Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ

Lượt đọc: 8526 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51. Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57. Chương 58. Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93. Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125. Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138. Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142. Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »
Chương 221
không để cô đi.

❊ ❊ ❊

"An An", Mục Nham thử gọi tên cô, từ trước tới này hắn luôn đem cả tên cả họ của cô ra mà gọi, lần này lại gọi khác, Diệp An An chỉ lạnh nhạt giương mi một chút, không nói thêm gì, ngay cả ánh mắt cũng chưa từng ngẩng lên.

"An An", Mục Nham hạ mình ngồi xổm xuống, vươn tay đặt lên vai cô, Diệp An An lại rụt về, khiến tay hắn khựng lại giữa không trung.

Mục Nham nhìn cánh tay mình, đôi môi mím chặt, hai tay hắn tiếp tục vươn ra giữ lấy bờ vai nhỏ bé yếu ớt của cô mà phân minh, "An An, ở lại không được sao? Tôi sẽ yêu em bằng tất cả của mình, so với Lance còn hơn gấp bội. Chúng ta sẽ có thật nhiều con cái, được không?".

Diệp An An ngẩng đầu, ánh mắt trong suốt nhìn người đàn ông này, hắn vẫn tuấn mỹ như hai năm trước, chẳng qua là, trái tim cô đã không còn vì hắn mà loạn nhịp nữa, đối với hắn, lòng cô bây giờ hoàn toàn nguội lạnh, trải qua bao bão táp mưa sa, còn điều gì có thể lưu lại? Có lẽ, không còn bất cứ điều gì, đã từng yêu, đã từng hận, nhưng tại thời điểm đứa trẻ kia không còn đã tan biến thành hư không.

"Mục Nham, người anh yêu, chỉ có Cố Nghê Y mà thôi", hắn nói yêu, đúng vậy, hắn có yêu, cô vẫn luôn biết rõ, thế nhưng, người hắn yêu lại không phải cô. Mà cô, trước kia đã không thể có được, hiện tại cũng không cần.

"Không phải, An An", Mục Nham vội vàng giải thích, "người tôi yêu là em, vẫn là em, là do tôi chậm trễ phát hiện, tôi đối với Cố Nghê Y chỉ là trả thù, chỉ là không cam tâm, thực ra, tôi đã sớm không còn yêu cô ta". Vẻ mặt hắn thực chân thành, chỉ sợ cô không tin. Giải thích khẩn thiết, ngữ khí cũng sốt ruột như vậy.

Diệp An An chính là bình tĩnh nhìn hắn, tay cô đẩy cánh tay của hắn đang đặt trên hai vai mình ra, lạnh nhạt buông mi xuống, "cho dù lời anh nói là sự thật, thế nhưng, tôi đã không còn yêu anh. Không ai quy định rằng tôi sẽ vĩnh viễn thuỷ chung với tình yêu này, tình yêu của tôi trước kia anh đã không cần, bây giờ anh muốn nó, tôi lại không thể nào cho anh được, bởi vì, tôi đã yêu người khác". Nếu là trước đây nghe được những lời này từ hắn, bắt cô chết ngay tức khắc cô cũng cam lòng, chỉ là, hiện tại, chúng đã không còn ý nghĩa gì nữa. Quá khứ, mãi mãi chỉ là quá khứ mà thôi.

"Không phải, An An, người em yêu là tôi", trong đôi mắt đen huyền của Mục Nham chợt lóe, mặc cho thống khổ đang nhuốm đầy trong đó, hắn không thể nào tiếp thu được chuyện như vậy, "Em quên rồi sao, em trước kia đã yêu tôi thế nào, vì tôi mà một mình lặn lội đến công ty tìm tôi, mỗi ngày đều làm cơm cho tôi ăn, giúp tôi đeo cà vạt, An An, chúng ta trở lại quá khứ được không, tôi thề, tôi sẽ đối xử với em thật tốt, sẽ không bao giờ để em phải chịu tổn thương nữa".

Diệp An An lắc đầu, từng câu hắn nói ra. cô đều lắc đầu từ chối, "Chúng ta, không thể nào trở về trước kia được nữa", thanh âm của cô khiến Mục Nham trở nên suy sụp mà buông thõng hai tay.

Ai có thể quay trở về quá khứ được đây?!!

Không ai, không ai có thể.

"Mục Nham, khoảng thời gian đó tôi đã rất yêu anh", Diệp An An ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt người đàn ông đối diện, "tôi yêu anh, yêu tất cả của anh, cho nên, ngay cả những người phụ nữ quanh anh tôi đều có thể chấp nhận, kể cả Cố Nghê Y", cô chậm rãi nói, đem hết thảy quá khứ nói ra không chút nào giữ lại, tất cả tựa như một giấc mộng dài.

Tình yêu của cô, thật sự rất ngốc.

"Anh chưa bao giờ biết, từ ngày đầu tiên đến đây, tôi đã biết đến sự tồn tại của cô ta, tôi không hy vọng xa vời rằng sẽ có ngày anh yêu tôi, chỉ hy vọng có thể được ở bên anh. Anh càng không biết, đồ ăn mỗi buổi tối của anh tôi đều hâm nóng liên tục, chờ đến khi nghe đến tiếng bước chân của anh trở về, tôi mới âm thầm quay về phòng mình, còn một điều anh không biết nữa, đó là mỗi khi tôi nghe đến anh cùng người phụ nữ khác quấn quýt bên nhau, tôi đã đau khổ biết chừng nào".

"Lần đầu tiên của chúng ta, anh muốn tôi, nhưng miệng lại gọi tên người phụ nữ Cố Nghê Y, tôi không biết phải làm thế nào để khiến bản thân trở nên kiên cường hơn, chỉ muốn được ở bên anh, yêu anh như thế".

"Đến khi anh đưa ra đề nghị ly hôn, anh muốn chính là đứa nhỏ trong bụng Cố Nghê Y, thế nhưng còn con tôi thì sao?".

"Tôi...không biết", hai hàng lông mày trên gương mặt Mục Nham nhíu chặt đến mức không thể chặt hơn được nữa, hắn cho tới bây giờ cũng chưa từng biết đến những chuyện như vậy, hắn luôn luôn hững hờ với cô, luôn luôn khiến cô phải chịu đau khổ. Hắn sai lầm, thật sự đã quá sai rồi, sai đến mức không thể nào tha thứ được nữa. Chính là, cục cưng kia, hắn thật sự không biết, nếu biết, nếu biết được, hắn có thể làm gì. Hắn đã lựa chọn, có lẽ vẫn sẽ là Cô Nghê Y, người hắn nghĩ mình vẫn còn yêu, người đã mang thai đứa con của kẻ khác.

"Tôi cũng đã nói cho anh, nhưng anh lại nói nếu có thì sẽ xoá sạch cục cưng của tôi, tôi có thể không có anh, có thể để cho các người một nhà đoàn viên, tôi chỉ muốn cục cưng trong bụng mình, cái thai đã được bốn tháng tuổi, bốn tháng, trái tim của nó đã có thể tự đập, tay chân đã có thể quẫy đạp trong bụng mẹ".

Diệp An An gắt gao nắm chặt bàn tay mình, trong ngực dâng lên từng cơn đau đớn, "Anh không phải tôi, tận mắt tôi đã chứng kiến cục cưng bị người ta vứt bỏ, đứa nhỏ đã muốn thành hình, khi chúng tôi cầu xin anh cứu giúp, anh ở nơi nào, Cố Nghê Y liền đứng một bên nhìn cục cưng của tôi bị xoá sạch, anh cho rằng, tôi còn có thể yêu anh sao? Lựa chọn của anh đã khiến tôi mất đi con mình, mất đi tất cả tình yêu tôi dành cho anh".

"Đừng nói nữa", Mục Nham nhắm chặt hai mắt, hai bàn tay vô lực nắm lại, toàn thân hắn đã không còn chút sức lực. Đây là người phụ nữ hắn yêu, con hắn, đã phải trải qua những chuyện như vậy.

Diệp An An nhìn thần sắc thống khổ của người đàn ông. Hắn đau khổ, cô cũng thế, "anh có biết vì sao tôi lại có Tiểu An không?". Cô nhìn vào hai mắt của người đàn ông vừa mở ra, bên trong đầy những tơ máu, hẳn đang cực lực kiềm chế tình cảm của mình.

"Tôi muốn đi theo cục cưng, khi ở bờ biển, tôi lại gặp được Lance, bởi vì anh ấy mà tôi có được dũng khí mà sống tiếp, cũng có được Tiểu An".

Bả vai Mục Nham suy sụp, lại không nói gì.

"Mục Nham, thả tôi đi", Diệp An An khóc, cô nhớ con trai của mình, nhớ Lance, cô thật sự rất nhớ mọi người, nhớ đến trái tìm cũng đau đớn.

Mục Nham đứng lên, thân thể cao lớn đột nhiên run rẩy một chút, "em cứ ở đây đi, tôi sẽ bảo bảo mẫu làm chút gì cho em ăn", thanh âm của hắn hết sức bình tĩnh nhưng lại tiết lộ tất cả những cảm xúc lúc này của hắn.

Hắn đang đau lòng, đang hối hận đến không muốn sống nữa, thì ra, hết thảy những chuyện này, đều là một tay hắn tạo thành.

Thế nhưng, hắn áy náy, hắn muốn bù đắp lại, không phải là đem cô dâng vào vòng tay kẻ khác, hắn muốn cả đời này được ở bên cô, hắn yêu cô, thật sự yêu.

Bên trong bệnh viện Ti gia, Diệp Tiểu An còn đang ngủ, thằng bé đã không còn nguy hiểm gì, mọi người cũng yên tâm hơn một chút. Ti Hạo đứng ở một bên, còn có Lance, hai người đã phái đi rất nhiều người, nhưng qua một thời gian lâu như vậy vẫn tìm không thấy tung tích cô nơi nào. Quả thực đã khiến bọn họ cùng đường không biết phải làm thế nào cho được.

Thượng Quan Thuyên cúi đầu, anh thở dài một hơi, trong nháy mắt ngẩng đầu lên, trong mắt lộ ra một vẻ nghiêm túc vô cùng.

"Hạo, có lẽ các cậu đã quên mất một người", thanh âm Thượng Quan Thuyên lúc này hết sức rõ ràng, cũng đã làm tỉnh ngộ hai người đàn ông, người này, trong lòng ai nấy đều mơ hồ một bóng dáng...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51. Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57. Chương 58. Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93. Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125. Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138. Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142. Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »