"Lão sư đã đi." Vừa dứt lời, Địch Áo đột nhiên nhớ tới Đường Ân, nếu như bởi vì câu này An Đông Ny quyết định rời khỏi Hầu tước lĩnh. Đường Ân tuyệt đối không tha hắn, vội vàng nói tiếp: "Lão sư nói một thời gian ngắn nữa sẽ trở lại."
"À."
An Đông Ny thất vọng gật đầu.
Đúng lúc này đám người Lôi Mông, Ca Đốn vừa thảo luận cái gì đó vừa từ ngoài viện đi đến. Vũ Tư Đốn và An Đức Liệt Á theo sát phía sau, bọn họ lúc nào cũng ngó chừng Lôi Mông, sợ một khi không cẩn thận lại để cho Lôi Mông trốn thoát.
"Địch Áo, theo ta đến Sư Tâm đế quốc không?" Lôi Mông kêu lên: "Tác Phỉ Á, Y Toa Bối Nhĩ đều nói phải hỏi ý ngươi, ngươi chịu đi thì các nàng mới đi."
"Đi Sư Tâm đế quốc?" Địch Áo sửng sốt, Sư Tâm đế quốc cách Khắc Lý Tư bình nguyên quá xa xôi, trước tiên phải xuyên qua diện tích lãnh thổ Phỉ Tể công quốc rộng lớn bát ngát, sau đó lại xuyên qua Hắc Sơn công quốc, còn có mấy tòa thành lệ thuộc Thiên Không Thành mới có thể đến Sư Tâm đế quốc. Cho dù bọn họ hoàn toàn không có gánh vác trách nhiệm, một đường đi tới ít nhất phải hao phí bảy, tám tháng.
"Theo chúng ta đi." An Đức Liệt Á vội vàng nói: "Cho các ngươi kiến thức Sư Tâm đế quốc phồn hoa, ha hả!"
Địch Áo kịp thời phản ứng, hình như Lôi Mông không có nhắc đến Ca Đốn, liền hỏi: "Ca Đốn đâu? Ngươi không đi?"
"Bất kể hắn." Lôi Mông bỉu môi nói: "Ai bảo hắn đánh chủ ý lên những tỷ muội của ta, dẫn hắn đi nhất định sẽ gặp phiền toái."
"Ai da?" Hai mắt An Đức Liệt Á sáng rực lên, sau đó chuyển tầm mắt vào người Ca Đốn.
Ca Đốn mặt mày xanh mét, trước kia nói những lời đó chỉ là bằng hữu cười giỡn với nhau mà thôi. Lôi Mông không nên nói ra vấn đề đó vào lúc này, mặc cho hắn mọc thêm mấy cái miệng cũng không thể giải thích nổi. Huống chi, hắn đã được chứng kiến An Đức Liệt Á bộc phát tính tình rồi, nếu như cả ngày bị nữ nhân nhéo lổ tai, vỗ đầu, hắn còn có đường sống hay không?
Vũ Tư Đốn đứng ở một bên len lén cười trộm, hắn rất lý giải vợ mình, An Đức Liệt Á đã động tâm. Nhưng đồng thời kết thân với mười mấy nữ nhân tuyệt đối không phải là chuyện tốt, nhất là tỷ muội nhà Lôi Mông.
Nhà Lôi Mông có truyền thống ưu tú chính là đoàn kết, rất ít khi lục đục với nhau như những gia tộc khác, đại tỷ lớn nhất tướng mạo thoạt nhìn rất trẻ tuổi nhưng thật ra đã gần bốn mươi, là người có tiếng nói cao nhất trong đám tỷ muội. Tiểu muội muội nhỏ nhất chỉ mới vừa ăn sinh nhật lần thứ mười bốn, một khi phát sinh xung đột với người khác, nàng sẽ ôm chặt cánh tay đại tỷ lôi kéo ra trận cùng với mình. Đôi khi mười mấy Đại tiểu thư, quý phụ tạo thành chiến trận còn đáng sợ hơn cả đoàn đội mạo hiểm tinh nhuệ.
Hơn nữa sau khi tỷ muội Lôi Mông xuất giá, trận doanh trợ chiến càng ngày càng khổng lồ, nữ nhân cường hãn cũng cần một chỗ dựa vào, một bến cảng bình yên. Giống An Đức Liệt Á đối với hắn, gặp phải chuyện như vậy dĩ nhiên phải kéo trượng phu của mình hoặc là bạn trai vào cuộc.
Ai dám đụng các nàng? Động vào bất kỳ một người nào trong đó tương đương với gây sự mười mấy gia tộc khổng lồ. Đây là một cỗ thế lực kinh khủng nhất Sư Tâm đế quốc đế đô rồi, ngay cả đường đường Hữu tướng đại nhân của đế quốc vì lỡ lời chọc giận các nàng mới bị hành hạ mấy ngày không dám ra cửa, mấy tên đồ tôn đồ nhi bảo bối cũng bị người ta đánh thành đầu heo. Bởi vì là đại tỷ mạnh miệng tuyên bố thấy một tên là đánh ngã một tên. Sau đó nếu như không phải Hoắc Phu Mạn đại đế nói giúp, có trời mới biết Hữu tướng đại nhân lúc nào mới dám xuất hiện ở trong Vương Đình.
Còn nữa, cưới tỷ muội nhà Lôi Mông tương đương vĩnh viễn bỏ qua một ít niềm vui thú, thường thường đời sống mỗi người rất phong phú, có lớn có nhỏ có xấu có tốt mới là nhân sinh. Nhưng tỷ muội nhà Lôi Mông đã ra quy định tất cả cùng hưởng, chuyện này có ý nghĩa vòng tròn của các nàng bao trùm mỗi một góc nhỏ bên trong đế đô. Từng có một lần Vũ Tư Đốn và đám bằng hữu đi ra ngoài uống rượu, nghe được một Vũ nương ca hát quá hay, hắn cảm giác hơi động tâm lớn tiếng trầm trồ khen ngợi, ai ngờ sau khi về đến nhà liền kinh khủng phát hiện An Đức Liệt Á đang học hát mấy bài dân ca, tình cảnh lúc ấy dọa cho Vũ Tư Đốn sợ hãi đổ một thân mồ hôi lạnh, từ đó tuyệt đối không dám đi vào địa phương tương tự.