèo trên người Địch Áo, cái miệng nhỏ nhắn tiếp tục vểnh lên cao cao.

Dĩ nhiên Địch Áo phản kháng không quá kiên quyết, hắn lo lắng dùng sức quá lớn thương tổn Lao Lạp, dưới tình huống nửa đẩy nửa kéo, cái miệng nhỏ nhắn của Lao Lạp rốt cuộc thành công chạm vào mặt Địch Áo.

Sau khi đắc thủ, Lao Lạp coi như là hài lòng nhảy trở lại mặt đất, cười khúc khích nhìn về phía Địch Áo.

Địch Áo rất là nhức đầu, chột dạ liếc ra phía sau một chút, mặc dù tốc độ của hắn rất nhanh nhưng vẫn đi thẳng một đường. Quá trình tìm kiếm Lao Lạp cũng không lâu lắm, đám người Tác Phỉ Á theo phương hướng đó chạy đi, tính toán thời gian hẳn là đã đến gần nơi này rồi.

Sau khi thấy không có người nào xuất hiện, Địch Áo âm thầm thở phào nhẹ nhỏm, nghiêm mặt trầm giọng nói: "Sau này tuyệt đối không thể một mình ra ngoài giống như hôm nay nữa, có hiểu không?"

Lao Lạp dùng sức gật đầu, sau đó lại kéo tay Địch Áo.

Địch Áo xem như bất lực, hắn mới vừa định làm mặt giận vì Lao Lạp không từ mà biệt, nhưng lại "thông cảm" vì động tác lúc nãy nên không thể làm quá, vấn đề là Lao Lạp có nghe hiểu ý hắn không?

Hơn nữa Địch Áo cũng không có biện pháp bỏ qua Lao Lạp, nhờ Lao Lạp kéo tay dẫn đi, hai người nhanh chóng chạy xuống dưới đáy thung lũng.

Thời gian không lâu sau, đám người Tác Phỉ Á cũng đến, sau khi phát hiện Địch Áo và Lao Lạp ở chung một chỗ, bọn họ mới thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Y Toa Bối Nhĩ là người đầu tiên ra mặt, nhìn về phía Lao Lạp đang tìm kiếm quanh quất gần đó, quát lớn: "Tại sao lại len lén chạy đến đây một mình hả? Tất cả mọi người rất là lo lắng cho ngươi đó."

Những người còn lại cũng đi tới, ngươi một câu ta một câu quở trách Lao Lạp. Đối với Lao Lạp, bọn họ tự cho mình là tỷ tỷ tốt, hiển nhiên phải răn dạy một trận vì "hành vi lỗ mãng" này mới được.

Lao Lạp lại lấy bất biến ứng vạn biến, mặc kệ ai nói đến chuyện gì, nào là lo lắng hay là trách cứ, nàng thủy chung cười hì hì nhìn tới đối phương. Hồi lâu sau, đám người Y Toa Bối Nhĩ xem như triệt để bất lực, bọn họ cũng không biết Lao Lạp có thể nghe hiểu hay không, nói cho lắm nhiều khi cũng không có ý nghĩa.

"Các ngươi nhìn xem đây là cái gì?" Lôi Mông phát hiện một mảnh đất cổ quái, lớn tiếng kêu lên.

Mọi người lập tức đi tới gần, dưới chân Lôi Mông là một cái rãnh không sâu, nước mưa và tuyết tan chảy chỉ có thể chảy xuôi trong đó. Cái rãnh nhỏ đó tựa hồ được nước chảy cọ rửa trong thời gian rất lâu, dưới đáy rãnh hiện ra một tầng nham thạch màu đỏ sẫm, tảng đá tại sao có màu đỏ chứ?

Lôi Mông cúi người xuống dùng đầu ngón tay gõ gõ tảng đá mấy cái, nơi đó lại vang lên thanh âm kim loại?

"Mụ nội nó, đây là cái gì? Cảm giác còn cứng hơn cả sắt." Lôi Mông kêu lên: "Các ngươi trước hết lui ra một chút cho ta."

Lôi Mông giơ chân lên thả ra Liệt Địa Kích, mặt đất quanh cái rãnh xuất hiện vô số vết nứt, thế mà tầng nham thạch màu đỏ sẫm kia lại giữ vững nguyên trạng, tựa hồ không hề bị ảnh hưởng. Khi Liệt Địa Kích của Lôi Mông đụng vào tầng nham thạch chợt phát ra tiếng "ken két" chói tai.

"Sao lại thế được?" Lôi Mông giận dữ, sau đó nhấc chân lên lần nữa.

"Siêu hạn kỹ đúng là đáng sợ." Ca Đốn bỗng nhiên lẩm bẩm một câu.

"Ngươi nói gì?" Lôi Mông ngạc nhiên xoay người lại nhìn về phía Ca Đốn, lão tử mới vừa buông thả là Liệt Địa Kích mà?

"Biết vì sao trong thung lũng này không có cái cây nào mọc nổi không?" Khuôn mặt Ca Đốn cứng đờ ra.

"Tại sao?"

"Bởi vì mặt đất đã bị một loại bí kỹ cực kỳ đáng sợ biến thành một khối hoàn chỉnh rồi." Ca Đốn chậm rãi nói: "Mặt đất nơi này đã lắng đọng trăm ngàn năm rồi. Ngươi nhìn đi, nó chỉ dày có mấy tấc thế mà cây cối căn bản không thể nào sinh trưởng trên đó."

"Ngươi nói cái thung lũng này bị siêu hạn kỹ cứng rắn đào ra?" Y Toa Bối Nhĩ ngạc nhiên hỏi lại.

"Có gì kỳ quái chứ." Ca Đốn cười cười nói: "Quên Thánh Đế Tư hồ của các ngươi rồi sao? Và một kích kinh khủng kia thiếu chút nữa biến Thánh Đế Tư thành thành hai khúc?" Câu này ý chỉ một kích thị uy của Địch Uy, sau khi Địch Uy rời đi, đám người Tái Nhân Hầu tước và Lâm Tái cẩn thận điều tra kết quả, Địch Uy đánh ra một kích kia lại kéo dài tới mấy ngàn thước, in sâu xuống lòng đất hơn mười thước, cứ thế đi thẳng một đường thiếu chút nữa biến Thánh Đế Tư thành thành hai nửa. Ca Đốn nói thế cũng không tính là quá phận.

Sắc mặt Y Toa Bối Nhĩ hơi khó coi, lần đó mặc dù Địch Uy không nhằm vào Thánh Đế Tư thành, nhưng kể từ khi Thánh Đế Tư xây dựng cho tới nay chưa từng bị nhục nhã như thế.

"Nói cách khác, từng có cường giả Thánh cấp chiến đấu ở chỗ này?" Tác Phỉ Á vừa tò mò vừa cố ý dẫn sang đề tài khác để tránh xung đột không cần thiết.

"Ít nhất cũng phải là Thánh cấp." Ca Đốn cúi người xuống nhẹ nhàng sờ sờ mặt đất vững chắc, cứng rắn như cương thiết. Trong mắt toát ra cảm giác ước mơ, oai một kích cũng khiến cho thiên địa biến sắc, lực lượng này đã vượt ra khỏi khả năng tưởng tượng của Ca Đốn, đồng thời cũng là mục tiêu hắn phải phấn đấu.

Tất cả mọi người không nói gì nữa, Thánh Vũ Sĩ Đế Tư thiêu đốt lực lượng tính mạng phát ra một kích cuối cùng sáng lập ra Thánh Đế Tư thành. Còn thung lũng trước mắt mặc dù hoang vu nhưng vẫn khiến cho người ta không nhịn được nảy sinh kính ý từ tận đáy lòng. Không cần quản bọn họ làm cái trò gì ở đây, cũng không rõ ràng lắm người kia là ai, chỉ tính riêng lực lượng như thế này cũng đủ để cho tất cả mọi người phải kính nể rồi.

Tiếp tục đi về phía trước đại khái chừng một canh giờ, chuyển qua hai khúc quanh. Mọi người rốt cuộc thấy ánh mặt trời chiếu ở cửa ra, đã quá lâu không được nhìn thấy ánh sáng mặt trời nên bọn họ trong lúc nhất thời không kịp thích ứng, vội vàng nhắm hai mắt lại. Qua một lúc sau mới chậm rãi mở ra, cho dù là như vậy trong nháy mắt đi ra khỏi cửa động đó, mọi người vẫn không nhịn được nhắm mắt lại lần nữa, lúc này là buổi trưa nên ánh mặt trời chiếu xuống chói mắt, bốn phía tuyết đọng phản quang càng thêm mạnh mẽ, vì thế nếu không cẩn thận có khi sẽ bị tổn thương hai tròng mắt.

Mặc dù bị gió lạnh thấu xương thổi qua nhưng mọi người vẫn có cảm giác hưng phấn như được trọng sinh.

"Ha ha, đám truy binh hẳn là không đuổi kịp chúng ta rồi?" Lôi Mông cười thật vui vẻ.

"Vậy cũng chưa chắc có thể an toàn."

Địch Áo dõi mắt phân biệt phương vị một hồi, nói: "Hay là nhanh chân lên một chút, nếu không rời khỏi khu rừng này, chúng ta vẫn có thể gặp phải người của Hắc Sơn Đại công."

Thật ra Địch Áo còn một câu không có nói ra, đó là cho dù xuyên qua rừng rậm, bọn họ vẫn không tính là đã an toàn. Bởi vì không ai có thể phán đoán nhóm cường giả Thiên Không thành đến tột cùng có xuất thủ hay không. Trên vấn đề này tự nhiên không thể nói cho Ca Đốn nghe được, Địch Áo dự định tìm thời gian rảnh rỗi nói chuyện với Ca Đốn. Nếu như bởi vì nguyên nhân của mình mà liên lụy đến gia tộc Ca Đốn, Địch Áo không muốn thấy loại chuyện này xảy ra.

Dọc theo đường đi chung quanh vẫn là cảnh tượng cỏ dại mọc tràn lan, cây cối xanh um bao phủ khắp vùng. Bởi vì lúc trước không có tiền lệ nên chỉ có thể suy tính diện tích khu rừng này một cách tương đối, nhưng càng xâm nhập vào trong, bọn họ lại càng phát hiện khu rừng này khổng lồ vượt xa sức tưởng tượng của bọn họ.

Tiếp tục đi về phía trước mấy ngày, mấy người Địch Áo rốt cuộc đặt chân lên mảnh đất cứng cáp, khu này chưa từng có dấu vết nhân loại lưu lại, cường giả chân chính không cần thiết tới đây làm gì, còn về phía tiểu đội mạo hiểm giả bị yêu thú uy hiếp nên không dám xâm nhập quá xa.

Một ngày nọ, đoàn người Địch Áo đang đi trong rừng cây, Miêu Tử bỗng nhiên đứng lên há miệng gào thét từng đợt trầm thấp. Còn Lao Lạp cũng lộ ra thần sắc cảnh giác, hai mắt do dự không chừng nhìn quanh bốn phía.

"Phát hiện gì hả?" Mấy người Địch Áo đồng thời dừng bước.

Lao Lạp im lặng một lúc sau rồi chậm rãi lắc đầu, mấy người Địch Áo đều bị nàng làm cho hồ đồ, lắc đầu là có ý gì? Rốt cuộc là con đường này không thể đi, hay là không có nguy hiểm?

Thế nhưng từ phản ứng của Miêu Tử là có thể nhìn ra được phía trước có thể có nhân loại tồn tại, vì thế mọi người quyết định đi vòng qua khu vực này. Nhưng ai ngờ Lao Lạp không chịu nghe lời, bướng bỉnh kéo tay Địch Áo trực tiếp đi thẳng về phía trước.

Đám người Tác Phỉ Á hai mặt nhìn nhau, bất đắc dĩ cũng đi theo phía sau.

"Này, dù sao ngươi cũng phải nói cho ta biết phía trước có cái gì chứ?" Địch Áo cười khổ hỏi, lấy tình trạng trước mắt của bọn họ thật sự không cần thiết phát sinh xung đột với yêu thú, có trời mới biết còn có xuất hiện chủng loại nào biến thái như đám Đường Lang kia không? Bây giờ đã không có người dám khinh thường khu rừng rậm này nữa rồi. Người xưa hay nói rừng lớn loài chim nào cũng có, đạo lý đồng dạng thì cả rừng rậm lớn như vậy khó tránh khỏi có vài loại quái vật bọn họ chọc không nổi.

Lao Lạp trả lời rất đơn giản, chỉ lắc đầu như cũ khiến cho đám người Lôi Mông theo ở phía sau im lặng luôn, may là có Địch Áo ở đây không cần bọn họ trao đổi với Lao Lạp. Nếu không nhất định sẽ có người buồn bực hộc máu, động tác lắc đầu thế này bao hàm quá nhiều ý nghĩa, muốn hiểu thành cái gì cũng đúng hết, về phần chính xác hay không thì không ai có thể xác định nổi.

Sau đó Địch Áo cũng bỏ qua ý định nhận được tin tức hữu dụng từ miệng Lao Lạp, tính tình nha đầu này chính là như vậy. Nếu như nàng không muốn nói chuyện, cho dù dùng biện pháp gì cũng không thể cạy miệng nàng ra nổi. Đây là đối mặt Địch Áo nàng mới lắc đầu, nếu như đổi thành Lôi Mông sợ rằng Lao Lạp còn không thèm phản ứng. Tiểu nha đầu này thù rất dai, từ lần trước Lôi Mông đập Miêu Tử một quyền, cho đến bây giờ Lao Lạp vẫn không hề để ý tới Lôi Mông lần nào.

Đi lần này không hề dừng lại lần nào, thẳng cho đến lúc trời tối, thấy Lao Lạp vẫn không có ý ngừng lại. Địch Áo không nhịn được nữa, mặc dù hắn còn có thể tiếp tục kiên trì, nhưng những nữ tử như Tác Phỉ Á lại chịu không nổi, phải biết rằng không phải ai cũng có thể chất biến thái như Lao Lạp.

"Nghỉ ngơi một chút đi, ngươi gấp cái gì? Là của ngươi thì chạy không thoát đâu." Địch Áo vỗ vỗ đầu Lao Lạp, hiện tại tất cả mọi người đã có thể đoán ra phía trước có đồ vật gì đó đang hấp dẫn Lao Lạp. Con người luôn luôn hiếu kỳ, bọn họ cũng muốn nhìn xem đến tột cùng là thứ gì, nhưng vấn đề là không thể vì thế mà đi đường không ăn không ngủ, có ai chịu nổi đây?

Lao Lạp liếc sang Địch Áo, tuy do dự nhưng vẫn gật đầu. Tác Phỉ Á và Y Toa Bối Nhĩ nhất thời thở ra một hơi, không thèm quản tuyết đọng dưới đất, trực tiếp đặt mông ngồi xuống, các nàng đã sớm không đi nổi nữa rồi, nhưng ngại ngùng nói với Lao Lạp chỉ có thể gắng gượng chống đỡ.

Lúc ăn cơm, Lao Lạp tỏ vẻ ăn không ngon rất hiếm thấy, chẳng ăn tượng trưng vài miếng rồi bỏ chạy qua một bên ngơ ngác ngồi đó. Miêu Tử cũng không chạy đùa giỡn như mọi khi, mà cực kỳ biết điều nằm tiu nghỉu bên chân Lao Lạp.

Một đường đi xuống, tất cả mọi người có chút mỏi mệt, đơn giản thu thập ra một mảnh đất trống, rất liền tiến vào mộng đẹp, dù sao có Hỏa Hống Thú và Miêu Tử tại, không có có đồ vật gì đó có thể tại không bị phát hiện dưới tình huống đến gần nơi này.

Sáng sớm ngày thứ hai, Địch Áo là người mở mắt đầu tiên, nhìn quanh một vòng liền phát hiện những người khác vẫn chưa tỉnh dậy thì không cười cười tế nhị. Lúc mới vừa tiến vào đầm lầy Hắc Ám, ngoại trừ Địch Áo ra thì không có ai ngủ được trong hoàn cảnh tràn ngập nguy cơ này. Cho tới bây giờ, tất cả mọi người đã có thể ngủ như thế này chính là một bước tiến bộ thật lớn. Nếu không có năng lực thay đổi hoàn cảnh sinh tồn, vậy thì chỉ có thể tự mình thích ứng với nó.

Nhưng chốc lát sau ánh mắt, Địch Áo bỗng nhiên đọng lại, bởi vì hắn không nhìn thấy thân ảnh Lao Lạp. Chẳng những là Lao Lạp, Miêu Tử cũng không biến đâu mất rồi, Địch Áo nhất thời đổ mồ hôi lạnh toàn thân, vỗi vã nhảy lên cao nhìn quanh bốn phía. Nhưng hắn không thu hoạch được gì cả, chỉ có thể nhìn thấy vài dấu chân nhợt nhạt trên mặt tuyết dẫn thẳng vào trong rừng rậm.

Nha đầu này, không phải là hiểu lầm những người khác chứ? Địch Áo cười khổ nghĩ ngợi, mặc dù không có người nào nói ủng hộ, nhưng ít ra cũng không có người phản đối mà? Về phần âm thầm một mình chạy đi như vậy lỡ may có chuyện gì thì sao?

Thế nhưng hiện tại nói gì cũng đã chậm rồi, nhìn dấu chân lưu lại trên mặt tuyết hẳn là Lao Lạp đã rời đi có một đoạn thời gian rồi. Địch Áo vội vàng quay về đánh thức những người khác.

Nghe được tin tức kia, tất cả mọi người bắt đầu lo lắng thủy chung vẫn giữ yên lặng, không khí nhìn qua tĩnh mịch đến lạnh người. Tiểu nha đầu ngây thơ này đã sớm trở thành một thành viên trong nhóm, cho dù là Tác Phỉ Á đôi khi chán ghét Lao Lạp vì quấn quít với Địch Áo, giờ phút này nàng cũng phải lo lắng cho sự an toàn của Lao Lạp.

Dù sao ngày hôm qua tất cả mọi người đều nhìn thấy Lao Lạp và Miêu Tử có phản ứng dị thường, mặc dù bọn họ không rõ ràng lắm phía trước đến tột cùng có đồ vật gì, nhưng nhất định là nguy hiểm không nhỏ.

Đoàn người Địch Áo vội vã đuổi theo dấu chân Lao Lạp, nhìn những dấu chân chân in dưới mặt tuyết, Địch Áo còn chưa có nói gì nhưng đám người Ca Đốn và Lôi Mông cũng phải chắc lưỡi hít hà rồi. Mỗi dấu chân cách nhau ít nhất là mười thước, mọi người đều biết Lao Lạp không thể sử dụng nguyên lực, thế mà chỉ sử dụng lực lượng đơn thuần lại có thể đạt tới trình độ này sao?

Trong lúc nhất thời trong lòng mọi người đều có cảm giác thất bại, nhất là Tác Phỉ Á và Y Toa Bối Nhĩ, niên kỉ Lao Lạp kỷ còn nhỏ hơn các nàng, nhưng thực lực hiển nhiên đã vượt qua các nàng. Một khi phải tiếp nhận sự thật này, mấy nữ tử âm thầm quyết định trong lòng nhất định phải khắc khổ tu luyện hơn nữa, ít nhất không thể để cho Lao Lạp vượt quá xa.

Địch Áo vừa chạy xuyên qua rừng rậm vừa cao giọng la lớn: "Lao Lạp ~~ Lao Lạp ~!" Mặc dù hắn biết làm như vậy rất mạo hiểm, nhưng không có biện pháp nào khác, năng lực sinh tồn của Lao Lạp bây giờ thậm chí còn không bằng trước kia, nếu gặp phải những người lòng dạ khó lường thiết tưởng hậu quả không chịu nổi.

Thực lực cũng không thể đại biểu hết thảy, trước kia Lao Lạp luôn luôn ôm tâm cảnh giác rất cao, chưa bao giờ tiếp xúc với người khác, bất kể đó là người tốt hay là người xấu đều phải nhượng bộ lui binh. Nhưng kể từ khi Lao Lạp chung sống với bọn họ, nàng đã từ từ dung nhập vào trong xã hội nhân loại, cũng quen với cảm giác như vậy. Ví như đi dạo phố cùng Tác Phỉ Á, nếu gặp phải người đi đường, nàng sẽ lơ đễnh không hề để ý.

Giống như dã thú vốn nuôi trong chuồng được thả về tự nhiên vậy, có lẽ người làm chuyện này có nhân cách cao thượng, nghĩ là dã thú sẽ có được tự do. Nhưng dã thú mất đi dã tính trở về tự nhiên không khác gì tử vong, chín phần mười sẽ bị tự nhiên đào thải.

Dã tính của Lao Lạp đang từ từ biến mất, nhận thức đối với sự vật còn không bằng đứa trẻ, đây là nguyên nhân đám người Địch Áo luôn phải xem chừng Lao Lạp, bởi vì nàng là người dễ bị thương tổn nhất trong nhóm.

Đám người Tác Phỉ Á vẫn kết đội di chuyển về phía trước, bọn họ không có tản ra tìm kiếm Lao Lạp, bởi vì tốc độ của bọn họ không bằng Địch Áo. Hơn nữa bốn phía là rừng rậm mênh mông vô bờ, tản ra rất dễ nhưng tụ tập lại cực kỳ khó khăn. Nếu như tìm được Lao Lạp lại lạc mất người nào đó chẳng phải là càng thêm phiền toái hay sao?

Ngay cả Địch Áo cũng không dám lệch khỏi quỹ đạo quá xa, ngày hôm qua Lao Lạp một mực nhìn theo phương hướng nào, hắn cứ nhắm hướng đó mà chạy.

Qua mấy canh giờ, Địch Áo la hét đến khàn cả họng vẫn không thấy tung tích Lao Lạp. Hắn cảm thấy vô cùng lo lắng, nhưng tìm một người trong rừng rậm không khác mò kim đáy biển. Thậm chí Địch Áo mấy lần có ý niệm bỏ qua tìm kiếm trong đầu, nhưng nghĩ tới nụ cười ngây ngốc của Lao Lạp và tình cảnh Lao Lạp có thể gặp phải. Tim của hắn tự nhiên truyền đến trận trận đau nhói, thế là tinh thần lại tỉnh táo tiếp tục công việc tìm kiếm.

"Nơi này ~!" Đột nhiên từ trong gió truyền đến thanh âm đáp lại.

Địch Áo không dám vào lỗ tai của mình, thử dò xét la lớn: "Lao Lạp?"

"Nơi này ~!"

"Không sai, chính là thanh âm Lao Lạp."

Địch Áo nghe thấy tinh thần đại chấn, lập tức thả ra Phong Ưu Nhã vọt tới phương hướng thanh âm truyền đến.

Hai mắt Địch Áo chợt tỏa sáng, rừng rậm mịt mờ bỗng nhiên biến mất, phía trước mặt xuất hiện một mảnh thảo nguyên xanh um. Lúc này Lao Lạp đang ngồi chồm hổm trên một khối nham thạch, vui mừng ngoắc tay với hắn: "Đây... nơi này!"

Địch Áo mặt mày cau có, không nói tiếng nào phóng thẳng về phía trước, nên làm thế nào để Lao Lạp nhớ chuyện này đây? Có lẽ dùng phương pháp xử phạt về thể xác là lựa chọn cần thiết, ít nhất cũng có thể làm cho Lao Lạp biết rằng nàng đã phạm phải một sai lầm lớn.

Chốc lát sau, Địch Áo hạ xuống bên cạnh Lao Lạp, còn Lao Lạp đang đắm chìm trong một cảm xúc hưng phấn nào đó, không có chú ý tới sắc mặt Địch Áo. Nàng nắm tay Địch Áo rồi tung người nhảy xuống đất.

Địch Áo dùng sức kéo ngược lại, Lao Lạp bị động trở tay không kịp, thân hình lảo đảothiếu chút nữa ngã ngồi xuống đất.

"Tại sao đột nhiên rời khỏi hả? Có biết mọi người rất lo lắng không?" Địch Áo quát lên.

Lao Lạp kinh ngạc nhìn sang Địch Áo, nhưng sau đó nàng lại mỉm cười chỉ vào phía dưới: "Nơi này…"

Dưới mặt đá là một cái hố phạm vi rất lớn, đường kính có hơn mười dặm, kích thước đã có thể gọi là thung lũng được rồi. Thung lũng có độ dốc rất cao, một góc là rừng rậm xanh um tươi tốt, nhưng phía dưới đáy lại không có một gốc cây nào, cũng không có bụi cây hay dây leo gì cả, nơi đó chỉ có mặt đất khô cằn, nham thạch lởm chởm..

Toàn bộ khu rừng đều bị băng tuyết bao trùm, thế mà bên trong thung lũng lại không hề có một chút tuyết nào.

"Đi." Lao Lạp lại kéo tay Địch Áo lần nữa.

"Ngươi có nghe ta nói không đó?" Địch Áo vẫn tiếp tục ra vẻ căng thẳng, quát ầm lên.

Lao Lạp đi lại gần Địch Áo, cười hì hì nói: "Không giận, hôn nhẹ!" Nói xong nàng ôm lấy cổ Địch Áo chu cái miệng nhỏ nhắn hôn tới.

Địch Áo dở khóc dở cười, dùng hai tay giữ lấy bả vai Lao Lạp, muốn đẩy nàng ra.

Nhưng Lao Lạp khí lực rất lớn, hơn nữa đã giành trước ôm lấy cổ của hắn nên chiếm cứ thượng phong. Thấy Địch Áo muốn đẩy nàng ra, nàng lại dùng hai chân kẹp chặt eo Địch Áo, giống y con khỉ trèo trên người Địch Áo, cái miệng nhỏ nhắn tiếp tục vểnh lên cao cao.

Dĩ nhiên Địch Áo phản kháng không quá kiên quyết, hắn lo lắng dùng sức quá lớn thương tổn Lao Lạp, dưới tình huống nửa đẩy nửa kéo, cái miệng nhỏ nhắn của Lao Lạp rốt cuộc thành công chạm vào mặt Địch Áo.

Sau khi đắc thủ, Lao Lạp coi như là hài lòng nhảy trở lại mặt đất, cười khúc khích nhìn về phía Địch Áo.

Địch Áo rất là nhức đầu, chột dạ liếc ra phía sau một chút, mặc dù tốc độ của hắn rất nhanh nhưng vẫn đi thẳng một đường. Quá trình tìm kiếm Lao Lạp cũng không lâu lắm, đám người Tác Phỉ Á theo phương hướng đó chạy đi, tính toán thời gian hẳn là đã đến gần nơi này rồi.

Sau khi thấy không có người nào xuất hiện, Địch Áo âm thầm thở phào nhẹ nhỏm, nghiêm mặt trầm giọng nói: "Sau này tuyệt đối không thể một mình ra ngoài giống như hôm nay nữa, có hiểu không?"

Lao Lạp dùng sức gật đầu, sau đó lại kéo tay Địch Áo.

Địch Áo xem như bất lực, hắn mới vừa định làm mặt giận vì Lao Lạp không từ mà biệt, nhưng lại "thông cảm" vì động tác lúc nãy nên không thể làm quá, vấn đề là Lao Lạp có nghe hiểu ý hắn không?

Hơn nữa Địch Áo cũng không có biện pháp bỏ qua Lao Lạp, nhờ Lao Lạp kéo tay dẫn đi, hai người nhanh chóng chạy xuống dưới đáy thung lũng.

Thời gian không lâu sau, đám người Tác Phỉ Á cũng đến, sau khi phát hiện Địch Áo và Lao Lạp ở chung một chỗ, bọn họ mới thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Y Toa Bối Nhĩ là người đầu tiên ra mặt, nhìn về phía Lao Lạp đang tìm kiếm quanh quất gần đó, quát lớn: "Tại sao lại len lén chạy đến đây một mình hả? Tất cả mọi người rất là lo lắng cho ngươi đó."

Những người còn lại cũng đi tới, ngươi một câu ta một câu quở trách Lao Lạp. Đối với Lao Lạp, bọn họ tự cho mình là tỷ tỷ tốt, hiển nhiên phải răn dạy một trận vì "hành vi lỗ mãng" này mới được.

Lao Lạp lại lấy bất biến ứng vạn biến, mặc kệ ai nói đến chuyện gì, nào là lo lắng hay là trách cứ, nàng thủy chung cười hì hì nhìn tới đối phương. Hồi lâu sau, đám người Y Toa Bối Nhĩ xem như triệt để bất lực, bọn họ cũng không biết Lao Lạp có thể nghe hiểu hay không, nói cho lắm nhiều khi cũng không có ý nghĩa.

"Các ngươi nhìn xem đây là cái gì?" Lôi Mông phát hiện một mảnh đất cổ quái, lớn tiếng kêu lên.

Mọi người lập tức đi tới gần, dưới chân Lôi Mông là một cái rãnh không sâu, nước mưa và tuyết tan chảy chỉ có thể chảy xuôi trong đó. Cái rãnh nhỏ đó tựa hồ được nước chảy cọ rửa trong thời gian rất lâu, dưới đáy rãnh hiện ra một tầng nham thạch màu đỏ sẫm, tảng đá tại sao có màu đỏ chứ?

Lôi Mông cúi người xuống dùng đầu ngón tay gõ gõ tảng đá mấy cái, nơi đó lại vang lên thanh âm kim loại?

"Mụ nội nó, đây là cái gì? Cảm giác còn cứng hơn cả sắt." Lôi Mông kêu lên: "Các ngươi trước hết lui ra một chút cho ta."

Lôi Mông giơ chân lên thả ra Liệt Địa Kích, mặt đất quanh cái rãnh xuất hiện vô số vết nứt, thế mà tầng nham thạch màu đỏ sẫm kia lại giữ vững nguyên trạng, tựa hồ không hề bị ảnh hưởng. Khi Liệt Địa Kích của Lôi Mông đụng vào tầng nham thạch chợt phát ra tiếng "ken két" chói tai.

"Sao lại thế được?" Lôi Mông giận dữ, sau đó nhấc chân lên lần nữa.

"Siêu hạn kỹ đúng là đáng sợ." Ca Đốn bỗng nhiên lẩm bẩm một câu.

"Ngươi nói gì?" Lôi Mông ngạc nhiên xoay người lại nhìn về phía Ca Đốn, lão tử mới vừa buông thả là Liệt Địa Kích mà?

"Biết vì sao trong thung lũng này không có cái cây nào mọc nổi không?" Khuôn mặt Ca Đốn cứng đờ ra.

"Tại sao?"

"Bởi vì mặt đất đã bị một loại bí kỹ cực kỳ đáng sợ biến thành một khối hoàn chỉnh rồi." Ca Đốn chậm rãi nói: "Mặt đất nơi này đã lắng đọng trăm ngàn năm rồi. Ngươi nhìn đi, nó chỉ dày có mấy tấc thế mà cây cối căn bản không thể nào sinh trưởng trên đó."

"Ngươi nói cái thung lũng này bị siêu hạn kỹ cứng rắn đào ra?" Y Toa Bối Nhĩ ngạc nhiên hỏi lại.

"Có gì kỳ quái chứ." Ca Đốn cười cười nói: "Quên Thánh Đế Tư hồ của các ngươi rồi sao? Và một kích kinh khủng kia thiếu chút nữa biến Thánh Đế Tư thành thành hai khúc?" Câu này ý chỉ một kích thị uy của Địch Uy, sau khi Địch Uy rời đi, đám người Tái Nhân Hầu tước và Lâm Tái cẩn thận điều tra kết quả, Địch Uy đánh ra một kích kia lại kéo dài tới mấy ngàn thước, in sâu xuống lòng đất hơn mười thước, cứ thế đi thẳng một đường thiếu chút nữa biến Thánh Đế Tư thành thành hai nửa. Ca Đốn nói thế cũng không tính là quá phận.

Sắc mặt Y Toa Bối Nhĩ hơi khó coi, lần đó mặc dù Địch Uy không nhằm vào Thánh Đế Tư thành, nhưng kể từ khi Thánh Đế Tư xây dựng cho tới nay chưa từng bị nhục nhã như thế.

"Nói cách khác, từng có cường giả Thánh cấp chiến đấu ở chỗ này?" Tác Phỉ Á vừa tò mò vừa cố ý dẫn sang đề tài khác để tránh xung đột không cần thiết.

"Ít nhất cũng phải là Thánh cấp." Ca Đốn cúi người xuống nhẹ nhàng sờ sờ mặt đất vững chắc, cứng rắn như cương thiết. Trong mắt toát ra cảm giác ước mơ, oai một kích cũng khiến cho thiên địa biến sắc, lực lượng này đã vượt ra khỏi khả năng tưởng tượng của Ca Đốn, đồng thời cũng là mục tiêu hắn phải phấn đấu.

Tất cả mọi người không nói gì nữa, Thánh Vũ Sĩ Đế Tư thiêu đốt lực lượng tính mạng phát ra một kích cuối cùng sáng lập ra Thánh Đế Tư thành. Còn thung lũng trước mắt mặc dù hoang vu nhưng vẫn khiến cho người ta không nhịn được nảy sinh kính ý từ tận đáy lòng. Không cần quản bọn họ làm cái trò gì ở đây, cũng không rõ ràng lắm người kia là ai, chỉ tính riêng lực lượng như thế này cũng đủ để cho tất cả mọi người phải kính nể rồi.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407 Chương 408 Chương 409 Chương 410 Chương 411 Chương 412 Chương 413 Chương 414 Chương 415 Chương 416 Chương 417 Chương 418 Chương 419 Chương 420 Chương 421 Chương 422 Chương 423 Chương 424 Chương 425 Chương 426 Chương 427 Chương 428 Chương 429 Chương 430 Chương 431 Chương 432 Chương 433 Chương 434 Chương 435 Chương 436 Chương 437 Chương 438 Chương 439 Chương 440 Chương 441 Chương 442 Chương 443 Chương 444 Chương 445 Chương 446 Chương 447 Chương 448 Chương 449 Chương 450 Chương 451 Chương 452 Chương 453 Chương 454 Chương 455 Chương 456 Chương 457 Chương 458 Chương 459 Chương 460 Chương 461 Chương 462 Chương 463 Chương 464 Chương 465 Chương 466 Chương 467 Chương 468 Chương 469 Chương 470 Chương 471 Chương 472 Chương 473 Chương 474 Chương 475 Chương 476 Chương 477 Chương 478 Chương 479 Chương 480 Chương 481 Chương 482 Chương 483 Chương 484 Chương 485 Chương 486 Chương 487 Chương 488 Chương 489 Chương 490 Chương 491 Chương 492 Chương 493 Chương 494 Chương 495 Chương 496 Chương 497 Chương 498 Chương 499 Chương 500 Chương 501 Chương 502 Chương 503 Chương 504 Chương 505 Chương 506 Chương 507 Chương 508 Chương 509 Chương 510 Chương 511 Chương 512 Chương 513 Chương 514 Chương 515 Chương 516 Chương 517 Chương 518 Chương 519 Chương 520 Chương 521 Chương 522 Chương 523 Chương 524 Chương 525 Chương 526 Chương 527 Chương 528 Chương 529 Chương 530 Chương 531 Chương 532 Chương 533 Chương 534 Chương 535 Chương 536 Chương 537 Chương 538 Chương 539 Chương 540 Chương 541 Chương 542 Chương 543 Chương 544 Chương 545 Chương 546 Chương 547 Chương 548 Chương 549 Chương 550 Chương 551 Chương 552 Chương 553 Chương 554 Chương 555 Chương 556 Chương 557 Chương 558 Chương 559 Chương 560 Chương 561 Chương 562 Chương 563 Chương 564 Chương 565 Chương 566 Chương 567 Chương 568 Chương 569 Chương 570 Chương 571 Chương 572 Chương 573 Chương 574 Chương 575 Chương 576 Chương 577 Chương 578 Chương 579 Chương 580 Chương 581 Chương 582 Chương 583 Chương 584 Chương 585 Chương 586 Chương 587 Chương 588 Chương 589 Chương 590 Chương 591 Chương 592 Chương 593 Chương 594 Chương 595 Chương 596 Chương 597 Chương 598 Chương 599 Chương 600 Chương 601 Chương 602 Chương 603 Chương 604 Chương 605 Chương 606 Chương 607 Chương 608 Chương 609 Chương 610 Chương 611 Chương 612 Chương 613 Chương 614 Chương 615 Chương 616 Chương 617 Chương 618 Chương 619 Chương 620 Chương 621 Chương 622 Chương 623 Chương 624
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của phá nam tường