Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ

Lượt đọc: 8533 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51. Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57. Chương 58. Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93. Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125. Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138. Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142. Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »
Chương 210
bí mật không thể nói.

❊ ❊ ❊

"Dì Lam,thật ra thì, con...", Diệp An An mím môi, không biết phải nói gì, cô đã từngtrải qua một cuộc hôn nhân, tuy rằng, cuộc hôn nhân đó không được nhiều ngườibiết đến, nhưng dù sao đó cũng là sự thật trong quá khứ, đã như vậy, mọi người ởđây thật sự sẽ không bận tâm sao?

"Đứa ngốc,chuyện của con, Lance đã nói hết cho ta biết, quá khứ là chuyện đã qua, con chỉcần biết rằng, chúng ta đều rất thích con, rất thích Tiểu An là được rồi",có vẻ như bà đã nhìn ra nỗi băn khoăn trong lòng Diệp An An, vì thế nên đã lêntiếng an ủi cô, kỳ thật, bà lại cảm giác rằng chính con trai mình mới là ngườikhông xứng với cô gái này, dù sao, Lance bây giờ cũng....

"Con chờmột chút, ta đi lấy thứ này cho con xem", bà đứng lên, đi vào thư phòng, từbên trong lấy ra một xấp tài liệu, tay bà nắm chặt, trước kia đây là nỗi thốngkhổ lớn nhất của gia đình họ, nhưng hiện tại, tuy rằng thống khổ vẫn còn đây,nhưng họ đã có vị cứu tinh của mình, huyết mạch của gia tộc Corrine sẽ không bịđi vào con đường tuyệt hậu nữa, thế hệ tiếp theo của gia tộc vẫn tiếp tục đượcduy trì.

Con trai củabà, cũng được làm cha rồi. Bà mỉm cười, nụ cười mang theo những giọt lệ.

Đi ra ngoài,bà đem xấp tài liệu đặt vào tay của Diệp An An, "An An, chuyện này con hẳnlà nên biết, chúng ta không muốn giấu diếm con".

Diệp An An cúiđầu nhìn xấp tài liệu trong tay, cảm giác vô cùng nặng nề, cô lại nhìn sang HứaLam Thanh thấy vẻ mặt bà rất nghiêm túc, cũng biết được phần tài liệu này cực kỳquan trọng.

Cô lật từngtrang xem, đến khi xem đến trang cuối cùng, cô ngẩng lên nhìn Hứa Lam Thanh, đầungón tay khẽ run rẩy, "Đây là sự thật sao?", Lance thế nhưng lại...

Hứa Lam Thanhgật đầu một cái, con trai bà đã phải chịu đựng quá nhiều khổ sở rồi, không ít lần,con bà như muốn chết đi sống lại, nhất là sau vụ tai nạn xe cộ kia, con traituy rằng đã tốt lên nhiều, nhưng là, mất đi khả năng sinh con, cả đời này conbà sẽ không bao giờ có được đứa con của mình.

Thế nhưng ôngtrời vẫn còn rất chiếu cố với gia đình họ, họ còn có một đứa cháu trên đời này.

Diệp An An cúiđầu, trong mắt có những dòng nước mắt sóng sánh, người đàn ông mạnh mẽ kia,thương tổn như vậy, đối với anh mà nói thật sự là điểm trí mạng, cô không biếtanh đã phải làm thế nào để trải qua những chuyện này.

Cô đã làm đúngkhi quyết định để bản thân sinh Tiểu An ra, lại càng cảm ơn ông trời đã cho côgặp được anh.

Người đàn ôngnày đã cho cô sinh mệnh, cũng cho cô Tiểu An.

______pingki________

Ban đêm, Lancetrở về, Diệp Tiểu An nằm trong lòng anh đã ngủ say sưa, Hứa Lam Thanh nhẹ nhàngđón lấy đứa nhỏ, cực kì cẩn thận ôm lấy bảo bối vào lòng mình.

Bên trongphòng khách giờ chỉ còn một mình Diệp An An. Lance ngồi lên sô pha, đem cô ômvào trong ngực mình, hung hăng hít lấy hương vị riêng biệt này của cô.

"Cảm ơnem, An", hôm nay đem con trai đến công ty mình, anh mới chính thức cảm nhậnmột cách rõ ràng được hạnh phúc của một người cha, khi nhìn đến ánh mắt kinh diễmcủa những người xung quanh nhìn con trai mình, anh liền cảm thấy hết sức kiêungạo.

Diệp An An ômchầm lấy thắt lưng của anh, gắt gao dựa vào lòng anh.

Cô sẽ yêuthương anh thật nhiều, yêu từng chút từng chút một.

Lance lại siếtchặt thêm vòng tay mình.

So với ấm ápnơi này, tình cảnh của Mục Nham quả thực có thể nói là cực kỳ bi thảm, Mục phunhân từ sau lần đó trở về liền ngã bệnh, luôn miệng gọi "cháu nội của tôi","cháu nội"...

Rõ ràng mọichuyện đều diễn ra một cách thuận lợi như vậy, nhưng bà thật sự không hiểu được,vì cái gì ngàn chờ vạn mong được ôm cháu của mình, đến cuối cùng làm sao lại xảyra chuyện được đây?

Mục Nham đãvài ngày rồi còn chưa xuất hiện, vẫn đang nhốt mình trong toà biệt thự kia, từđầu đến cuối cũng chưa từng lộ mặt lấy một lần, nhân viên của Mục thị ai cũngthấy lo lắng không thôi.

Thượng QuanThuyên chỉ biết lắc đầu thở dài, còn Giản Tiểu Phương từ khi biết bọn họ địnhcướp đi đứa nhỏ của An An, mỗi lúc bên cạnh Thượng Quan Thuyên đều không bày rađược bộ mặt dễ nhìn nào. Được rồi, lần này anh đuối lý, nhưng sao anh biết đượcđứa nhỏ kia không phải là của Mục Nham, Diệp An An lúc ấy rõ ràng yêu Mục Nhamnhư vậy thì sao nhỏ kia lại không phải. Giản Tiểu Phương nói đứa nhỏ trước kiacũng được bốn tháng rồi, vậy thì lúc đó nhất định đã xảy ra chuyện gì mà anhchưa biết, anh đột nhiên lại có một dự cảm không tốt.

Bên trong biệtthự, Mục Nham đang ngồi trên sô pha, vài sợi tóc hỗn độn dán hai bên má, quầnáo trên người thì nhăn nhăn nhúm nhúm, đầu ngón tay hắn đang kẹp một điếu thuốchút dở, còn trên bàn xung quanh gạt tàn thuốc đã đầy những đầu lọc, có thể thấyđược mấy ngày nay hắn chỉ ở một chỗ này.

Những lời nóikia của Diệp An An không ngừng quẩn quanh bên tai hắn, ‘đi hỏi Cố Nghê Y’, ‘đihỏi Cố Nghê Y, rốt cuộc lúc ấy cô ta đã làm gì?’ Còn có cái gì mà hắn vẫn chưabiết?

Chuông điệnthoại trên bàn reo vang, ném điếu thuốc trong tay, trực tiếp đứng lên, đến khinghe xong cuộc điện thoại, bên môi hé ra một nụ cười tàn nhẫn. Rốt cục cũng tìmđược cô ta, cô ta đúng là trốn giỏi thật.

Hắn đi ra khỏiphòng mình, nơi này, toàn bộ đều đã bị hắn thay đổi, hắn lấy ra một bộ quần áođể thay. Xuống lầu, lại nhìn thấy bảo mẫu đang ôm Mục Khả Tâm đứng trong phòngkhách.

"Baba...", Mục Khả Tâm kéo kéo góc áo Mục Nham, thanh âm vô cùng nhỏ, MụcNham lại không hề dừng bước lại, vẫn hướng về phía trước mà bước đi, cái miệngnhỏ nhắn của Mục Khả Tâm bắt đầu mếu máo, bảo mẫu vội vàng ôm lấy con bé, thỉnhthoảng lại dỗ nó.

Ánh mắt Mục KhảTâm nhìn chằm chằm về hướng Mục Nham rời đi, rốt cuộc nhịn không được ghé vàovai bảo mẫu mà nức nở.

Mục Nham đivào một gian nhà kho, bên trong, mơ hồ có thể nghe được từng hồi từng hồi âmthanh rất nhỏ, hắn mân môi một chút, "tách" một tiếng, đèn được mở ra, những gìbên trong đều có thể nhìn thấy hết, trong không khí bốc lên một mùi vị ẩm mốckhó chịu.

Mà ở trong góccủa nhà kho đang có một người đàn bà toàn thân bị trói, cả người bẩn thỉu khôngchịu nổi, người này không phải Cố Nghê Y thì còn là ai.

"Nham,Nham, cứu em với", Cố Nghê Y vừa nhìn thấy Mục Nham, liền hướng về phía hắnkêu to, cô ta thỉnh thoảng lại gọi tên hắn, chỉ biết rằng hắn nhất định sẽ cứumình. Tuy rằng, Mục Khả Tâm không phải là con gái ruột của hắn, nhưng người đànông này đã từng có bao nhiêu yêu thương cô ta, cô ta đều biết.

Mục Nham tiếntừng bước một đến gần Cố Nghê Y, sắc mặt biểu tình lạnh nhạt, cứu cô ta sao? Nếucô ta biết tất cả những chuyện này đều là do hắn làm, chắc phải khóc thét mất,một người từ trước đến nay vốn rất thích chưng diện như cô ta mà biết bộ dạnglúc này của mình, không biết có ghê tởm đến muốn nôn hay không.

Mục Nham đi đếnbên thân thể của Cố Nghê Y, cũng không giống như tưởng tượng của cô ta mà thaycô ta cởi dây trói, sau đó nhẹ giọng an ủi. Hắn chỉ là hạ mình ngồi xổm xuống,lạnh lùng nhìn cô ta, dường như đang thưởng thức bộ dạng chật vật lúc này củacô ta vậy.

"Nham, cứuem với", Cố Nghê Y đáng thương nhìn hắn, nước mắt từ hốc mắt rớt xuống nhưmưa, để lại những vệt đen trên khuôn mặt, cô ta không biết mình vì cái gì lạiphải ở chỗ này, cô ta quả thực rất sợ hãi, cũng rất đói bụng.

"Cứu côsao?", Mục Nham chỉ thản nhiên nói, trong thanh âm một tia biểu tình cũngkhông có, "Cố Nghê Y, cô đã làm gì với con tôi?", hắn đột nhiên bópchặt cằm của Cố Nghê Y, nhìn thẳng vào hai mắt đã có chút nhơ bẩn của cô ả, mộtcặp mắt xinh đẹp biết bao, thế nhưng sao lại ác độc như vậy.

"Nói",hai mắt hắn đỏ ngầu, Cố Nghê Y trong giây lát cảm giác được một loại bi ai tộtcùng, cô ta hiểu được, rốt cục cũng hiểu, hắn đã biết toàn bộ, mà cả đời này củacô ta vì cái gì, cô ta đã lường gạt mọi người, nhưng kết cục, ông trời lại biếnnó thành một trò đùa. Cô ta từng chờ mong đứa nhỏ kia như thế, đến cuối cùng,hoá ra nó lại là đứa con hoang kết quả của đêm say rượu đó. Đến lúc này, cô tacòn lại gì nữa đây?

"Ha hả....",cô ta cười ngơ ngẩn, có chút hoảng hốt nhìn người đàn ông trước mặt này, hắn từngyêu thương cô ta biết bao, đem cô ta nâng niu trong lòng bàn tay mình, đến bâygiờ, hắn thế nhưng lại hận không thể giết chết mình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51. Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57. Chương 58. Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83 Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93. Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113. Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125. Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134. Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138. Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142. Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »