Tế Công Hoạt Phật

Lượt đọc: 4794 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240
Tiến »
Chương 102
dương lôi trần trượng nghĩa giết yêu đạo.

❊ ❊ ❊

Nguyên Hoa Thanh Phong chạy trốn khỏi núi Mai Hoa, trong bụng nghĩ: "Phải giết chết Tế Điên mới được! Muốn như vậy phải luyện thành Tử mẫu âm phong kiếm mới có thể chặt đứt kim quang của La Hán được. Muốn luyện Tử mẫu âm hồn kiếm thì cần phải có một người đàn bà mang thai bé trai, mổ bụng ra lấy máu mẹ và con thoa lên bảo kiếm rồi dùng bùa chú thúc vào mới có thể luyện thành được".

Nghĩ như vậy xong, Hoa Thanh Phong dùng yêu thuật biến ra một ít bạc đem mua một chiếc rương với một ít cao đan hoàn tán, giả làm thầy lang đi lân la vào các thôn xóm. Ông ta nghe hai bà già nói chuyện với nhau:

- Lưu đại nương, bà ăn cơm chưa?

- Ăn rồi, Trần đại cô, bà ăn cơm rồi phải không?

- Vâng.

Hai bà già này một bà họ Lưu, một bà họ Trần. Bà họ Trần nói:

- Đại cô xem, người vừa mới đi qua đây có phải là vợ của Vương Nhị không?

- Lưu đại nương không biết đấy thôi! Hiện tại vợ Vương Nhị đang có bầu sắp sanh. Phần Vương Nhị cũng mừng, anh ta đang trồng hai đám nếp, vợ hắn đem cơm chohắn đấy, chúng rất hòa thuận với nhau.

Hoa Thanh Phong nghe nói người phụ nữ ấy đang mang thai, lật đật chạy theo đến đầu thôn dòm thử, quả nhiên người ấy có nghén con trai. Làm sao mà biết được người đàn bà mang thai trai hay gái? Tục ngữ có câu: Trên đời không việc gì khó, chỉ sợ chẳng để tâm thôi. Nếu người đàn bà mang thai mà ấn đường (trên giữa hai chân mày) phát sáng, đi bước chân trái trước thì chắc chắn là con trai. Còn nếu ấn đường tối lại đi bước chân mặt trước thì chắc chắn là sanh con gái. Hoa Thanh Phong thấy đúng là con trai rồi, lật đật bước tới cúi chào, miệng niệm:

- Vô lượng Phật! Thưa đại nương tử, tôi thấy khí sắc trên mặt nương tử tối sầm, báo hiệu điều trong nhà vợ chồng không hòa thuận đấy!

Phụ nữ là hạng dễ tin bói toán, nàng ta vừa nghe xong lật đật đứng lại, nói:

- Đạo gia biết xem tướng à? Ông ấy thiệt như vậy có thể là vợ chồng tôi bất hòa rồi! Ông liệu có cách gì hóa giải được không? Nếu ông hóa giải được, tôi xin cám ơn muôn vàn!

- Nàng cứ nói cho ta biết năm tháng ngày giờ sanh của mình đi, ta sẽ hóa giải cho.

- Tôi sanh vào năm đó, tháng..., ngày..., giờ...

Hoa Thanh Phong nghe xong, liền nhắm ngay đỉnh đầu của người đàn bà ấy vỗ một chưởng, người ấy lập tức ngất đi. Hoa Thanh Phong lập tức đỡ ngang lưng người đàn bà rồi vác lên vai, chạy tuốt. Người trong thôn thấy vậy, lật đật hô lên:

- Không xong, không xong rồi! Lão đạo sĩ không phải là người tốt. Ông ta định vác vợ Vương Nhị đi đâu vậy kìa. Chúng ta phải mau mau chạy theo bắt lại chôn sống ông ta mới được!

Họ mới hô nhau tiếp cứu, thì lão đạo sĩ đã vận chẩn cước phong chạy mất dạng. Hoa Thanh phong chạy vào trong núi, tìm một gốc cây buộc người đàn bà lại, rồi từ trong đãy rút ra các thứ đồ nghề, chuẩn bị mổ bụng người đàn bà để luyện kiếm. Vừa lấy đồ nghề ra thì đằng kia có ba người đi lại, đó là Oai trấn bát phương Dương Minh và Lôi Minh, Trần Lượng. Sau sự việc ở nhà Mã Tuấn, Dương Minh nói:

- Ta phải trở về nhà, đi lâu sợ lão mẫu không yên tâm! Ta ra đi là để tìm trương Vinh mà Trương Vinh đã chết ở Cổ Thiên Sơn rồi, ta phải trở về thôi.

Lôi Minh, Trần Lượng nói:

- Bọn em cùng đi với đại ca luôn thể.

Mã Tuấn cảm tạ ba người và lấy ra mấy lượng bặc tặng ba người làm lộ phí. Ba người từ tạ không nhận bạc rồi cáo từ. Mã Tuấn theo đưa ra đến bên ngoài, nói:

- Chúng ta núi xanh không đổi, nước biếc xuôi dòng, lần này tạm biệt mong ngày tái ngộ!

Hai bên cùng vòng tay từ biệt.

Ba người đang đi, bỗng thấy trước mặt mình lão đạo sĩ đang mưu hại người đàn bà. Lôi Minh là người tánh tình hiệp nghĩa, ăn ngay nói thẳng, thấy vậy hét lớn:

- Hay cho tên đạo sĩ lộn sòng này, mi dám ở đây hại người à? Ta phải bắt mi mới được!

Hoa Thanh Phong cũng nói:

- Hay cho Lôi Minh! Lần trước ta tha chết cho, lần này còn dám chỏ mũi vào công việc của ta hử? Mi quả là "thiên đường có nẻo không tìm tới, địa ngục kín bưng đút cổ vào". Phen này sơn nhân kết thúc tánh mạng mi cho rảnh!

Lôi Minh vừa rút dao ra bị Hoa Thanh Phong chỉ tay một cái trông cứng lại. Trần Lượng thấy lão đạo sĩ định giết Lôi Minh, lật đật hét:

- Hay cho Hoa Thanh Phong, phen này ta phải liều mạng cùng chết với mi mới được!

Nói rồi rút dao chém tới, Hoa Thanh Phong tràn mình né khỏi, dùng tay chỉ một cái trồng cứng Trần Lượng lại. Dương Minh thấy vậy nghĩ bụng: "Không xong! Hôm nay ba anh em mình chắc chết về tay lão đại sĩ này quá!". Tức thời rút dao nhảy tới động thủ. Lão đạo sĩ trồng cứng Dương Minh lại nốt. Trồng cứng ba người xong, lão đạo sĩ cười ha hả thích thú, rút dao định xuống tay kết thúc tánh mạng họ thì nghe có tiếng Tế Điên hét:

- Hay cho tên đạo sĩ lộn sòng này! Mi dám giết đồ đệ của ta hử?

Nghe tiếng Tế Điên, Hoa Thanh Phong sợ hồn bất phụ thể, lật đật vận chẩn cước phong chạy trốn. Tế Điên cũng không thèm đuổi theo, chỉ quay lại cứu bọn Dương Minh vả kêu Sài đầu mở thả người đàn bà ra. Tế Điên lấy tay chỉ một cái, người đàn bà hồn trí tỉnh lại. Mọi người vừa kéo nhau ra khỏi cửa núi thì gặp mấy người dân làng đuổi theo Hoa Thanh Phong cũng vừa tới đó. Tế Điên nói;

- Lão đạo sĩ đã bị chúng ta đuổi đi rồi! Qúy vị hãy đưa người đàn bà này về đi.

Dân làng bèn hộ tống người thiếu phụ trở về. Tế Điên bảo:

- Dương Minh, ngươi hãy về nhà đi!

Dương Minh lập tức cáo từ, Tế Điên bảo:

- Lôi Minh, Trần Lượng, hai con hãy theo ta!

Lôi Minh, Trần Lượng gật đầu theo Tế Điên đi về hướng Thập Lý trang. Thôn trang này có một tiệm nước với giàn hoa để ngồi uống trả ở trước sân. Tế Điên nói:

- Bữa nay mình vô đây nghỉ một chút nhé!

Mọi người đồng ý, Tế Điên bước vào tiệm nước, không chịu ngồi ở trước sân mà đi thẳng vào trong nhà ngồi xuống. Trần Lượng hỏi:

- Sư phụ Ơi, bữa nay trời nóng quá mà sao sư phụ không ngồi ngoài sân át. Trong này nóng ơi là nóng!

- Để rồi coi, một lát nữa, mấy người ở ngoài đó vô hết trong này không có chỗ mà ngồi đấy!

- Sao kỳ vậy?

- Ừ, để rồi xem!

Nói xong, Tế Điên bước lại phía sau, day mặt về hướng Tây bắc thành kính xá ba xá. Trần Lượng nghĩ thầm: "Từ ngày mình bái sư phụ làm thầy tới nay mình chưa thấy sư phụ bái lạy ai bao giờ. Ngay đến Phật trong chùa mà cũng chưa bao giờ thấy sư phụ đốt hương vái lạy nữa. Tại sao hôm nay sư phụ có cử chỉ khác thường như vậy?".

Tế Điên vái xong bước ra thì phổ ky cũng vừa đem rượu đến. Vừa uống xong hai ba chén rượu thì thấy mây đùn ở phía Tây bắc, trong chớp mắt mưa to đổ sập xuống. Mấy người đang uống rượu ngoài sân lật đật chạy cả vào trong nhà để tránh mưa. Bên ngoài có gió đập mưa tuôn, sấm chớp đì đùng, thỉnh thoảng một tiếng sét lóe lên làm rung rinh nhà cửa. Khách đụt mưa trong quán có người nói:

- Ở đây có ai ăn ở thất đức nên xưng tội đi, đừng để liên lụy đến người khác!

Tế Điên cũng nói một mình:

- Bắt đầu từ hôm nay là lúc báo ứng hiện tiền. Sao không đánh xuống hắn còn chờ gì nữa?

Người đứng kế bên nghe nói như vậy, sợ xanh cả mặt, lật đật chạy đến nói với Tế Điên:

- Bạch Thánh tăng, xin người tha thứ cho tôi. Nguyên cha tôi mắc bệnh khùng khùng, một bữa nọ tôi uống rượu vào có đánh cha tôi hai bạt tai. Xin Ngài tha thứ cho, từ nay tôi xin chừa bỏ.

- Người đã cải hối thì ta xin tha cho.

Nói rồi Tế Điên ngước lên hư không dường như nói:

- Ta đã xin cho ngươi rồi, nếu không chịu sửa đổi bị trời đánh ráng chịu đa.

- Tôi xin sửa đổi mà.

- Ừ, chẳng phải một người bị trời đánh mà còn một người đáng bị trời đánh nữa. Người này mưu đoạt tài sản chung, đuổi anh em ra ngoài, một mình chiếm lấy gia sản của tổ phụ. Tâm địa bất công như vậy đáng bị trời đánh chết.

Kế bên có người nghe nói mấy câu đó lật đật bước tới dập đầu năn nỉ:

- Bạch Thánh tăng, xin Ngài từ bi năn nỉ xin tha cho con, thật ra con không phải cố ý chiếm đoạt gia sản mà vì em con nó khờ khạo quá, con mới đuổi nó ra ngoài. Xin Thánh từ bi xin tha cho con, con sẽ rước em con trở về.

- Để ta xin giùm ngươi thử coi, không biết thiên lôi có chịu hay không?

Nói rồi Tế Điên ngước lên không lẩm nhẩm giây lâu, rồi nói:

- Ta xin cho ngươi rồi, kỳ hạn cho ngươi nội trong ba ngày mà không rước em ngươi về bị thiên lôi đánh chết ráng chịu nhé.

- Chắc chắn là con sẽ rước nó về mà.

- Tùy ngươi thôi.

Mọi người nghe thấy cảnh ấy đều bàn tán lăng xăng việc quả báo nhãn tiền! trần lượng nói:

- Thưa sư phụ, Hoa Thanh Phong hành hung tác ác như vậy, sao trời không báo ứng ông ta cho rồi?

- Để rồi coi, lát nữa sẽ đến phiên ông ấy.

Vừa nói tới đó thì từ xa có một lão đạo sĩ đang chạy về phía quán nước để trú mưa. Ông ta vừa chạy tới cổng quán thì một làn chớp từ trên trời nhắm ngay lão đạo sĩ giáng xuống, tiếp theo tiếng sét điếc tai, ngọn lửa bốc cháy khét lẹt. Lão đạo sĩ quỵ xuống mặt day về hướng Bắc; ông ta đã bị sét đánh chết rồi. Mọi người trong quán hô hoán lên:

- Sét đánh trúng đạo sĩ rồi!

Sau tiếng sét nổ, mưa tạnh trời trong, mặt trời hiện ra nhấp nháy sắp lặn về Tây. Trần Lượng bước ra xem, nhìn rõ Hoa Thanh Phong bị sét đánh chết. Mưa tạnh xong, Tế Điên nói:

- Này Lôi Minh, Trần Lượng! Ta giao cho hai con một phong thư, một hoàn thuốc.

- Hai con theo đại lộ của huyện Thường Sơn thẳng qua phủ Khúc Châu. Ngoài cửa phía Đông thôn Ngũ Lý Bia cách Khúc Châu 5 dặm, có một ngôi miếu. Ngoài cửa miếu đó có một đại hán đang nằm, con đưa hoàn thuốc này cho hắn uống. Uống xong con đưa thư này cho hắn bảo chiếu theo lời dặn trong thư mà làm. Trên đường đi hai con không được xía vào việc của người nhé! Nếu xía vào sẽ mang đại họa vào thân đấy!

Trần Lượng hỏi:

- Chúng con gặp lại sư phụ Ở đâu?

- Đại khái là ở phủ Khúc châu. Hai con tới phủ Khúc Châu gặp bất cứ việc gì cũng lấy mắt ngó rồi ghi nhớ trong lòng chớ đừng mó tay vào. Nếu mó tay vào sẽ khổ đấy nhé!

Lôi Minh, Trần Lượng nghe Tế Điên dặn dò như vậy, vâng vâng dạ dạ, nửa tin nửa ngờ, cũng không hiểu là chị Hai người lãnh thư và thuốc, từ biệt Tế Công theo đường lớn ra đi. Khi đến ngoài cửa phía Bắc huyện Thường Sơn thì trời đã tối, Trần Lượng nói:

- Chúng mình hãy kiếm quán trọ nghỉ đỡ đi.

Lôi Minh nói: - Phải đấy.

Vừa vặn trước mắt có tiệm Đức Nguyên, hai người đi thẳng lên ba gian Bắc thượng phòng. Kêu cơm rượu ăn uống xong, Trần Lượng ngủ vùi. Khí trời quá nóng bức, Lôi Minh ra viện hóng mát. Trong điếm đều ngủ cả, trong sân viện lại không có chút gío. Lôi Minh thầm nghĩ: "Ở trên cao chắc có gió".

Lập tức nhảy lên nóc nhà, quả nhiên có gió mát, Lôi Minh định nằm ngửa trên nóc nhà để hứng gió, bỗng nghe có tiếng la:

- Nó giết tôi! Bớ người ta, nó giết tôi!

Lôi Minh nghĩ: "Chắc bọn giựt dọc đây", bèn cắp dao chuyền nóc nhà chạy về phía có tiếng lạ Tìm chỗ trống nhảy xuống, thì ra đây là nhà bốn gian, phía Bắc thượng phòng có ánh đèn. Lôi Minh đi lần tới. Lấy nước miếng thấm ướt cửa sổ, xoi lỗ nhìn vào: giận đến tóc lông dựng đứng, muốn xông vào ra tay nghĩa hiệp. Nào ngờ mang họa vào thân!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240
Tiến »