Tấm Ảnh Tình Yêu Và Một Câu Chuyện Khác

Lượt đọc: 717 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23

Lúc tôi nhận ra một cách rõ ràng thì đã gần cuối năm.

Shizuru quả thật đã lớn. Ngực của nàng cùng chiếc áo lót đã khẳng định mạnh mẽ điều đó, ở vùng eo cũng nhìn thấy đường cong cực kỳ nữ tính. Đó chỉ là vấn đề tỷ lệ, nhưng nhờ đó, lần đầu tiên eo của nàng đã lộ diện.

Chiều cao cũng tăng lên thêm được 3 xen ti mét, góc độ ánh mắt khi hai người nhìn nhau cũng trở nên thoải mái hơn. Ấn tượng nàng quá nhẹ đã dần mờ nhạt đi, thậm chí có lúc nàng thức dậy còn duỗi mình uể oải, biếng nhác như những cô mèo cái béo tròn.

Đó là cảnh tượng hết sức lạ lùng. Hình ảnh trẻ con của Shizuru mà tôi nhìn quen mắt đang biến mắt. Có lúc đang đọc sách trong phòng, bất chợt ngẩng đầu lên, ngay trước mắt tôi một cô gái xa lạ đi ngang qua. Tôi phải định thần lại, thì ra là Shizuru mà.

Shizuru không phải là một mỹ nhân, nhưng quyến rũ vô cùng, hơn nữa, còn là một cô gái đầy dục tính.

Có những hành động hoàn toàn vô tình của nàng lại mang theo ý nghĩa mới, và tôi phải cố tình bỏ qua không nhìn. Tóc Shizuru bây giờ dài gần bằng tóc Miyuki. Mỗi lần tắm gội xong, nàng hay ngồi thong thả trên ghế, tư thế ấy nhìn từ phía sau thật gợi cảm. Mái tóc ướt lóng lánh, vòng eo thon như đang phát ra một tín hiệu gì đó với tôi. Tôi rất lo một ngày nào đó nàng lại nói "cậu có muốn chụp hình nude không?"

Đến kỳ nghỉ đông nàng không thể về nhà, tôi cũng vì nàng nên quyết định không về quê.

Cũng vừa đúng lúc cuộc thi nhiếp ảnh hết hạn vào cuối năm, ở giai đoạn nước rút chúng tôi chụp thêm được vài tấm hình, sau đó lựa chọn cẩn thận một số bức xuất sắc nhất trong tất cả, cho vào phong bì rồi đi bỏ vào thùng thư. Shizuru dự thi chuyên mục ảnh Snapshot, còn tôi thì dự thi chuyên mục ảnh phong cảnh.

Trên đường về hai đứa ghé vào cửa hàng tiện lợi gần nhà để mua mì soba, sau khi về đến nhà, chúng tôi cùng nấu mì Toshikoshi soba để ăn.

(Món mì đặc biệt ăn vào vào đêm giao thừa theo truyền thống ở Nhật Bản)

"Nếu như mình được giải cuộc thi này thì hay biết mấy nhỉ!"

Shizuru vừa ăn mì vừa nói. Hôm nay nàng diện quần jean denim và áo len màu hồng. Cũng đã lâu rồi nàng không còn mặc áo smock nữa.

Nhà bếp chỉ cần chiếc quạt sưởi là đủ ấm cả phòng.

"Ừ, giải thưởng lớn thì chắc mình không đủ sức, nhưng cũng mong đạt được mấy giải nho nhỏ nhỉ! Thấy hồi hộp quá."

"Nhưng 3 tháng nữa mới có kết quả. Thôi thì bọn mình cùng thong thả chờ."

"Ừ, đành vậy."

Nàng tháo cặp kính bị khói mờ ra, đặt trên bàn, rồi tiếp tục dùng bữa.

"Mắt cậu nhìn thấy rõ rồi à?"

Nghe tôi hỏi, nàng ngẩng mặt lên, nhìn tôi với cặp mắt đen láy, như mắt của con hươu cái.

"Có lẽ mắt tớ đã khá hơn rồi." Shizuru nói.

"Đây cũng là một bằng chứng cậu đã lớn lên nhỉ! Vậy thì," bỗng dưng, tôi nổi hứng nói tiếp, "Không chừng cái bớt cũng đã biến mất rồi?"

Nàng mỉm cười. Nụ cười tỏ ý: "Ôi trời, đến chịu!" giống như người lớn dành cho con nít.

"Nó cũng đã khá nhạt đi rồi." Nàng nói. "Cậu có muốn xem thử không?"

Trong từ "xem thử" này có một áp lực ghê gớm chưa từng có từ trước đến nay. Tôi vội rụt người lại.

"Không, tớ không xem đâu."

"Bởi vì cậu muốn duy trì mối quan hệ như hiện nay à?"

"Ừ, đúng vậy."

Sau khi ăn xong Toshikoshi soba, Shizuru đứng trước bồn rửa chén. Nàng rửa chén bát trong bồn kêu loảng xoảng, bỗng dưng dừng tay lại và nói: "Quả là nếu để chuyện này sang năm mới thì không hay cho lắm" rồi quay lại phía tôi.

"Tớ ấy mà," nàng nói. "Thực ra tớ bị mẹ kế đuổi vì bà ấy bắt gặp tớ đang nằm ôm ấp em trai mình trên giường."

Quá đỗi ngạc nhiên, tôi nhảy dựng người lên, chân đập cả vào cạnh bàn.

"Đùa à?" Tôi nói.

"Tớ nói thật."

Nàng vừa nói vừa lau tay bằng khăn.

"Nhưng không phải có ý bậy bạ đâu."

"Không có ý bậy bạ, thế thì tại sao cậu lại nằm ôm em trai trên giường?"

"Vì tình cảm chị em thôi mà."

"Vậy sao." Tôi lẩm bẩm. Vì tôi là con một, nên về mặt này tôi không hiểu cho lắm.

"Em cậu bao nhiêu tuổi?"

"16 tuổi."

"16 tuổi thì cũng khá kỳ đấy chứ."

"Em tớ bị bệnh." Shizuru nói. "Em tớ ở suốt trong nhà, không ra ngoài được. Hầu như cả ngày đều ở trên giường."

"Em cậu bị bệnh gì?"

"Không có tên rõ ràng. Tình trạng bệnh có vẻ hiếm gặp."

"Vậy à?"

"Ừ. Nhưng cậu xem, em tớ đang bước vào độ tuổi dậy thì đúng không? Vậy mà cu cậu đến cả việc nắm tay người yêu để hẹn hò cũng không làm được."

"Ừ, đúng là vậy."

"Chính vì vậy, tớ mới thử cho em tớ biết cảm giác thế nào thôi."

"Nhưng mà làm chuyện đó trên giường thì cậu không nghĩ sớm quá à?"

"Thì tại em tớ chỉ nằm trên giường, làm sao mà ra công viên được."

"Ừ, cũng đúng thế thật."

"Lúc đó, tớ cho em tớ mượn bộ ngực bé tí khiêm tốn này của tớ."

"Với bộ ngực của cậu thì em cậu có mừng không nhỉ!"

"Sao cậu bất lịch sự thế. Cu cậu mừng lắm."

"Ừ, mỗi người một ý thích mà."

"Lại bất lịch sự nữa rồi. Dù sao ngực tớ cũng bằng cái bánh bao đấy chứ."

"Ừ, ừ."

"Vậy đấy, tớ cho em tớ mượn ngực để sờ, rồi hôn vào cổ và đùa giỡn vói nhau. Thế là bị bà mẹ kế nhìn thấy."

"Em trai cậu là con trai của mẹ kế à?"

"Không phải, là em ruột của tớ. Dưới còn có một em gái là con của bố tớ và mẹ kế. Bé đấy chỉ mới 10 tuổi thôi."

"Tớ không biết chuyện đó."

"Thì tớ có nói đâu."

"Lần này không phải là cậu nói dối đấy chứ?"

"Sao nhỉ!" Nàng nói rồi tủm tỉm cười.

"Thế còn cái vụ nhật ký cậu nói lần trước thì sao?"

"Chuyện đó cũng là thật. Lúc đó tớ cũng bỏ đi khoảng một tuần không về nhà. Nhưng mà," nàng nói, "Tới đây thì tớ cũng đã sám hối xong. Tớ xin lỗi vì đã nói dối cậu nhé."

Và nàng quay lại tiếp tục rửa chén bát.

Trong lời thú nhận hơi pha chút đùa giỡn, nàng đã để lại một gợi ý chạm vào sự thật sâu thẳm bên trong, vậy mà lúc ấy tôi đã không nhận ra, chỉ nhìn nhận sự việc ở bề mặt và để cho bản chất trôi qua mất.

Hôm đó chúng tôi cố gắng thức đến 0 giờ.

Hai đứa ngồi trên giường tôi, chơi giải ô chữ và cùng đợi đón năm mới.

"Cột dọc trước nhé." Shizuru nói.

"Hoàng hậu đỏ rốt cuộc là ai? Mẹ cô ta là Dinah."

"Cái gì vậy? Tớ hoàn toàn không hiểu."

"Cái này chắc chắn là câu chuyện Alice đi qua tấm gương!"

"Có mấy chữ?"

"5 chữ. Kết thúc là chữ y. Chắc là tên của con mèo."

Và sau đó nàng cố gắng nhớ lại những cái tên có năm chữ cái kết thúc là "y" và cứ thế đọc lên: Sammy, Merry, Tommy, Ronny.

"A." Bất chợt nàng ngẩng mặt, reo lên.

"Gì vậy? Cậu tìm ra rồi à?"

"Không phải. Nhìn kìa." Nàng chỉ chiếc đồng hồ trên giá và nói. "Đã qua năm mới rồi."

"Đúng rồi nhỉ!"

"Năm nay mong cậu giúp đỡ tớ nữa nhé." Shizuru cúi đầu nói.

"Cậu cũng giúp tớ nhé."

Sau đó, hai đứa tôi vội vàng thay quần áo ngủ, mạnh ai người nấy chui vào giường của mình. Ngoài những lúc ở trong phòng tối để tráng rửa ảnh, về cơ bản thì bọn tôi không thức khuya. Bởi vì bóng tối của màn đêm là để ngủ cơ mà.

Không bao lâu sau, lúc tôi sắp chìm vào giấc ngủ, thì lại nghe giọng của nàng vang tới.

"Từ đó là Kitty."

"Cậu vẫn còn nghĩ đến trò đó à?"

"Chứ sao. Nhưng bây giờ thì ngủ đây."

"Vậy thì tốt rồi, chúc cậu ngủ ngon."

"Chúc cậu ngủ ngon."


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »