Tế Công Hoạt Phật

Lượt đọc: 4501 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240
Tiến »
Chương 169
vương thắng tiên thấy sắc động lòng tà.

❊ ❊ ❊

Đậu Vĩnh Hàng phải đến cửa quan chịu bao điều oan khuất chính là gì vợ hắn quá đẹp mới xảy ra như vậy. Tại thành Lâm An có bốn tên ác bá. Tên thứ nhất là Hoa hoa thái tuế Vương Thắng Tiên, anh em với Tần Thừa tướng; tên thứ hai chính là Phong nguyệt công tử Mã Minh; tên thứ ba chính là Truy mạng quỷ Tần Hằng, con thứ hai của Tần Thừa tướng; tên thứ tư chính là La công tử, có ngại hiệu là Tịnh nhai gia. Hôm đó, Châu thị đang đứng trước cửa mua chỉ thêu, vừa hay gặp Hoa hoa thái tuế Vương Thắng Tiên dẫn theo rất nhiều ác nô cỡi ngựa đi ngang qua ngõ số 4 hẻm Thanh Trúc. Xưa nay Châu thị dung nhan rất đẹp đẽ, thuộc hàng thiên tư quốc sắc. Dù không dồi phấn thoa son, mặc áo vải thô tầm thường nhưng vẫn lộ ra vẻ đẹp ưa nhìn, đáng gọi là đôi mày liễu vút cong, môi nút trái đào, mắt hạnh trữ tình, má đào phơn phớt, gương mặt hoa lê trắng muốt, má nhụy hạnh nõn nà, khác nào Dao Trì tây tử, nguyệt điện Hằng Ngạ Vương Thắng Tiên nhìn thấy Châu thị rồi, tâm thần ngơ ngẩn, bèn hỏi thủ hạ:

- Người đàn bà đó là người nhà nào vậy?

Gia nhân là Vương Hoài Trung nói:

- Đại gia nên về trước đi, để tôi hỏi thăm cho.

Vương Thắng Tiên về đến nhà một lát, Vương Hoài Trung cũng về tới. Vương Thắng Tiên hỏi:

- Mi hỏi thăm tin tức đó chưa?

- Tiểu nhân đã hỏi thăm rồi, mà đại gia hãy dẹp ý nghĩ ấy đi!

- Sao vậy?

- Tiểu nhân hỏi ra người đàn bà đó là vợ của anh hùng đả hổ Hắc diện báo Đậu Vĩnh Hàng đấy. Tên Đậu Vĩnh Hàng ấy hai tay có sức mạnh ngàn cân, làm sao có thể cướp vợ hắn được?

- Ối chào! Ta thấy người đàn bà đó thiệt xinh đẹp quá chừng chừng! Đám thê thiếp hầu hạ ta đây so với nàng ấy thật là lục lục bình thường, cách xa một trời một vực. Ta gặp nàng ấy một lần mà hồn vía như đi đâu mất. Tụi bây ai nghĩ được cách gì đem người đẹp về được đây, ta thưởng cho 500 lượng bạc.

Bọn gia nhân thảy đều lắc đầu, nói:

- Chúng tôi thiệt vô phương.

Vương Thắng Tiên lơ lơ lửng lửng uống nhớ ăn mong, giống như người mất hồn vậy. Hai ba ngày lửng lơ như thế, bỗng gia nhân bẩm báo có quan Kinh doanh điện soái Lục Bính Văn đến thăm. Vương Thắng Tiên nghe nói có đệ tử của mình đến, lật đật bảo người mời vào. Vương Thắng Tiên đang giữ chức Đại lý tự chánh khanh, tại sao Lục Bính Văn lại bái hắn làm sư phụ? Chỉ vì hắn là anh em với Tần Thừa tướng, Lục Bính Văn có việc gì cần đến Thừa tướng phải nhờ đến hắn giúp đỡ, do đó mới bái hắn làm sư phụ. Hôm nay Vương Thắng Tiên đưa Lục Bính Văn vào thư phòng, Lục Bính Văn chào hỏi sư phụ xong, Vương Thắng Tiên hỏi:

- Hiền khế hôm nay sao rảnh rang thế?

- Hôm nay tôi đặc biệt đến vấn an sư phụ.

- Hai hôm nay ta trúng phải bệnh.

- Sư phụ không được khỏe à? Bệnh gì thế?

- Bệnh này khó nói với hiền khế lắm.

- Sư phụ có chuyện gì khó nói cứ nói, có ngại chi?

- Chẳng giấu gì hiền khế, ngày hôm kia ta cưỡi ngựa đi thăm bạn qua ngõ số 4 hẻm Thanh Trúc, gặp người đàn bà đẹp mê hồn, nàng là vợ của anh hùng đả hổ Hắc diện báo Đậu Vĩnh Hàng. Từ hôm đó trở về nhà, ta không ngờ mình mắc phải bệnh tương tư đêm nhớ ngày mong mãi. Hiền khế có cách nào rước người đẹp về đây, ta bảo đảm sẽ làm cho hiền khế sớm vượt mấy quan cấp đấy!

- Lão sư đài đã yêu thích, môn sinh phải cố gắng tìm cách làm vừa lòng. Xin sư phụ chờ tin.

Lục Bính Văn nói xong trở về nhà, bàn mưu tính kế giúp Vương Thắng Tiên mãi mà không ra, gia nhân là Lục Trung nói:

- Lão gia muốn làm việc này, tiểu nhân có một chủ ý.

- Lục Trung, nếu việc này mi làm được trót lọt, ta thưởng i 200 lượng bạc.

- Nếu chịu thưởng 200 lượng bạc, tôi sẽ làm chọ Đậu Vĩnh Hằng này tôi có biết nhưng tôi chưa gặp mặt, còn vợ hắn tôi đã gặp một lần. Thật là người đẹp đẽ vô song! Hắn ta ở nhà của vợ Châu lão đầu. Châu lão đầu là nghĩa phụ của tôi. Một hôm tôi đến nhà vợ chồng nghĩa phụ, vợ chồng Đậu Vĩnh Hàng đang tính số mạng của hắn, vợ hắn cũng bói ình một quẻ. Tôi nhớ ngày sinh của họ là: Đậu Vĩnh Hàng 28 tuổi, sinh vào giờ tý ngày rằm tháng ba, vợ hắn 24 tuổi, sinh vào giờ mẹo ngày chín tháng hai. Nghĩa mẫu tôi cũng coi một quẻ, tôi cũng coi một quẻ cho nên tôi biết cội nguồi của Đậu Vĩnh Hàng. Nếu lão gia cho tôi làm sai sự tra ngục, mua chuộc kẻ tặc đạo vu khống Đậu Vĩnh Hàng, chừng đó lão gia bắt hắn cho vào ngục là hay nhất.

- Được, ta sẽ phái ngươi làm quản ngục để lo việc này.

Lục Trung được giao cho chức quản ngục, sớm tối kiểm tra các tội phạm, thấy có hai tên đại đạo, Lục Trung gọi lại hỏi:

- Hai đứa bây tên họ là gì?

- Chúng tôi là hai anh em ruột, tên là Vương Long, Vương Hổ.

- Hai đứa bây bị án gì thế?

- Ở Bạch Sa Cương cướp bạc lương, giết quan áp tải.

- Hai đứa bây bị vụ án này chắc là khó sống quá.

- Chắc là như vậy.

- Trong nhà tụi bây còn có những ai?

- Còn một mẹ già, chúng tôi đều có vợ cả.

- Hai đứa bay tuổi còn nhỏ mà sao dám làm những việc tày đình như thế? Nếu tụi bay chết rồi, trong nhà mẹ già vợ dại phải làm sao? Ai lo cơm áo cho họ?

- Đến nước này phải chịu thôi, tại tôi đã làm việc nhầm lẫn này!

- Ta thấy các ngươi thật đáng thương, có lòng muốn cứu các ngươi mà không được, vì phương pháp của hoàng thượng không thể sửa được. Hai đứa bay có muốn sống hay không?

- Ai không muốn sống mà lại muốn chết bao giờ? Nếu các ông có cách nào cứu chúng tôi, hai tôi không bao giờ dám quên ơn.

- Ta muốn cứu tụi bay dễ thôi, hai đứa bay phải kéo người khác vào khai làm đầu lĩnh việc này thì tánh mạng tụi bay mới đảm bảo còn sống.

- Vậy thì chúng tôi chụi khai, mà khai ai bây giờ?

- Ta có kẻ thù đang ở ngõ số 4 hẻm Thanh Trúc tên là Hắc diện báo Đậu Vĩnh Hàng, hai đứa bay ra trước công đường cứ khai ra hắn là kẻ cầm đầu, ta đảm bảo tánh mạng tụi bay sẽ khỏi chết.

- Vậy thì được.

Thương lượng xong, chiều lại lên trước công đường, Vương Long khai:

- Bẩm đại nhân, ở Bạch Sa Cương cướp bạc, giết quan giải lương là do Hắc diện báo Đậu Vĩnh Hàng cầm đầu, anh ta xếp đặt cả.

Lục Bính Văn đã rõ cả, nhưng vẫn hỏi:

- Mi có nói thiệt không?

- Tiểu nhân không dám nói dối. Hắn hiện ở ngõ số 4 hẻm Thanh Trúc, xin đại nhân cho đòi hắn đến đối chứng.

Lục Bính Văn mới sai Mã Hùng đi bắt ngay Đậu Vĩnh Hàng điệu về. Hôm nay thượng đường tra hỏi, những điều Vương Long, Vương Hổ nói ra đều do Lục Trung cung cấp trước. Vì vậy Vương Long, Vương Hổ mới kể vanh vách cội nguồi của Đậu Vĩnh Hàng như vậy. Lục Bính Văn dùng kềm kẹp tra khảo Đậu Vĩnh Hàng, bỗng nhiên trên đại đường nổi lên một trận quái phong. Trận gió qua đi, xem lại thì thấy côn kẹp bị gãy làm ba khúc hết. Lục Bính Văn kêu đại kêu càn Vương Long, Vương Hổ khai bừa cho Đậu Vĩnh Hàng, rồi truyền đem Đậu Vĩnh Hàng đóng trăn trong ngục tối. Vương Long, Vương Hổ vào trong ngục dặn ngục tốt:

- Phải làm cho Đậu Vĩnh Hàng chết đi thì vụ án của hai ta mới nhẹ được. Chỉ cần hai ta được sống, ắt sẽ có lúc tạ ân trọng hậu.

Lao ngục nói:

- Vâng, anh đừng có lo.

Khi quan nhân đưa Đậu Vĩnh Hàng xuống ngục, lao đầu mới đưa Đậu Vĩnh Hàng vào bên trong. Đậu Vĩnh Hàng nhìn thấy trong nhà có một bàn bát tiên, trên bàn dọn sẵn bốn đĩa thức ăn, có bầu và chén rượu. Lao ngục nói:

- Đậu hiền đệ, chú uống rượu nhé! Chú không nhận ra tôi sao?

- Tôi thật đang tối mắt, xin hỏi quý danh tôn giá là gì?

- Tôi cũng là người phủ Thường Châu, chúng ta ở cùng phố với nhau, tôi họ Lưu gọi là Lưu Đắc Lâm. Tôi nhân vì giành mối, dùng tay chém chết người, lại đánh quan trị nhật, hiện nay tôi đang làm chức lao đầu trong ngục. Tôi biết chú bị hàm oan nhưng tôi không thể cứu chú được. Chú hãy yên tâm, tôi không thể để chú bị tội đâu.

Đậu Vĩnh Hàng chừng đó mới nhớ ra, nói:

- Té ra là Lưu huynh trưởng.

Hai người cùng ngồi uống rượu đàm tâm. Đậu Vĩnh Hàng may mắn gặp được người bạn cũ nên không bị thọ tội đày ải trong ngục. Lục Bính Văn sau khi đưa Đậu Vĩnh Hàng vào ngục rồi mới hỏi:

- Lục Trung, mi có cách gì gạt vợ hắn đem đi đưa đến cho Vương đại nhân không?

- Tôi đã có chủ ý.

Nói rồi lập tức kêu tên gia nhân lại, bảo:

- Mi hãy ra ngoài mướn một cỗ kiệu.

Đoạn kề tai dặn như vầy… như vầy… Tên gia nhân tên là Bạch Tận Trung, gập đầu đi ra mướn một chiếc kiệu nhỏ đi thẳng đến nhà Đậu Vĩnh Hàng ở ngõ số 4 hẻm Thanh Trúc, gõ cửa. Lúc đó, Châu lão đầu không có ở nhà, Châu lão thái ra mở cửa hỏi tìm ai. Bạch Tận Trung nói:

- Tôi là người của hai đại gia Dương Mãnh, Trần Hiếu sai đến. Hiện tại Đậu đại gia bị mắc phải việc quan. Dương gia, Trần gia đã đi hỏi tin tức để chạy chọt việc quan cho Đậu đại gia, lại sợ Đậu đại nhưng nhưng ở nhà không ai sắn sóc. Nếu đến chiếu cố việc nhà bên này thì lại không có thì giờ đến nha môn chạy chọt cho Đậu đại gia. Vì thế Dương gia bảo tôi đem kiệu rước Đậu đại nhưng nhưng đến nhà Trần gia, Dương gia thương lượng.

Châu lão bà nghe nói sợ quá, lật đật chạy vào trong nói:

- Đậu đại nhưng nhưng ơi, không xong rồi! Đậu đại gia cũng không biết vì sao lại mắc phải việc quan, đằng Dương gia, Trần gia cho người mang kiệu sang rước, nhưng nhưng có chịu đi hay không?

Châu thị nghe nói chồng mình mắc phải việc quan, hận không hỏi thăm ngay cho ra lẽ như thế nào! Lời tục nói không sai: "Chí thân không gì bằng cha con, gần gũi không ai bằng chồng vợ!". Nghe nói chồng mắc phải việc quan, lẽ nào lại không động lòng? Châu thị nghe nói Dương Mãnh, Trần Hiếu sai người đến rước, đâu có thể không đi! Lật đật thay áo vải lam quần vải xanh, khóa cửa lại nói với Châu lão bà:

Châu đại nương, xin coi chừng giùm nhé!

- Đậu đại nhưng nhưng đi đi, hỏi thăm được cũng tốt, chừng Châu lão đầu trở về tôi bảo ông ấy đi hỏi thăm cho rõ ràng rồi đến nhà Dương gia cho nhưng nhưng hay.

Châu thị ra đến bên ngoài còn nói khiêm tốn với Bạch Tận Trung:

- Nhọc lòng chú quá!

Bạch Tận Trung nói:

- Mời đại nhưng nhưng lên kiệu cho.

Châu thị bèn bước lên kiệu, nào ngờ Bạch Tận Trung đi trước dẫn đường, kiệu khiêng lên đi thẳng đến nhà Hoa hoa thái tuế Vương Thắng Tiên ở phường Tần Hòa. Trước lúc đó, Lục Bính Văn đã ngồi kiệu gặp Vương Thắng Tiên nói chuyện ở thư phòng. Lục Bính Văn nói:

- Xin chúc mừng sư phụ! Chuyện môn sinh đã làm trồng làm tréo bắt Đậu Vĩnh Hàng giam vào ngục về tội ăn cướp, lát nữa đây sẽ đưa người đẹp đến cho sư phụ.

Vương Thắng Tiên nói:

- Việc này hiền khế bỏ biết bao tâm lực! Ta thế nào cũng phải đền bù cho xứng đáng.

Vừa nói tới đó thì có gia nhân bẩm báo người đẹp đã về đưa tới. Vương Thắng Tiên lật đật đi vào trong viện, thấy kiệu vừa để xuống, bèn đi đến bên, đưa tay vèn rèm kiệu xem thử, báo hại Châu thị nhìn thấy vía lên mây.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240
Tiến »