Tế Công Hoạt Phật

Lượt đọc: 4504 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240
Tiến »
Chương 192
hoàng thiên hóa hành thích bị bắt.

❊ ❊ ❊

Song câu hộ bối Trương Tam Lang gặp Thiệu Hoa Phong báo:

- Hiện tại phủ Thường Châu đang điều động quan binh định đến đánh phá Từ Vân quán, xin Tổ sư gia sớm chuẩn bị.

Thiệu Hoa Phong nghe báo tức giận càng hông, nói:

- Việc này do Tế Điên bày trò đây. Ai đi đến phủ Thường Châu giết quan Tri phủ và luôn cả Tế Điên, kể là một kỳ công đấy. Có ai dám đi không?

Mọi người nghe hỏi đều lấy mắt nhìn nhau, không ai dám ứng tiếng đáp. Thiệu Hoa Phong nói:

- Cả một đám người như vậy mà chẳng ai dám đi à?

Câu nói vừa xong thì ở bên ngoài có người ứng tiếng nói:

- Tổ sư gia đừng nóng vội! Việc này để tôi đi cho.

Thiệu Hoa Phong nhìn lại, người nói câu đó chính là Đô thiên đạo trưởng Hoàng Thiên Hóa, bèn nói:

- Hoàng đạo huynh có gan mật như vậy sao?

Hoàng Thiên Hóa nói:

- Đối với một việc nhỏ mọn này, không cứ một mình ta, tơ mảnh không thành sợi, cây lẻ không nên rừng, một người thì chết, hai người thì sống, có ai muốn đi cùng ta không?

Mọi người đều nín thinh nhìn nhau không trả lời.

Hoàng Thiên Hóa nói:

- Các vị đều sợ dao tránh kiếm, tham sống sợ chết phải không? Các vị đã không dám đi thì ta đi một mình vậy.

Thiệu Hoa Phong nói:

- Hoàng đạo huynh có đi thì để sơn nhân ta kính người ba chén rượu gọi là trợ gan anh hùng.

Hoàng Thiên Hóa nói:

- Tổ sư gia khỏi cần đãi rượu trước, đợi tôi lúc trở về lấy đầu của Tri phủ và Tế Điên rồi sẽ uống để hiển anh danh của tôi.

- Được, xin đạo huynh cứ đi! Chúng tôi dõi mắt theo sanh kỳ tiết kỳ, ngóng chờ tin đẹp. Cầu mong đạo huynh đến đó, cờ vung đắc thắng, mã đáo thành công!

Hoàng Thiên Hóa lập tức cáo từ hạ sơn, đi ngay đến phủ Thường Châu.

Sau khi Tế Điên nhờ Lỗ Tu Chơn đi cứu Tiểu Ngộ Thiền rồi, thì lát sau có người vào bẩm báo ngoài cửa có Kim mao hải mã Tôn Đắc Lượng, Hỏa nhãn giang trư Tôn Đắc Minh, Thủy dạ xoa Hàn Long, Lãng lý toản Hàn Khánh, bốn người xin ra mắt. Tế Điên bảo kêu họ vào. Bốn người vào đến thư phòng gặp Tế Điên, Tôn Đắc Lượng nói:

- Chúng tôi vâng lệnh Thánh tăng thẳng đến Từ Vân quán phá thuyền giặc, bốn chúng tôi bị tâm tánh cao ngạo định đi bắt Thiệu Hoa Phong không ngờ bị bắt vì yêu thuật của giặc. May nhờ thiếu sư phó Ngộ Thiền cứu chúng tôi ra khỏi nơi đầm rồng hang cọp đó và bảo trở về đây. Thánh tăng còn có việc gì dùng đến bốn anh em chúng tôi nữa không?

- Còn có một việc xin phiền mấy vị đây.

Tôn Đắc Lượng nói:

- Thánh tăng đã có lời dạy bảo, việc nào chúng tôi làm được, dù muôn chết cũng không từ.

- Ta có một cẩm nang. Ngươi hãy kề tai nghe ta dặn làm như vầy... như vầy..., cứ chiếu theo cẩm nang mà hành sự. Bốn người hãy đi ngay đến chùa Linh Ẩn bên Tây Hồ nhé!

Bốn người gật đầu đáp ứng. Tế Điên kêu quan Tri phủ đưa 50 lạng bạc cho họ làm lộ phí. Bốn người cáo từ ra đi. Giây lát sau Tiểu Ngộ Thiền cũng về tới. Tế Điên nói:

- Ta không cho con đi mà con chẳng nghe lời.

Ngộ Thiền nói:

- Con không ngờ yêu đạo lợi hại như vậy. Nếu không nhờ Lỗ Tu Chơn đến cứu, chắc mạng con đi đứt quá!

- Ta ở đây không cần ngươi, ngươi hãy đi về bên chùa Linh Ẩn bên Tây Hồ đi! Hãy kề tai nghe ta dặn như vầy... như vầy... Hãy nhớ kỹ trong lòng. Ta đã sai bọn Tôn Đắc Lượng bốn người đi rồi, sợ e họ làm không khéo.Con hãy đi đến đó đi, rồi rằm tháng sau hãy trở về, không được trái lời ta dặn.

Tiểu Ngộ Thiền gật đầu. Đương nói tới đó thì có người vào báo là Lỗ Tu Chơn đã về. Tế Điên cho người đi ra mời Lỗ Tu Chơn vào. Lỗ Tu Chơn nói:

- Việc Thánh tăng nhờ tôi đã làm xong. Thiếu sư phó đã về chưa?

- Đã về rồi. Tế Điên đáp.

Tiểu Ngộ Thiền bước tới đáp tạ Lỗ Tu Chơn về ơn cứu mạng. Tế Điên bảo:

- Ngộ Thiền, con hãy đi đi!

Ngộ Thiền cáo từ đi rồi, Tế Điên nói:

- Chắc còn phải nhờ chân nhân chịu nhiều mệt nhọc nữa đa!

Lỗ Tu Chơn nói:

- Thánh tăng có cần dùng gì tôi nữa chăng?

- Chân nhân tạm thời về núi nghỉ ngơi đã.

Lỗ Tu Chơn cáo từ ra về. Quan Tri phủ nói:

- Bạch Thánh tăng, thế giặc hiện giờ quá lớn, Thánh tăng nghĩ xem phải làm thế nào đây? Tôi đã hội Binh mã Đô giám, sai ông ta điều quan binh đi biện án rồi, không biết sự thể ra làm sao?

- Đại nhân không nên nóng vội, chầm chậm rồi sẽ tính.

Quan Tri phủ thấy trời đã tối, liền sai dọn tiệc rượu ở thư phòng bồi tiếp Tế Điên. Ăn uống cho đến quá canh hai, bỗng nhiên Tế Điên bắt rùng mình, bèn án linh quang rõ biết tất cả, miệng niệm "A di Đà Phật, thiện tai, thiện tai!".

Quan Tri phủ Cố Quốc Chương hỏi:

- Bạch Thánh tăng, việc gì thế?

- Không có chi, để ta hóa phép biến ra một trò vui cho lão gia xem nhé!

- Trò gì vậy? Cố Quốc Chương hỏi:

- Ta biến ra trò "Đất bằng bắt quỷ" cho lão gia xem.

Thực ra lúc đó Đô thiên đạo trưởng Hoàng Thiên Hóa đã đến từ nãy giờ. Lão đạo sĩ nằm mọp trên nóc nhà dò xét, nhìn xuống thấy một ông Hòa thượng kiếc, áo quần rách rưới quá cỡ, đầu tóc dài hơn hai tấc, mặt mày bùn đất tèm lem thấy mà ghê, coi chẳng giống ai! Hoàng Thiên Hóa nghĩ thầm: "Đây chính là Tế Điên tăng đây. Mình tưởng đâu ông ta cổ có ba đầu, vai mọc sáu tay, chân dài vai rộng, đi hỏng mặt đất chớ? Thiệt là nghe tên không bằng thấy mặt, thấy mặt chắc hơn nghe tên. Té ra là một ông thầy chùa ăn mày! Theo ta thấy đại khái ông ta chẳng có tài năng chi".

Trong bụng nghĩ như vậy bỗng nghe Tế Điên nói muốn biến ra một trò vui. Hoàng Thiên Hóa nghĩ thầm: "Mình cần gì phải đợi ông ta ngủ mới hành thích? Cứ nhảy ngay xuống rút dao ra chém chết ông ta là xong". Hoàng Thiên Hóa còn đương tính tới tính lui, chủ ý chưa định, thì Tế Điên ở trong nhà lấy tay chỉ một cái, miệng niệm: "Án ma ni bát mê hồng, án sắc lịnh hích!". Hoàng Thiên Hóa nghe phưởng phất như có người xô ông ta từ nóc nhà rớt đánh bịch xuống đất làm quan Tri phủ sợ dựng tóc gáy. Bọn thủ hạ hô "Có giặc", lập tức xô đến trói lão đạo sĩ lại dẫn vào phòng. Tế Điên la:

- Đồ chết tiệt kia, ông thiệt là lớn mật dữ đa! Đến đây làm gì? Hãy khai thiệt đi!

Hoàng Thiên Hóa nói:

- Được rồi, ta đã bị bọn mi bắt được, ta bảo i biết, ta là Đô thiên đạo trưởng Hoàng Thiên Hóa vâng lịnh Xích phát linh quang Thiệu Hoa Phong đến đây trước là hành thích giết quan Tri phủ và Tế Điên, không ngờ bị bọn mi bắt được. Đây là sự thiệt, còn giết mổ hay làm gì mặc ý bọn mi.

Tế Điên nói:

- Đại nhân, trước hết sai người đóng trăn giam hắn vào ngục đã.

Quan Tri phủ lập tức sai thủ hạ đem Hoàng Thiên Hóa giam vào ngục. Ngay lúc đó bỗng có quan sai bẩm báo:

- Hôm nay có quan Binh mã Đô giám Lục đại nhân phái vị Thừa tín lang Dương Trung mang theo 100 quân ngồi trên hai chiếc thuyền nhỏ đến Từ Vân quán biện án. Không ngờ thuyền đến dưới Ngưu Đầu Phong bọn giặc bầy trận thế, tướng giặc là Tịnh giang thái tuế Châu Điện Minh đái lãnh vô số thủy binh lâu la đem đục xuống nước đục thủng một chiếc thuyền nhỏ. Thừa tín lang Dương lão gia bị chết trận, 100 quan binh bị chìm xuống nước chết hết 53 tên, trốn thoát trở về 47 tên, còn chiếc thuyền kia bị hư hại nặng.

Quan Tri phủ Cố Quốc Chương nge báo cả kinh, nói:

- Có như vậy à? Bọn giặc dám chống cự với quan binh tình đồng phản nghịch. Từ Vân quán đúng là phản rồi! Bạch Thánh tăng, lão nhân gia có cao kiến gì không? Bản phủ định điều binh thuyền ở địa phương hội hợp cùng Binh mã Đô giám tiễu trừ bọn giặc, cầu xin Thánh tăng giúp đỡ phá Từ vân quán.

- Ta giúp đỡ phá thì cũng được. Nhưng theo ý ta thì phải điều động thủy binh chiến thuyền vì tặc nhân ở Ngưu Đầu Phong có thủy binh lâu lạ Các binh sĩ lục quân không quen thủy chiến, đem đi chỉ chết uổng mạng mà thôi. Hơn nữa, lão đạo sĩ có yêu thuật tà pháp, phải trang bị đội binh thụt ống đồng, tìm vật ô uế của phụ nữ, lại lấy máu chó mực, roi ngựa bạch mới có thể phá được yêu thuật của giặc.

Quan Tri phủ nói:

- Những thứ khác dễ kiếm, chỉ có nước dơ của phụ nữ khó tìm mà thôi.

