Tế Công Hoạt Phật

Lượt đọc: 4522 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240
Tiến »
Chương 184
vương tam hổ tiết lộ viện đại bi.

❊ ❊ ❊

Hung tăng rút dao ra định giết Lôi Minh và Trần Lượng thì từ trên nóc nhà nhảy xuống một người mặt đỏ, mặc đồ dạ hành, nói:

- Việc gì thế? Khoan hạ thủ đã!

Trần Lượng nhìn lại là Quỷ đầu đao Trịnh Thiên Thọ. Trần Lượng có biết ông ta nhưng ông ta không thể biết Trần Lượng. Trần Lượng là người lanh lợi, chớp lấy ngay cơ hội, lật đật nói:

- Trịnh đại ca đó à!

Trịnh Thiên Thọ hỏi:

- Ai vậy?

- Tôi là Trần Lượng cùng Lôi Minh đây.

- Eo ôi, tưởng là ai chớ! Hai vị làm gì mà đến đây?

- Chúng tôi đi buôn bán.

- À, may phước cho các vị, tôi về kịp lúc đó nhé!

Nói rồi bước nhanh tới triệt bỏ nghiệm pháp, nâng Lôi Minh và Trần Lượng dậy, nói:

- Để tôi giới thiệu với hai hiền đệ: Vị này là Thiết diện phật Nguyệt Không hoà thượng đấy.

Lôi Minh, Trần Lượng vội bước tới thi lễ, Nguyệt Không hỏi Trịnh Thiên Thọ:

- Hiền đệ Ở đâu về đây?

- Sáng nay tôi nhìn thấy một người đàn bà quá đẹp. Tối lại tính đi hái hoa hưởng lạc nào ngờ tìm hoài không gặp. Chắc là tổ tiên nhà họ còn để phước dư lại cho con cháu khỏi bị thất tiết! Tôi tức giận trở về đây. Cũng may mà tôi về kịp, bằng không thì sư huynh mắc tội tày trời rồi. Hai người này trong 36 anh em kết nghĩa ở huyện Ngọc Sơn. Nếu sư huynh giết họ rồi, thử nghĩ những người ở Ngọc Sơn có để yên cho sư huynh không?

- Chuyện này cũng bất ngờ, ta cũng đâu có biết họ. Việc gây sự do họ chứ đâu phải tại tạ Vị Lôi đại gia này muốn động thủ với ta trước đấy.

- Thôi, không cần nói nữa, chúng ta với họ cùng là người một nhà cả. Lôi, Trần hai vị hiền đệ đã tới đây rồi, chúng ta cùng nhậu say một bữa nhé!

Nguyệt Không lập tức kêu tiểu đồ đệ chuẩn bị thức ăn làm một tiệc rượu. Nguyệt Không có bốn tên đồ đệ, hai tên kia ra phía sau giết người, đi ra nửa ngày mà chẳng thấy trở về. Hai tên tiểu đồ đệ kia phải ở lại lập tức vào trong bếp lo dọn cơm rượu lên. Vị hòa thượng nhỏ kia nói:

- Hai sư huynh chúng ta sao lâu quá không thấy về?

- Để ý đến họ làm gì? Lát nữa hai anh ấy về chắc là bị đánh đòn quá.

Hai ông hòa thượng nhỏ nói tới đó thì thức ăn vừa chín tới. Lúc đó, Lôi Minh xuống tới nhà bếp, nói:

- Các ngươi làm thức ăn gì thế?

- Đâu có làm gì nhiều đâu. Kể cả chay mặn có 12 dĩa.

Lôi Minh đảo mắt một vòng, rút bao thuốc mê trong lưng ra. Thuốc này là một dao giết chết Lưu Phụng lấy được, lấy hai lượng ra hại Tế Điên còn thừa lại mấy lượng. Lôi Minh cầm thuốc mê trong tay, giả đò bình phẩm lấy tay chỉ, nói:

- Món này là xào nè, món này hầm nè, thứ này chắc phải bỏ quá!

Hai vị tiểu hòa thượng cũng không để ý. Lôi Minh lại bỏ thuốc mê vào trong thức ăn, sáu đĩa có thuốc, sáu đĩa không. Lôi Minh nhớ kỹ rồi ra ngoài nói chuyện với Nguyệt Không và Trịnh Thiên Thọ. Lát sau hai hòa thượng nhỏ lau dọn bàn ghế, dọn rượu thịt lên trên Nguyệt đài, Lôi Minh đã nhớ kỹ các đĩa rồi nói:

- Lão tam ăn đĩa này đi, ta ăn đĩa này. Trịnh đại ca ăn đĩa kia đi, hòa thượng, sư huynh ăn đĩa đó đi. Chúng ta chia nhau ăn, đùng giành phần nhau. Ta khoái ăn món gì mà ta chọn.Hòa thượng cùng Trịnh Thiên Thọ đâu ngờ trong thức ăn có bất thường, cho Lôi Minh là người sảng khoái, không cần giữ ý tứ gì hết.

Nào ngờ Lôi Minh đẩy sáu đĩa có thuốc mê cho Trịnh Thiên Thọ và hòa thượng ăn, còn những đĩa không có thuốc mê dành ình và Trần Lượng. Trong giây lát, hòa thượng và Trịnh Thiên Thọ trúng phải thuốc mê ngã ngang.

Trần Lượng nói:

- Cái này sao kỳ vậy?

Lôi Minh cười hà hà, nói:

- Cho tên tù này trúng thuốc dược như vậy?

- Ta đi vào nhà bếp, lừa khi chúng không phòng bị ta bỏ thuốc mê vào, sáu dĩa không. Những dĩa mà chúng mình ăn không có thuốc đấy!

- Nhị ca, anh giỏi thiệt, tôi bội phục anh đấy!

Nói rồi trói hòa thượng Nguyệt Không và Quỷ đầu đao Trịnh Thiên Thọ trước, rồi trói hai ông hòa thượng nhỏ luôn. Lôi Minh nói:

- Đợi trời sáng cửa thành mở, ta giải mấy tên giặc này về huyện Giang Âm giao cho sư phụ là được rồi.

- Cũng được! Trần Lượng nói. Hai người lại ngồi vào bàn tiếp tục ăn nhậu hỉ hả cho đến sáng. Sáng ra, khi mặt trời mọc, Lôi Minh và Trần Lượng định giải mấy tên giặc lên huyện, bỗng thấy từ ngoài đi vào hai vị Ban đầu. Hai vị này đầu đội mũ lông trĩ, mình mặc áo chẽn vải xanh, lưng thắt dây da to bản, chân mang khoái hài đế mỏng, dắt theo mấy mươi người phục dịch, bước vào nói:

- Hai vị là họ Lôi và họ Trần pbải không?

Lôi Minh và Trần Lượng nghe hỏi, ngạc nhiên đáp:

- Phải đấy! Hai vị Ban đầu quý tánh là chi?

- Tôi họ Lý, anh này họ Trần, chúng tôi là quan nhân của huyện Giang Âm. Hai vị có phải là đồ đệ của Tế Công không? Tế Công sai chúng tôi đến đây, nói là hai vị Ở đây bắt được giặc, các ông nên giao cho chúng tôi đi, lát nữa Tế Công sẽ đến sau.

- Phải, ở đây chúng tôi bắt được hai tên là Thiết diện phật Nguyệt Không, Quỷ đầu đao Trịnh Thiên Thọ.

- Để chúng tôi áp giải bọn giặc cùng về nhé!

Thủ hạ của hai vị Ban đầu vực mấy tên giặc dậy, vừa kéo nhau ra khỏi chùa thì thấy từ đầu kia Tế Điên vác một ông hòa thượng đi lại.

Tế Điên hôm qua đi ở nha môn Tri phủ, sáng nay nói với Cao Quốc Thái là dẫn các Ban Đầu đi ra khỏi nha môn. Tế Điên nói:

- Các vị hãy đi nhanh đến Đại Bi Phật Viện ở Bồn Để Khanh đi, ở đó có hai đồ đệ của ta, một người họ Lôi, một người họ Trần. Họ đã bắt được giặc tại đó. Các người đến đó đợi ta, một lát ta sẽ tới. Ta còn phải đi biện một chút sai sự này đã.

Các quan nhân đi về hướng cửa Tây. Phía bên kia dường có một tòa tửu quán,Tế Điên bước vào kêu một dĩa đồ nhắm và hai bầu rượu, ở đó các thực khách đang bàn tán lăng xăng. Họ nói:

- Ở huyện Giang Âm chúng ta mới xảy ra một việc thật là mới lạ, vô cớ mà hơn hai mươi thiếu niên bị mất tích. Nếu là con nít bị mất tích thì nói là bị "mẹ mìn" bắt đi, còn đàng này toàn là người lớn cả, chẳng lẽ cũng bị mẹ mìn bắt đi sao? Trên đường phố đều nhốn nháo cả lên mấy hôm nay, nghe nói có mấy mươi nhà có người bị mất tích báo cáo lên quan địa phương, họ đi tìm kiếm khắp nơi. Trên đường phố đều nháo nhác đi tìm người cả, anh có thấy lạ không?

Mọi người đang bàn tán xôn xao thì từ bên ngoài có tiếng "A Di Đà Phật" vang lên. Tiếp theo là một vị hòa thượng chừng hơn 20 tuổi bước vào.Vị này mặt mày vàng nhạt, trong tay cầm một cái rá đựng đậu xanh, cứ trên mỗi bàn rải ba bốn mươi hột, đậu này chỉ cần quá 50 hột, ai ăn vào sẽ mê mụ người đi. Ông ta bắt cóc đều là tuổi trẻ có sức khỏe để đưa lên Từ Vân quán, vào đó thì đừng hòng ra khỏi được. Hôm nay hòa thượng lại đến quán rượu tính bắt cóc người, mới đem đậu xanh rải lên bàn như thế!

Tế Điên hỏi:

- Mới đến hả?

Nguyệt Tịnh nhìn lại thấy một ông Hòa thượng kiếc, mới nói.

- Đa tạ sư phụ, đến sớm vậy?

- Ta đến đây cả buổi rồi, ông cho ta một ít đậu xanh ăn chơi. Phải hơn 20 hột ăn mới đã, ít ơn ăn không thấm!

Đậu nhi hòa thượng nghe nói như vậy ngạc nhiên, liền bốc cho Tế Điên hơn 30 hột đậu xanh. Tế Điên nói:

- Chưa đủ!

Nói rồi tự động thò tay hốt một nắm. Đậu nhi hòa thượng nghĩ thầm: "Ông ta ăn vào sẽ mê mụ người đi! Ta bắt cóc thằng cha điên điên khùng khùng này làm gì vậy kìa? Cũng được, đợi khi ông ta mê mụ đi, ta dẫn ông ta ra ngoài thành, lừa chỗ vắng không người, ta xô ông ấy xuống sông chết quách là xong!".

Vừa nghĩ đến đó thì thấy Tế Điên bỏ đậu vô miệng nhai ráo chọi, vừa nhai vừa lẩm bẩm.

- Mấy hột đậu này sao không linh nghiệm gì hết? Ăn không quá 50 hột làm sao linh nghệm được? Ta ăn có cả trăm hột sao không thấy gì hết, ông đưa cho ta ăn một ít nữa coi.

Đậu nhi hòa thượng nghe nói mấy câu đó tim đập thình thình, sợ e bí mật của mình bị nói toẹt ra hết, nên lật đật hốt cho Tế Điên một nắm, bụng nghĩ thầm: "Chỉ cần cho ông ta mê mụ đi, bớt nói bậy bạ làm hư việc lớn của mình".

Tế Điên ăn mấy chục hột mà có thấy gì đâu. Ngươi cho ta một mớ nữa.

Đậu nhi hòa thượng lật đật hốt cho Tế Điên một nắm nữa. Mắt thấy Hòa thượng khùng ăn vào bỗng rung mình bây bẩy, mắt trợn ngược, không nói không rằng gì hết. Đậu nhi hòa thượng nghĩ thầm: "Chắc ông này mê mụ rồi", bèn vội vàng tính tiền cơm rượu trả cho Tế Điên, nói:

- Chưởng quỹ này, đây là ông Hòa thượng điên ở chùa chúng tạ Để ta tính tiền cơm rượu rồi đưa ông ta về, để ông khỏi nổi điên đánh chửi người.

- Vâng! Chưởng quỹ nói. Mọi người cũng không ai để ý.

Đậu nhi hòa thượng đi ra ngoài, Tế Điên không nói một lời cũng đứng dậy đi theo cửa Tây. Đậu nhi hòa thượng tính xô Hòa thượng điên xuống sông cho yên chuyện.

Đang đi bỗng Tế Điên ở sau hét lớn:

- Đứng lại!

Đậu nhi hòa thượng sợ hết cả hồn, lật đật đứng lại hỏi:

- Chớ không phải ông đã mê mụ đi rồi sao?

- Không có đâu! Tại ta muốn ông trả tiền cơm rượu cho ta đó chớ. Ông không phải là mẹ mìn sao?

- Làm sao ông biết?

- Ta là người chuyên môn bắt cóc đây mà.

- Làm sao ông bắt cóc được?

Tế Điên lấy tay chỉ một cái, miệng niệm "Án sắc lịnh hích!", Đậu nhi hòa thượng mê mụ đi. Tế Điên đi đâu ông ta đi theo tới đó. Tế Điên cao hứng vác ông ta lên vai, đi trên đường phố. Người đi đường nhìn thấy nói:

- Hòa thượng đi hóa duyên có người đánh thanh la, có người mang chuỗi lớn, chớ chưa thấy ai vác hòa thượng đi hóa duyên bao giờ.

Tế Điên nói:

- Không biết thì đừng nói! Chùa chúng ta dọn nhà, hòa thượng lớn vác hòa thượng nhỏ đấy!

Ai nấy nghe nói thế đều cho là việc mới lạ. Tế Điên vác Phách hoa tăng đến Bồn Để Khanh thì gặp bọn Lôi Minh, Trần Lượng. Các quan nhân đang áp giải bọn Trịnh Thiên Thọ và Nguyệt Không, Tế Điên cũng giao Nguyệt Tịnh cho họ giải về luôn. Lôi Minh, Trần Lượng bước tới hành lễ sư phụ. Mọi người cùng kéo nhau về nha môn huyện Giang Âm. Cao Quốc Thái lập tức thăng đường, mời Tế Điên ngồi một bên và truyền đem ba tên giặc ra xét hỏi. Nguyệt Không, Nguyệt Tịnh, Trịnh Thiên Thọ lúc bấy giờ mới tỉnh. Cao Quốc Thái vỗ kỉnh đường hỏi:

- Các ngươi tên họ là gì? Hãy mau khai thiệt!

Trịnh Thiên Thọ từ đầu đến cuối khai thiệt hết, báo hại Cao Quốc Thái sợ đến nỗi ngồi trợn mắt há hốc miệng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240
Tiến »