Tế Công Hoạt Phật

Lượt đọc: 4688 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240
Tiến »
Chương 130
tại công đường, quan huyện hỏi khẩu cung.

❊ ❊ ❊

Sau khi được Vương Hùng bẩm cáo là có Hòa thượng đến, quan huyện mời vào ngaỵ Tế Điên bước vào điện đường, quan huyện nhìn thấy Hòa thượng này giống hệt ông Hòa thượng kiếc mình thấy trong mộng không sai chút nào hết. Quan huyện lật đật đứng dậy ôm quyền nói:

- Thánh tăng có phải là Tế Điên ở chùa Linh Ẩn không?

- Lão gia quên rồi à? Chúng ta đã gặp nhau rồi, trong vụ Vương Toàn, Lý Phúc không giải tỏa được nỗi oan ấy!

- Phải, phải!

Tức tốc gọi gia nhân lấy ghế mời Hòa thượng ngồi, quan huyện hỏi:

- Thánh tăng từ đâu đến đây?

- Ta đi Bạch Thủy Hồ bắt yêu, tiện đường ghé qua đây.

- À ra thế! Thánh tăng đi Bạch Thủy Hồ, quan phủ Thiệu Hưng Cố Quốc Chương là chỗ quen biết với tôi, chúng tôi tuy là thuộc viên và thượng ty nhưng rất thân nhau không chia trên dưới. Thánh tăng nếu đi đến đó, tôi xin viết cho quan Tri phủ một phong thơ.

- Được! Xin hỏi lão nhân gia một câu nhé!

- Thánh tăng có việc gì xin cứ hỏi.

Lão gia làm quan ở địa phương này, tiếng tăm như thế nào?

- Bản huyện tự mình cũng không rõ. Thánh tăng có nghe lời đồn đại chi không?

- Tiếng tăm của lão gia rất tốt. Hai tay áo thanh liêm, yêu dân như con! Có một việc này, chẳng lẽ lão gia lại không xét xử?

- Việc gì thế? Xin Thánh tăng nói rõ giùm!

- Trong huyện ta có một sinh viên tên Lý Văn Long vô cớ thôi vợ, quan huyện chẳng lẽ chẳng xét!

Quan huyện Trương Giáp Thân ngạc nhiên nói:

- Không thấy có vụ án đó.

- Có mà!

Quan huyện lập tức đòi nhị gia trực thiếp lên hỏi:

- Có ai nộp cáo trạng tố cáo Lý Văn Long không?

Quan trực thiếp đáp:- Không có.

Quan huyện lại kêu quan coi về văn thư lên hỏi:

- Có ai nhờ viết cáo trạng tố cáo Lý Văn Long không?

- Bẩm, Không có.

Quan huyện lại truyền ban trị nhật lên hỏi:

- Có ai hàm oan tố cáo Lý Văn Long không?

- Bẩm, không có.

Quan huyện nói:

- Thánh tăng đã nghe thấy hết chưa? Sự việc này tôi khó mà phân xử được! Thư ký không đưa ra, thì quan không xét được; không người dâng cáo trạng thì làm sao tôi biện án đây?

Tế Điên nói:

- Có người tố cáo anh ta.

Quan huyện hỏi:

- Ai tố cáo anh ta?

Lão gia cứ truyền dẫn Lý Văn Long lên đây, anh ta nếu không phải vô cớ từ vợ thì lão gia cứ trị tội Hòa thượng tạ Lý Văn Long không phải là người ngoài, mà chính là bà con với Hòa thượng ta đó.

- Phải, phải đó!

Quan huyện lập tức sai Vương Hùng, Lý Báo đi bắt Lý Văn Long. Còn phần Lý Văn Long trở về nhà trong lòng buồn bực, nghĩ thầm: "Ở đâu có ông Hòa thượng khùng khùng như vậy kìa?". Còn đang suy nghĩ, bỗng bên ngoài có tiếng gõ cửa. Lý Văn Long bước ra mở cửa. Vương Hùng, Lý Báo nói:

- Lý tiên sinh, có người tố cáo ông đây.

- Ai tố cáo tôi vậy?

- Ông Hòa thượng kiếc.

Lý Văn Long nghe nói lập tức vào bên trong lấy chiếc quạt xuyên vòng, hoa tai, tờ thiếp hoa tiên đem theo mình, bồng đứa nhỏ cùng Vương Hùng, Lý Báo đi đến nha môn. Lý Văn Long lên đến huyện đường thấy Hòa thượng kiếc ngồi ngang hàng với quan tri huyện, trong bụng nghĩ thầm: "Ta lên cửa quan phen này chắc là thua rồi!". Nghĩ rồi bèn bước tới, hô:

- Lão phụ đài ở trên, sinh viên Lý Văn Long xin ra mắt!

Quan tri huyện hỏi:

- Lý Văn Long, ngươi vô cớ thôi vợ, đã là người đóc sách biết pháp mà phạm pháp, đáng lãnh tội gì?

- Bẩm lão phụ đài, tôi thôi vợ có nguyên nhân, sao bảo là vô cớ? Nàng ta phạm tội thất xuất mới ra như thế!

- Có bằng chứng gì không?

- Bẩm lão gia, ngày hôm kia tôi đi cầu ở nhà sau. Kế nghe ở cửa sau có người kêu:- Nàng ơi hãy mở cửa. Tôi mở cửa ra nhưng tóm không được hắn, người ấy lanh chân chạy mất, từ trong áo rơi ra một gói nhỏ, tôi lượm đem về nhà xem thì là một đôi hoa tai, ba bài thơ tình. Tôi lục tìm ra quạt nhỏ xuyên vòng, nhân đó tôi mới đem vợ tôi là Trịnh thị trả về. Xin lão phụ đài xem thử đồ vật và mấy bài thơ này.

Nói xong lấy hoa tai, quạt nhỏ và mấy bài thơ đưa lên. Quan huyện xem xong đùng đùng nổi giận, nói:

- A, cái thằng này phải đánh mới được!Trước hết phải đánh hắn 200 giới xích cho ta!

Lý Văn Long lật đật hỏi:

- Xin lão phụ nói rõ chọ Sinh viên này phạm vào điều luật nào mà lão phụ đài đòi đánh như vậy?

- Đánh xong ta sẽ nói cho ngươi rõ.

Tế Điên nói:

- Xin lão phụ đài nể mặt tôi mà tha cho hắn một lần, tạm gác 200 giới xích mà nói cho hắn rõ.

Quan huyện hỏi:

- Lý Văn Long, bình thường hai vợ chồng ngươi có hòa thuận không?

- Bẩm, rất hòa thuận.

Bình thường vợ ngươi là người rất hiền thục phải không?

- Vâng, rất hiền thục.

Từ trước tới giờ vợ ngươi là người rất an phận, vợ chồng hòa thuận mà ngươi không biết sao? Việc này xảy ra là có người âm hiểm bày trò để ly gián vợ chồng ngươi đó. Phàm làm việc gì phải suy xét đôi ba phen! Vợ ngươi tư với người ta, ngưới có thấy tận mắt không?

Tế Điên nói:

- Xin lão gia sai người đến bắt Trịnh thị, Mã thị và Lại Tử đem cả về đây đi.

Quan huyện lập tức sai Vương Hùng, Lý Báo đi bắt họ dẫn về. Phần Trịnh thị từ hôm theo mợ về nhà rồi, hôm sau năn nỉ mợ đến nhà Lý Văn Long, Lý Văn Long chẳng những không mở cửa đón tiếp mà còn mắng đuổi về. Mã thị về nhà nói lại, Trịnh thị khóc chết đi sống lại. Mã thị nói:

- Ta cũng không tới đó nữa.

Ăn sáng xong, có một bà già chừng 60 tuổi đến nhà Mã thị, thấy Trịnh thị, bà ấy hỏi Mã thị:

- Cô nương đó là ai vậy?

- Đó là cháu gái tôi, đã gã cho Lý Văn Long rồi.

- Ái chà, cô nương này từ đầu đến chân chỗ nào cũng xinh đẹp hết mà lấy gã cùng đinh Lý Văn Long làm gì? Đáng tiếc thật!

- Hiện giờ Lý Văn Long không cần nó nữa, trả về nhà đây.

- Vậy cũng tốt, sớm chia tay với gã đó ngày nào bớt được khổ sở với gã ngày đó. Để tôi làm mai ột mối nhé! Biện Hổ viên ngoại là công tử của binh bộ Thượng thơ vừa mới chết vợ, muốn tục huyền. Chỗ này nên duyên phận thì quần áo mặc cả rương, đồ trang sức đựng đầy hòm lớn, mặc sức mà sung sướng!

Trịnh thị nghe nói như vậy mới hỏi:

- Bà này năm nay được bao nhiêu tuổi?

- Tôi 68 tuổi.

- Tốt, bà nên sống 68 năm nữa cho được 138 tuổi. Bà sống từng tuổi này đáng lẽ nên nói những lời đức hạnh không chia rẽ vợ chồng người ta mới phải chớ. Bà hãy mau đi đi!

Bà già ấy nghe Trịnh thị nói ngáy như thế vội rút lui ngaỵ Một lát sau lại có một người đàn bà hơn 40 tuổi đến gặp Trịnh thị cũng gợi ra chuyện:

- Không nên sống với Lý Văn Long để chịu cực khổ. Tại cô không chịu xa hắn thôi, nếu chịu bước đi bước nữa thì cơm ăn áo mặc dư xài. Để tôi làm mai Biện Hổ viên ngoại cho cô, được không? Một khi đã thành vợ Ông ấy thì nhất hô bá ứng, đi ra toàn ngồi kiệu không thôi!

Trịnh thị lại đuổi họ đi. Liên tiếp bốn người đến đều bàn về việc làm mai cho Biện Hổ. Trịnh thị là người thông minh, mới nghĩ thầm: "Tới đây, bốn bà mai đều chỉ làm mối ột mình Biện Hổ, nếu làm mối cho hai nhà còn có thể chấp nhận được! Còn ở đây chỉ làm mối ột người, chắc trong đó có duyên cớ gì đây?"

Trịnh thị lại nghĩ: "Việc này chắc là Biện Hổ sai họ đến ly gián vợ chồng mình đây. Chi bằng ta hứa thuận, đòi hắn phải chi ra 500 lượng bạc để đưa cho chồng ta Lý Văn Long phấn chí học tập và nuôi dạy đứa bé. Đến khi rước dâu, ta dấu theo một con dao, dụ cho Biện Hổ thật thà khai hết, ta mới dùng dao giết chết Biện Hổ rồi tự mổ bụng để làm sáng danh trinh tiết và cũng để Lý Văn Long tỏ rõ tấm lòng chung thủy của ta".

Nghĩ như vậy, Trịnh thị nói với bà mai:

- Tôi ưng thuận, bà về đi! Nhưng có một điều kiện này là phải đưa trước cho tôi 500 lượng bạc, không có bạc đưa trước thì tôi không lên kiệu đâu nhé! Và phải tìm chồng trước của tôi là Lý Văn Long đến đây cho tôi gặp mặt một lần. Không làm đúng những điều này kể như việc không thành đâu nhé!

Bà mai nghe xong rồi nói:

- Mấy điều đó có khó gì. Để tôi sai người đi tìm Lý Văn Long chồng cô đến để cô gặp mặt. Tiền cô cần cũng có sẵn, chỉ cần cô bằng lòng, tôi sẽ đi nói lại. Cứ thế mà làm nhé!

Bà mai đi rồi, ngày hôm sau trở lại nói:

- Xong hết rồi, tối nay sẽ rước dâu. Trước đó có người mang tiền tới, rồi có kiệu rước sau.

Vừa nói tới đó thì bên ngoài có tiếng gõ cửa. Mã thị bảo Lại tử ra của mở xem đúng là hai vị công sai. Mã thị hỏi:

- Hai vị tìm ai?

Vương Hùng, Lý Báo nói:

- Có người tố giác các ngươi đó!

- Ai tố giác chúng tôi vậy?

- Lý Văn Long đấy!

- Hay dữ a! Lý Văn Long đã thôi vợ rồi mà còn ngược lại đi tố cáo chúng tôi nữa!

Vương Hùng nói:

- Lão gia có lịnh: Truyền Trịnh thị, Mã thị và Lại tử đều phải lên huyện hầu cả!

Mã thị nói:

- Ối chào, Lại tử của nhà tôi là một đứa khờ, có chọc ghẹo ai đâu nào?

- Lão gia có dạy rồi! Vương Hùng nói.

Mã thị không còn cách nào hơn đành phải nhờ người coi nhà, cùng với Trịnh thị dắt theo Lại tử đi đến công đường. Vương Hùng vào trước bẩm báo; quan huyện dặn:

- Hãy đưa Trịnh thị lên trước!

Trịnh thị bước vào quan đường, con của Lý Văn Long mới ba tuổi, vừa thấy mẹ ré lên khóc. Quan huyện hỏi:

- Nàng là Trịnh thị phải không?

- Vâng, tiểu phụ nhơn đến hầu.

Quan huyện nhìn thấy Trịnh thị ăn vận rất bình thường, bèn hỏi:

- Tại sao chồng nàng là Lý Văn Long lại từ nàng thế?

- Tiểu phụ nhơn không biết.

- Nàng có bằng lòng với Lý Văn Long không?

- Tiểu phụ nhơn dù không dám nói là mình biết đọc sách, hiểu lễ nghĩa, nhưng cũng biết: Trung thần không thờ hai chúa, liệt nữ không lấy hai chồng. Xin lão gia ban ân cho, tôi mong muốn ở với chồng tôi.

- Hai ngày nay ngươi ở nhà mợ, mợ ngươi có nói gì với ngươi không?

- Tôi nhờ mợ tôi đi khuyên giải giùm chồng tôi, mợ tôi bị chồng tôi mắng đuổi về mà mợ tôi cũng không để ý đến. Hôm qua liên tiếp có bốn người đàn bà đến làm mai mối, đều làm mối cho viên ngoại Biện Hổ. Tôi mới sanh lòng nghi! Đây chắc là Biện Hổ có chủ ý muốn ly gián vợ chồng tôi.

- Ngươi có đồng ý với người ta không?

- Tôi đã hứa với họ.

- Ngươi đã muốn ở với chồng ngươi, tại sao lại còn hứa với người ta?

- Tôi tính đòi họ 500 lượng bạc đem đưa cho Lý Văn Long, để chồng tôi ra sức học tập và nuôi dưỡng đứa bé này. Tôi tuy hứa như vậy nhưng chừng cưới về, tôi dấu theo con dao, dụ cho Biện Hổ thật tình khai hết, tôi sẽ giết hắn rồi mổ bụng mình. Lúc đó quan chức khám nghiệm mới rửa sạch tiếng xấu của tiểu phụ này.

Quan huyện nghe xong gật gật đầu rồi cho đem Trịnh thị xuống, đưa Mã thị lên. Quan huyện nhìn thấy Mã thị là một phụ nữ hơn 30 tuổi, cũng khá xinh đẹp lộ vẻ phong lưu, mới hỏi:

Này Mã thị, cháu ngươi bị đuổi về, sao ngươi không khuyên giải họ?

- Bẩm lão gia, tiểu phụ nhơn có đến nhà Lý Văn Long định khuyên giải, nhưng Lý Văn Long không mở cửa, lại mắng chửi đuổi tôi về. Tôi về nói với cháu: Lần trước cháu lấy chồng do cậu mợ gả, lần này là do cháu định đoạt lấy, ta cũng không để ý chi nữa! Bà mai đến làm mối và tự nó hứa với người ta, tiểu phụ nhơn cũng không kêu nó lấy chồng khác.

Quan huyện nghe nói, biết vụ án này không tìm ra mang mối, khó xử đây! Mới hỏi Tế Điên:

- Bạch Thánh tăng, phải làm sao đây?

- Đưa Mã thị xuống rồi đem Lại tử lên đây xem!

Quan huyện hỏi thằng bé:

- Này Lại tử! Hãy nói thiệt đi, ta sẽ cho quần áo mới, cho tiền mua thịt ăn!

Lại tử là một thằng khờ, trả lời:

- Tôi không biết.

Hỏi điều gì nói cũng trả lời: "Tôi không biết" cả.

Quan huyện thấy khó xử quá mới hỏi Tế Điên. Tế Điên day qua tai Vương Hùng nói nhỏ mấy câu. Vương Hùng gật gật đầu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240
Tiến »