- Dễ ợt! Chỉ cần có tiền là mua được tất! Đại nhân xuất ra 200 lượng bạc, cứ 10 lượng một ống, bảo thủ hạ mua 20 ống đem về đây.

Cố Quốc Chương gật đầu đồng ý bảo thủ hạ đem 200 lượng bạc đi muạ Quả nhiên có tiền đi mua thì có người bán, trong vòng hai ngày, hai mươi ống nước dơ của phụ nữ đã đem về đủ. Tế Điên bảo Cố Quốc Chương ra lệnh cho Binh mã Đô giám Lục Trung điều động 1.000 thủy quân giỏi chinh chiến và 20 chiến thuyền. Tế Điên dạy cho quan binh thụt ống đồng, cứ hai người khiêng một ống đồng, hai người cầm khí giới theo ủng hộ, hai người cầm ống thụt, một người cầm cờ lệnh, tất cả bảy người thành một phân đội. Tế Điên diễn tập cho đội binh thụt ống đồng xong. Ngày kia binh thuyền tập hợp đầy đủ. Tế Điên cùng quan Tri phủ Cố Quốc Chương, Binh mã Đô giám Lục Trung đái lãnh Lôi Minh, Trần Lượng, 200 khoái thủ nha môn, cộng tất cả 1.200 người lên chiến thuyền giương cờ thẳng đến Ngưu Đầu Phong. Tế Điên dặn bảo sai những binh lính giỏi nghề lặn lội phải bảo hộ đáy thuyền trước. Binh thuyền đến Ngưu Đầu Phong còn cách không xa thì thấy ở Ngưu Đầu Phong ba tiếng pháo nổ, trống đánh vang trời, chiến thuyền của giặc dàn hàng ngang xông tới.

Nguyên trước đó đã có người báo cho Thủy sư doanh trại haỵ Trấn nam phương Ngũ phương thái tuế Tôn Khuê đang nói chuyện trong trướng với Tịnh giang thái tuế Châu Điện Minh. Châu Điện Minh nói:

- Tôn đại ca, mấy hôm nay không nghe tin tức gì thêm. Trước đây Ngũ lộ đô đốc thôi bài Song câu hộ bối Trương Tam Lang trở về báo rằng phủ Thường Châu muốn đánh Từ Vân quán. Hôm nọ có hai chiếc thuyền nhỏ trên chở 180 quân binh và một viên quan võ nhỏ đến đây bị chúng tôi đục thủng một chiếc thuyền, làm bị thương mấy chục tên. Tôi nghĩ chắc phủ Thường Châu không bỏ qua chuyện này đâu. Chắc là quan binh sẽ đến nữa, Tổ sư gia dặn chúng ta phải đề phòng cẩn thận không nên lơ là. Không dè mấy hôm nay lại êm ru, thiệt khiến người khó lường.

Trấn nam phương Ngũ phương thái tuế Tôn Khuê nói:

- Hiền đệ thấy tương lai như thế nào? Tổ sư gia chúng ta có nên sự nghiệp không?

- Theo tôi thấy, Tổ sư gia thần thông quảng đại, pháp thuật vô biên, lại còn mấy vị chân nhân nữa đều là những bực tinh thông pháp thuật, quan binh có đến đây chỉ là chết uổng mạng mà thôi.

- Ta nghĩ quan binh mấy hôm nay không động tĩnh, chắc là có duyên cớ chi đây. Nếu đến thì không tốt, tốt nhất là không đến.

Đương nói tới đó, bỗng từ bên ngoài có người bước vào bẩm báo:

- Hiện có 20 binh thuyền của phủ Thường Châu trên có quan binh vô số, đao thương như rừng nhắm hướng Ngươn Đầu Phong thẳng đến, còn cách không xa, xin Đô đốc sớm chuẩn bị.

Tôn Khuê nói:

- Mi thấy thế nào?

Nói xong sắp sửa đội ngũ, nổi lên một hồi thanh la, sắp đội ngũ chỉnh tề, binh thuyền xông ra Ngươn Đầu Phong, muốn cùng quan binh tử chiến.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240
Tiến »