Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ

Lượt đọc: 8543 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51. Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57. Chương 58. Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93. Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125. Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138. Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142. Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »
Chương 201
hiểu lầm nghiêm trọng.

❊ ❊ ❊

Một chiếc xe rất nhanh dừng lại bên người cô, một người đàn ông từ trong xe bước ra, một phen kéo tay của Diệp An An đang giống như người điên lại.

“Em đang làm cái gì vậy, có biết như vậy rất nguy hiểm hay không?”, Lance kéo kính râm ra, sự tức giận trong đôi mắt màu tím đang cuồn cuộn nổi lên, người phụ nữ này cô không biết đây là đường cái sao, nhiều xe như thế, cô không muốn sống nữa có phải không.

Trái tim anh như bị kéo căng ra, chỉ cần tưởng tượng cảnh nguy hiểm như vậy, anh liền kinh hãi không ngừng.

Diệp An An nghe được thanh âm của anh, quay đầu nhìn về phía Lance, cánh môi của cô run run, lập tức túm lấy tay áo anh, màu tím con ngươi của người đàn ông này khiến cho tất cả ủy khuất trong lòng cô toàn bộ đều bùng nổ mà phát ra ngoài, nước mắt rốt cuộc không ngăn cản được nữa mà không ngừng trào ra nơi khoé mắt.

“Xin anh cứu lấy con trai của tôi, bọn họ đã cướp mất con trai tôi rồi”, thanh âm của cô thỉnh thoảng lại run rẩy, rõ ràng lúc này cô đã hoàn toàn mất bình tĩnh, Tiểu An của cô, đó là sinh mệnh của cô, là hết thảy của cô.

“Bị cướp?”, Lance nheo mắt lại, trực tiếp kéo Diệp An An lên xe của mình, cánh tay vẫn ôm lấy bả vai cô, người phụ nữ trong lòng anh thực gầy, thật sự là không biết một người như cô thế này làm sao lại có thể nuôi dưỡng được một đứa nhỏ, chỉ có hai người nương tựa vào nhau mà sống, như vậy gian khổ biết chừng nào.

Đuổi theo chiếc xe đằng trước, Lance nhìn thấy hai chiếc xe màu đen xa hoa mà Diệp An An đang nhìn chăm chăm vào, đem kính râm ném sang một bên, không thể tưởng tượng được ở nơi này vẫn còn tồn tại cường đạo, cướp cái gì không cướp lại đi đoạt đứa nhỏ của người ta.

“Đừng lo lắng, tôi nhất định sẽ đem đứa nhỏ trở về”, cánh tay to lớn mạnh mẽ của anh ôm chặt lấy thân thể không ngừng run rẩy trong lòng mình, thanh âm mang theo sự trấn an thật lớn, Lance Corrine anh nói được thì làm được, chưa có người nào ở trước mắt anh mà dám ngang nhiên cướp bóc như thế này.

Diệp An An vô thức gật gật đầu, chỉ biết tựa vào người đàn ông này, có chút thất thần nhìn về phía trước, Tiểu An của cô, không biết bây giờ thế nào.

Lái xe của Lance nghe được mệnh lệnh của anh, lập tức gật đầu, nhấn ga, xe lao nhanh về phía trước, lái xe riêng của gia tộc Corrine đã phải trải qua một quá trình huấn luyện đặc biệt, kỹ thuật lái không thua kém gì những tay đua, xe của hai người nhanh chóng tiếp cận được hai chiếc xe phóng trước.

Ba chiếc xe với một tốc độ không thể tin được từ từ kéo gần khoảng cách nhau, cho đến khi một tiếng ‘kéttttt’ thật lớn vang lên, xe của Lance đã trực tiếp vượt qua bọn họ, chặn ngang giữa đường, đánh bại hai chiếc xe đằng sau.

Xe của mình bị dừng lại, Mục phu nhân bản năng ôm chặt đứa nhỏ trong lòng, Diệp Tiểu An nghe được một âm thanh lớn như thế, có chút không thoải mái giật giật cái đầu, hai cái chân nhỏ cũng cựa quậy, có điều vẫn không tỉnh mà ngủ tiếp. *thằng nhóc này thiệt tình chớ… =]]

Mục Nham ở phía sau bước xuống xe, vì chiếc xe kia chặn giữa đường đã thành công làm tất cả bọn họ đều phải dừng lại. Hắn bước nhanh đến trước xe của mẹ, lái xe vừa xuống xe, trong loại tình huống này, muốn rời đi cũng không thể được.

Còn chiếc xe đang nằm ngang giữa đường cũng mở cửa ra, Lance mang theo Diệp An An xuống xe, Diệp An An nhìn chằm chằm vào xe của Mục phu nhân, nơi đó có Tiểu An của cô.

“Tiểu An”, cánh môi mấp máy, cô đi từng bước về phía trước, thân thể lảo đảo như sắp ngã xuống, chạy theo một khoảng thời gian dài trên đường, hơn nữa tâm trạng của cô từ khi nhìn thấy Mục Nham liền bắt đầu bị vây vào trạng thái căng thẳng cực độ, còn có sợ hãi vì Tiểu An bị người ta đoạt đi. Những chuyện như thế này khiến cô như sắp bị suy sụp.

Ánh mắt Mục Nham trừng trừng nhìn vào cánh tay của Lance đang đặt trên vai Diệp An An, hận không thể chặt đứt cánh tay đó, chỉ có hắn mới có quyền chạm vào cô, còn những kẻ khác đều không được, hắn ghen tị đến đỏ cả mắt, nhịn xuống xúc động muốn đi lên tách hai người đó ra.

Lance Corrine, rốt cuộc hắn ta đang muốn làm cái gì?

“Đem đứa nhỏ cho tôi”, Diệp An An cũng không nhìn Mục Nham, trong mắt chỉ có chiếc xe của Mục phu nhân. Mục phu nhân ngồi ở trong xe, từ bên trong nhìn ra thấy Diệp An An đứng không xa, không nói gì, chỉ ôm chặt đứa nhỏ trong lòng, không đời nào bà giao cháu nội của mình ra. Thư luật sư cũng đã gửi đi, đứa nhỏ là của Mục gia bọn họ, không có khả năng để lưu lạc bên ngoài.

Lance đưa Diệp An An đến gần một chút, hai người đàn ông đối diện, vừa đánh giá vừa phỏng đoán đối phương.

Bọn họ đã từng gặp mặt, hơn nữa còn mới vừa kí kết cùng nhau một vụ làm ăn lớn, thế nhưng phải đối mặt nhau trong trường hợp này thì hình như là lần đầu tiên.

Mục Nham không biết Diệp An An như thế nào lại cùng một chỗ với hắn ta, bọn họ hẳn là không có cớ gì để xuất hiện cùng nhau mới đúng. Còn Lance cũng đang quan sát Mục Nham, đang tự hỏi, quan hệ giữa bọn họ là như thế nào, vì cái gì lại muốn đoạt đi đứa nhỏ của Diệp An An. Nếu muốn, anh có thể đi điều tra người ta là một chuyện tương đối dễ dàng, nhưng anh lại chưa từng có ý niệm như vậy đối với Diệp An An. Anh chính là muốn để cô có sự riêng tư của mình, đương nhiên đây cũng là tôn trọng cô.

Diệp An An quay mặt sang nơi khác, nhưng hai mắt vẫn không rời chiếc xe, không nghe thấy tiếng trẻ con khóc, vậy là Tiểu An vẫn chưa tỉnh ngủ, nếu thằng bé tỉnh thì sẽ khóc cho đến khi nào được cô ôm mới thôi.

“Mục tiên sinh, mời anh đem đứa nhỏ giao ra đây”, Lance đột nhiên trầm giọng nói, tuy rằng hai công ty còn nhiều công việc phải tới lui lẫn nhau, anh đối với Mục Nham xem như cũng có chút hiểu biết, thế nhưng không nghĩ rằng anh ta lại làm ra loại chuyện này.

“Đứa nhỏ?”, hai mắt Mục Nham tối sầm lại, ánh mắt rơi lên trên người Diệp An An đứng bên. Khó trách, cô lại lãnh đạm với hắn như vậy, khó trách a, ở trong mắt cô đã không còn thấy được sự si mê cùng yêu say đắm dành cho hắn như trước, khó trách, cô đối với hắn, chỉ có hận mà không có yêu.

Thì ra, cô đã yêu thương người khác, thời gian không đến hai năm, cô thế nhưng cứ như vậy mà yêu thương người ta, khi hắn mới hiểu được tình cảm của chính mình thì sao có thể dễ dàng chắp tay dâng tặng người phụ nữ hắn yêu cho kẻ khác được.

Ghen tị cùng điên cuồng giống như muốn cắt nát trái tim hắn, làm cho tim hắn vừa đau lại vừa ân hận, hắn không dám thừa nhận những chuyện này đều là tự tay hắn tạo thành, nếu lúc trước không có ly hôn, cô vẫn là người phụ nữ bé nhỏ một lòng yêu thương hắn, còn có đứa con của họ, hiện tại cũng có thể nằm trong vòng tay của hắn mà lớn lên.

“Corrine tiên sinh khi nào lại trở nên tốt bụng như vậy, còn muốn tới quản chuyện nhà người ta sao, tôi mang con tôi đi có gì là không đúng?”, hắn cười nhạo một tiếng, khẩu khí mang theo lạnh lùng cương quyết.

Lance sửng sốt một chút, bàn tay đặt trên người Diệp An An nắm chặt, trong con ngươi màu tím loé lên một tia sắc lạnh, đứa nhỏ của hắn, chẳng lẽ, đứa nhỏ kia của Diệp An An là của hắn ta sao?

“Mục Nham, tôi đã nói rồi, đó không phải là con anh, nó là của tôi”, Diệp An An gắt gao nắm chặt hai bàn tay mình, ánh mắt tức giận trừng trừng nhìn người đàn ông này, tại sao, cô đã mất đi tất cả, rời bỏ tất cả, bây giờ vất vả lắm cô mới có được cuộc sống mới, thế nhưng anh ta lại đến phá hư, cô chưa bao giờ nợ anh ta điều gì, còn anh ta thì sao, anh ta đã huỷ hoại của cô nhiều lắm.

Hiện tại, còn muốn cướp đứa nhỏ, anh ta rốt cuộc có lương tâm hay không. Trái tim của anh ta có phải đã quá mức lạnh lùng rồi hay không?

“Không phải là con tôi vậy thì là của ai?”, Mục Nham đút tay vào trong túi quần, lạnh lùng nói, lúc này hắn cực kì chán ghét mấy lời kia của Diệp An An rằng đứa nhỏ không phải là con của hắn.

“Vợ trước của tôi, con không phải của tôi thì là của ai, chẳng lẽ là của hắn sao?”, hắn đưa tay chỉ vào người Lance đang đứng cạnh cô, ý tứ hàm xúc trào phúng nồng đậm.

Ngón tay Diệp An An thả lỏng một chút, cô thật sự rất muốn thốt lên ‘Đúng vậy, Tiểu An là con của anh ấy’, nhưng sự thật thì cô vẫn trầm mặc, điều này lại khiến cho hai người đàn ông hiểu lầm nhau.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51. Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57. Chương 58. Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93. Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125. Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138. Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142. Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »