Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ

Lượt đọc: 8538 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51. Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57. Chương 58. Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93. Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125. Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138. Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142. Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »
Chương 219
diệp tiểu an tuyệt thực.

❊ ❊ ❊

Hắn đang khóc, một người đàn ông cho tới bây giờ chưa từng tỏ ra yếu đuối, cứ như vậy mà khóc, tuy rằng cô không nhìn thấy được, nhưng cô biết, hắn thật sự đang khóc, nước mắt hắn nóng hổi, lại giống như lạnh như băng.Tột cùng là có bao nhiêu đau lòng để có thể khiến một người đàn ông lạnh lùng vô tình phải rơi lệ, Diệp An An không đẩy hắn ra, chỉ cảm giác có chút bi ai, lúc này đang ở trong lòng hắn, trái tim cô lại thực bình tĩnh, vẫn là bình tĩnh như vậy, cô phát hiện, cô đối với hắn, thật sự đã không còn yêu nữa."Mục Nham, thả tôi đi, tôi sắp kết hôn rồi", cô ngẩng đầu, nhìn về phía cửa sổ sát đất mà trước kia cô rất thích đứng bên, khi đó, cô đều ở trong này nhìn theo bóng lưng hắn, ngoại trừ xa cách vẫn là cách xa, hiện tại, bọn họ đứng gần nhau như vậy, nhưng cô lại cảm giác được còn xa xôi hơn rất nhiều.Trước kia, hắn không yêu cô, còn bây giờ, cô không yêu hắn, như thế này có phải rất công bằng hay không?Mục Nham vừa nghe được thanh âm của Diệp An An, lực cánh tay càng siết chặt hơn, hắn sẽ không để cô rời đi nữa, đã hai năm, thời gian hai năm, hắn cứ nghĩ rằng hắn là không yêu cô, thế nhưng sự thật chứng minh, dường như mỗi ngày hắn đều nhớ đến cô, bóng dáng của cô cho tới bây giờ cũng chưa từng phai nhạt, thậm chí thời gian qua đi lại càng ngày càng sâu đậm.Có lẽ, hắn so với trong tưởng tượng của mình còn yêu người phụ nữ này hơn rất nhiều, Diệp An An, Diệp An An. Hắn hiện tại đã không còn gì, con gái không phải con ruột của hắn, còn con hắn cũng không còn, bây giờ, ngoại trừ cô ra thì chỉ còn hai bàn tay trắng. Cho nên, hắn không thể đánh mất cô lần nữa."Diệp An An, đừng đi...", hắn tựa sát mái tóc của cô, mái tóc dài mềm mại như vậy chính là thứ lưu luyến hắn nhất, hắn đã biết nguyên nhân vì sao mà hai năm nay hắn luôn thích nhìn những người phụ nữ có mái tóc thẳng, mà không phải là những mái tóc dài uốn quăn lượn sóng như trước, hắn luôn tìm kiếm bóng dáng Diệp An An trên người họ, người phụ nữ này sớm đã ăn sâu vào cuộc sống của hắn, sinh mệnh của hắn, hắn sao có thể để mất đi một bảo bối quý giá là cô được.Diệp An An cảm giác người đàn ông này càng ngày càng tăng thêm lực ở trên người cô, giống như sợ hãi mà ôm chặt lấy cô vậy, khiến cô hít thở còn có không thông.Cô lấy tay chống lên lồng ngực hắn, cũng là một người đàn ông có vóc dáng cao lớn, nhưng Lance luôn cho cô một cảm giác an tâm, che chở, tỉ mỉ nâng niu, còn người này ngoại trừ gây cho cô những tổn thương cùng sợ hãi thì không còn thứ gì khác. Cô nhớ tới màu mắt tím của Lance và Tiểu An, anh nhất định là đang rất lo lắng cho cô."Mục Nham, chồng con tôi đang đợi tôi về", cô khẽ giọng nói, dùng sức đẩy hắn ra.Mục Nham buông lỏng hai tay, một câu 'chồng con tôi' kia của Diệp An An khiến hắn cảm giác trái tim mình như bị thô bạo cắt nát một lần nữa, rốt cuộc không còn hồi phục được nữa. Máu trên người hắn tựa như trở nên lạnh như băng, thậm chí, ngay cả thân thể cũng như thế."Chồng của em là tôi, con của em cũng là của tôi", hắn nhìn chằm chằm cô, sâu thẳm nơi đáy mắt là một mảnh bi thương không còn có thể che giấu được nữa. Bọn họ mới là một nhà, nếu không có lúc trước, cô vẫn còn là vợ của hắn, cục cưng của họ cũng đã hơn hai tuổi rồi.Diệp An An nhất thời sửng sốt, ngay sau đó bỗng nhiên nở nụ cười, không biết là cười vì điều gì, cô nhìn Mục Nham, vẻ mặt thản nhiên, ngay cả thanh âm cũng thản nhiên, nhàn nhạt đến mức nghe không ra một chút cảm xúc, cũng có thể nói là lãnh đạm."Chồng trước, Mục Nham", cô nói xong, hai mắt nhắm lại, trong lòng khẽ nhói đau, cũng vì hắn, cuối cùng hắn cũng đã chịu thừa nhận cô là vợ của mình, chẳng qua, đã quá muộn rồi, bọn họ đã ly hôn, mà cô bây giờ đã có Tiểu An An, Tiểu An mang họ Corrine, dù có sửa như thế nào đi chăng nữa cũng không thể thành họ Mục được.Mục Nham buông thõng hai tay, đi qua người cô."Tôi muốn quay về, Mục Nham", từ đằng sau lưng hắn Diệp An An hô to, Mục Nham chỉ thản nhiên nhìn cô một cái, trong cái liếc mắt đó hàm chưa biết bao nhiêu cảm xúc, có mất mác, có thống khổ, thậm chí, có cả một tình yêu thầm kín. Diệp An An lắc đầu, cô nhất định là nhìn lầm rồi, Mục Nham sao có thể yêu cô được, người hắn yêu là Cố Nghê Y, chính là Cố Nghê Y khiến hắn thất vọng, cô lại một lần nữa bị đem thành vật thay thế đáng thương."Mục Nham, tôi không phải là vật thay thế", cô nhìn theo bóng lưng người đàn ông vừa nói ra những lời này, lại phát hiện, bóng lưng người đó hơi hơi run rẩy một chút, nhưng vẫn không hề quay đầu về phía cô.Mục Nham rời khỏi phòng, đóng cửa lại, trong khoảnh khắc chờ cánh cửa dần khép lại, hắn mới xoay người, trong đôi mắt đen huyền tràn đầy những thống khổ."Diệp An An, em có biết hay không, cho tới bây giờ em cũng chưa từng là vật thay thế, chưa bao giờ là như vậy".Hắn đi xuống lầu, bảo mẫu chỉ dám ôm Mục Khả Tâm đứng sang một bên, Mục Khả Tâm vừa nhìn thấy hắn, kêu một tiếng 'baba', hơn nữa còn vươn cánh tay bé nhỏ của mình ra chờ đợi Mục Nham ôm, Mục Nham chỉ lãnh đạm nhìn con bé một cái, liền đi thẳng qua người nó, phía sau truyền đến tiếng khóc của Mục Khả Tâm.Hắn làm như không nghe thấy gì đi thẳng ra cửa, ngoài cửa ánh nắng mặt trời chiếu sáng khắp nơi, cũng rất mãnh liệt, thế nhưng hắn lại không cảm giác được chút ấm áp nào, chỉ cảm thấy rét lạnh thấu xương.Từ lúc nào hắn lại vì một người phụ nữ mà trở nên sa sút như vậy, đê tiện như vậy, nhưng hắn bất chấp tất cả, Lance đã có Diệp Tiểu An, Diệp An An có ông ngoại, Thượng Quan Thuyên có Giản Tiểu Phương, Ti Hạo cũng có em họ, chỉ có hắn, mất đi người phụ nữ của mình, mất đi đứa con, cũng mất đi Diệp An An.Hắn đã không còn gì để mất đi nữa, thế cho nên, hắn nếu không bất chấp tất cả mà đi nắm bắt lấy thứ gì, sẽ khiến bản thân mình sụp đổ mất.Ngồi trên xe, hắn liếc mắt nhìn qua cửa sổ sát đất kia, nơi đó thấp thoáng có một thân ảnh đang đứng nhìn, trái tim hắn rúng động, Diệp An An, kỳ thật, cô không hề biết, hắn vẫn luôn biết, cô có thói quen nhìn theo hắn rời đi, thì ra là hắn vẫn còn có thể cảm nhận được một lần nữa.Trong ngực hắn như được lấp đầy, thì ra, đây mới là thứ mà hắn muốn.Diệp An An hạ bức rèm xuống, mãi đến khi Mục Nham rời đi, cô đi ra phía cửa, kéo ra, cánh cửa đã bị khóa trái từ bên ngoài, cô căn bản là không thể thoát ra được.Cô ngồi bệt trên mặt đất, gắt gao ôm chính thân thể của mình, bị cái lạnh lẽo bao quanh, trong ánh mắt một mảnh ảm đạm, Lance, anh đang ở nơi nào, em phải làm gì mới có thể gặp được anh đây?"Tiểu An, con đang nhớ mẹ phải không?", cô nhìn ra bên ngoài, bây giờ đã là ban ngày, một ngày qua, họ nhất định là đang đi tìm cô.

______pingki________

Ti gia...Lance ngồi ở phòng khách, Ti lão gia thì không ngừng đi tới đi lui, còn Ti Hạo cũng không nói gì, Diệp An An đã mất tích một ngày, bọn họ cũng đã đi tìm một ngày trời, thế nhưng vẫn không có được tin tức gì của cô.Anh cúi đầu nhìn thằng nhóc đang mút ngón tay mình, Diệp Tiểu An ủy khuất mếu máo, màu tím trong ánh mắt như được phủ lên một tầng hơi nước, miệng thỉnh thoảng gọi mẹ, thằng bé từ lúc sinh ra đến giờ chưa từng phải xa Diệp An An một thời gian lâu như thế này.Hứa Lam Thanh đi qua, trong tay còn cầm một bình sữa, cháu nội bảo bối của bà, từ lúc tỉnh dậy đến giờ liền khóc không ngừng, Lance vẫn luôn ôm thằng bé, vừa dỗ dành nó. Thật vất vả tiếng khóc mới ngừng lại được, thế nhưng thằng bé lại không chịu ăn, luôn miệng gọi mẹ, lưu luyến của thằng nhóc này đối với Diệp An An không phải ai cũng có thể thay thế được.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51. Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57. Chương 58. Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93. Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125. Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138. Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142. Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »