"Ở trong Sư Tâm trong đế quốc không thể nào xuất hiện chuyện như vậy" Lôi Mông bỗng nhiên mở miệng, trên mặt mơ hồ xuất hiện vài tia giận dữ.
"Ngươi cho rằng ngươi là ai? Sư Tâm Vương Hoắc Phu Mạn cũng bị ngươi điều khiển sao?" Mạc Lâm cười nhạo, hắn chỉ tương đối khách khí với Địch Áo và Tác Phỉ Á mà thôi. Còn đối với những người khác thì không có thái độ tốt như vậy.
Lôi Mông trầm mặc một hồi mới chậm rãi nói: "Ta nói lại lần nữa, ở trong Sư Tâm đế quốc không bao giờ xuất hiện chuyện như vậy, cho dù là bây giờ hay là sau này."
Mạc Lâm nheo mắt lại, một khắc kia hắn phảng phất như thấy được một thân ảnh từ trên người Lôi Mông, lại liên tưởng đến tin tức từ Sư Tâm đế quốc truyền về. Trong lòng Mạc Lâm bỗng nhiên vừa động, ánh mắt cũng sắc bén hẳn lên ngó chừng Lôi Mông không tha, tựa hồ muốn thấy được cái gì đó ở trên mặt Lôi Mông.
"Ngươi nhìn ta làm gì?" Lôi Mông trợn mắt nhìn lại không hề yếu thế: "Ngươi không tin cũng không sao, chỉ cần Địch Áo tin tưởng là được rồi."
Tâm Địch Áo nhất thời căng thẳng cảnh giác nhìn sang Mạc Lâm, Lôi Mông hơi vô lễ rồi. Mạc Lâm dù sao cũng là một vị Thánh giả, nếu quả thật trở mặt thì nơi này không ai có thể ngăn cản hắn, lúc này Địch Áo đã bắt đầu hối hận tại sao không nói sớm cho bọn hắn biết thân phận Mạc Lâm.
Nhưng Địch Áo lại cảm thấy ngoài ý muốn chính là Mạc Lâm không hề giận dữ, ngược lại còn cười cười làm như không thèm để ý tới Lôi Mông.
"Địch Áo, ta cảm thấy Mạc Lâm nói không sai, quả thật là nguy hiểm có thể phát sinh." Tác Phỉ Á lo lắng nói.
"Tác Phỉ Á, ngươi không tin ta?" Lôi Mông không tin tưởng nhìn sang Tác Phỉ Á.
"Không, ta tự nhiên là tin tưởng ngươi, chỉ có điều chúng ta còn phải đi ngang qua Thiên Không thành, nếu quả thật xuất hiện chuyện gì ngoài ý muốn." Tác Phỉ Á không tiếp tục nói nữa.
Cho nên ánh mắt của mọi người đều rơi vào người Ca Đốn.
"Trời đất, Lôi Mông cũng dám cam đoan, ta có gì không dám chứ?" Ca Đốn ngẩng cao đầu bảo đảm.
"Ca Đốn, đây cũng không phải là lúc tranh khí, ngươi thật sự có thể bảo đảm?" Y Toa Bối Nhĩ hỏi lại lần nữa.
"Tại sao Lôi Mông một câu là các ngươi liền tin tưởng, đến phiên ta thì phải hỏi qua hỏi lại chứ?" Ca Đốn lộ ra thần sắc bất mãn: "Không phải là một con Lôi Báo thôi sao, Thiên Không Thành còn không có nghèo như vậy."
"Đương nhiên là bởi vì danh dự của ca tốt hơn ngươi." Lôi Mông lập tức giơ ra bộ dạng đắc ý nói.
Đám người Y Toa Bối Nhĩ đều bật cười, hai người này đúng là trời sinh đối địch, từ trước tới giờ chưa từng bỏ qua cơ hội đả kích đối phương.
"Ngươi có danh dự cái rắm á!" Ca Đốn đã sắp sửa lên cơn rồi.
"Tốt lắm, tốt lắm, đừng cãi nhau nữa, cứ làm theo kế hoạch là được rồi." Địch Áo vội vàng kéo Ca Đốn đi ra ngoài.
Địch Áo không phải là ngu ngốc, từ trong lời nói Ca Đốn và Lôi Mông rất dễ dàng phân tích ra thế lực sau lưng hai người này nhất định không nhỏ, ít nhất phải lớn hơn hắn tưởng tượng rất nhiều lần. Nếu không bọn họ sẽ không dám vỗ ngực bảo đảm như thế, Địch Áo tin tưởng bọn họ không thể chỉ vì mặt mũi mà làm hại bằng hữu của mình.
Mấy người Y Toa Bối Nhĩ ở phía sau liếc nhau một cái, tất cả đồng thời cười cười hiểu ý, hiển nhiên các nàng cũng cho ra kết luận giống như Địch Áo.
Mạc Lâm thở dài nhìn qua bóng lưng của mấy người trẻ tuổi. Bất Hủ Vương truyền thừa quả nhiên không thể dùng ánh mắt bình thường để nhận xét, nếu như suy đoán của hắn chính xác, Thần Vực có lẽ thật sự có hi vọng thoát khỏi khốn cảnh trước mắt, Mạc Lâm bỗng nhiên sinh ra kỳ vọng, không biết Địch Áo còn có thể mang đến cho mình vui mừng gì nữa đây.
Địch Áo gặp gỡ đủ để cho tuyệt đại đa số người trên thế gian phải ngước lên hâm mộ, tiện tay giết người là gặp được Ngõa Tây Lý, có thể lạy một vị Thánh giả làm thầy. Tùy tiện nhặt được tiểu cô nương ở vùng hoang dã, sủng vật của cô bé biến hóa nhanh chóng trở thành Lôi Báo trong truyền thuyết, mà bối cảnh bằng hữu bên cạnh hắn tựa hồ một tên còn cường đại hơn một tên, làm như tất cả chuyện tốt đều vây quanh Địch Áo vậy, chuyện này cần phải có vận khí đến mức nào chứ?
Thế nhưng không ai có thể phủ nhận vận khí cũng là một loại thực lực.
Mấy người Địch Áo tiếp tục đi về hướng nam, sau khi Miêu Tử tiến hóa trong xe có vẻ hơi chật chội, đây là chuyện vô kế khả thi. Cho dù Lao Lạp không buồn ngủ cũng kiên quyết quấn lấy Địch Áo, Miêu Tử tự nhiên không rời khỏi Lao Lạp, còn Tác Phỉ Á là hôn thê Địch Áo, hiển nhiên không có đạo lý nhường vị trí lại cho người khác. Cho nên mặc dù chật chội nhưng mọi người vẫn cố gắng kiên trì, cũng may bây giờ khí trời tương đối thoải mái, không đến nổi nóng bức khó chịu.
Sau khi đoàn người Địch Áo rời đi, Á Lực Đặc không ngừng thúc ngựa chạy về phủ của mình, nơi đó là trụ sở Tác Phổ Nam tước đã bị hắn chiếm đoạt. Thật ra Ma Phi rất chán ghét Á Lực Đặc nhưng nhìn trên mặt mũi Lặc Tư Bá tước, hắn vẫn phân công hai thủ hạ chịu trách nhiệm bảo vệ Á Lực Đặc. Làm như vậy thì lực lượng trên tay Ma Phi sẽ bị phân tán nhưng không thể nào làm khác được. Bởi vì nhìn từ ngoài mặt Ma Phi coi như là khách của Lặc Tư, thực lực khách nhân quá cường đại khó tránh khỏi chủ nhân sinh ra cảm giác bất an, tình hình chính trị bên trong Công quốc đang không tốt lắm. Vào lúc này Ma Phi không muốn làm cho Lặc Tư hiểu lầm.
Á Lực Đặc tìm tới thủ hạ Ma Phi đàm luận vài câu, hai gã Cực Hạn võ sĩ này không thèm suy nghĩ gì đã đồng ý xuất thủ. Bọn họ không có hứng thú đối với mỹ nữ, cũng không muốn tranh đoạt với Á Lực Đặc, nhưng mảnh vỡ tinh thần nhất định phải thu vào tay. Căn cứ Á Lực Đặc miêu tả trong tay những tên nhà quê kia không chỉ có một khối mảnh vỡ tinh thần, như vậy mà không động thủ cướp đoạt thì quả thực là phí của trời cho rồi.
Đi hai ngày trên đường lớn bên ngoài vẫn gió yên sóng lặng, đợt tập kích mà đám người Địch Áo dự liệu vẫn không có xuất hiện. Những người khác còn dễ nói, Ca Đốn bắt đầu lộ vẻ phiền não bất an, bởi vì hắn một lòng báo thù cho Bái Tác Tư, nếu như Lặc Tư Bá tước không để lại nhược điểm, bọn họ trực tiếp đánh vào sẽ dẫn phát rất nhiều phiền toái không cần thiết.
Trên đại lục có luôn có phương pháp vận hành của riêng mình, cho dù có được lực lượng áp đảo, đôi khi vẫn phải có giữ lại vài phần cố kỵ, không thể chủ quan quá mức được.
Nói trắng ra là bất kể ngươi làm chuyện gì cũng phải tìm cho bằng được một lý do, hoặc có thể nói là lấy cớ.
Mạnh như Quân Đồ Minh cũng phải suy nghĩ đến vấn đề danh nghĩa, nếu như không để thứ gì vào mắt, tự do vận dụng lực lượng của không hề kiêng sợ rất có thể làm cho chúng bạn xa lánh, thậm chí trở thành công địch của toàn bộ đại lục.