"Cậu có nhận ra điều gì không?" Miyuki hỏi.
"Cái gì chứ?"
"Về Shizuru ấy!"
Đó là vào giờ học tình hình quan hệ Anh Mỹ, cũng như mọi hôm, Sekiguchi và Shirahama lại tự ý nghỉ học.
"Shizuru làm sao?"
"Cậu ấy có vẻ đã có chút gì đó thay đổi."
"Như thế nào?"
"Dường như cậu ấy đã trở nên người lớn hơn."
"Chắc tại tóc dài hơn đấy."
"Không chỉ có thế đâu. Mình cảm giác cả nét mặt và cơ thể của cậu ấy cũng trở nên mềm mại hơn."
"Vậy sao?"
"Ừ, thế cậu không nhận ra à?"
Tôi đã không nhận ra thật.
"Cũng đúng thôi, Makoto không phải là người nhạy bén đối với những vấn đề như thế mà."
Miyuki hất mái tóc lên, nheo mắt nhìn tôi. "Những chuyện của phụ nữ, chắc Makoto chẳng bao giờ quan tâm đến đúng không?"
"Không phải vậy đâu."'
"Vậy thì cậu biết à?"
"Chuyện gì?"
"Chuyện hôm nay là sinh nhật của mình đó."
"Hả?"
Tôi ngạc nhiên quay lại và bắt gặp ánh mắt Miyuki. Tôi đã nhìn thẳng vào đôi mắt mà bấy lâu tôi luôn ngại ngùng né tránh. Và, cho đến lúc này tôi mới nhận ra, Miyuki cũng chỉ là một cô gái.
Mà không, dĩ nhiên Miyuki là một cô gái rồi, nhưng đối với tôi, Miyuki vốn dĩ còn hơn cả thế. Nàng là một tồn tại mang tính ưu việt tuyệt đối. Vậy mà, ngay lúc này, Miyuki đang phản chiếu trong mắt tôi lại chẳng khác nào một cô gái hết sức bình thường, không còn ưu việt, không còn tuyệt đối. Nàng vẫn đẹp như thế, nhưng đó chỉ là vẻ bên ngoài. Chỉ cần nhìn vào mắt nàng, không khó nhận ra bên trong vẻ đẹp ấy ẩn giấu một Miyuki chưa trưởng thành và hay xấu hổ. Chỉ có điều, tôi lại toàn nhìn vào vai nàng nên mãi không nhận ra điều này.
"Này," nàng nói. "Cậu hoàn toàn không biết đúng không?"
Có quá nhiều chuyện tôi không biết, không nhận ra.
"Ừ nhưng mà..." Tôi nói. "Không phải như vậy. Chẳng qua vì tớ quên hôm nay là ngày mấy."
"Không sao đâu." Nàng nói. "Mà quan trọng hơn là," nàng nói tiếp, rồi ngừng lại.
Tôi ngẩng mặt lên như muốn hỏi "có chuyện gì" thì nàng chỉ gật đầu, chứ không nói gì.
"À!" Ngay cả một gã kém nhạy bén như tôi cuối cùng cũng nhận ra.
"Quà sinh nhật!"
Khi nghe tôi nói vậy, nàng bất giác đỏ mặt.
"Không phải." Rồi lập tức nàng nói thêm. "Không sai, nhưng ý mình là không phải món quà vật chất."
"Không phải món quà vật chất à?"
"Là thế này," nàng nói. "Chủ nhật tuần này, mình muốn cùng cậu đi đến một nơi có được không?"
"Cậu muốn đi đâu?"
"Chỗ này." Nàng chỉ vào cuốn tạp chí phụ nữ đang đặt trên gối. "Buổi triển lãm áo cưới lãng mạn."
"Áo cưới à?"
"Đúng vậy. Nhưng điều kiện họ yêu cầu phải là một cặp nam nữ. Cho nên mình..."
Nguyện vọng này của Miyuki có phần hơi khó hiểu đối với một người đàn ông như tôi. Từ lúc mới quen biết nàng đã như vậy, nàng không coi việc "kết hôn" là một phần của nhu cầu cuộc sống, mà mơ tưởng chuyện đó như một thứ tách rời hoàn toàn. Điều này có vẻ phi tự nhiên, song đối với con gái có thể lại là một chuyện hết sức tự nhiên. Bởi vì từ khi còn bé, còn chưa gặp được người mình yêu, đã có rất nhiều cô bé nói rằng "con muốn làm cô dâu".
"Được thôi!" Tôi trả lời, cố gắng kiềm chế để giọng mình đừng tỏ ra hưng phấn quá.
"Thật không?"
"Ừ, Chủ nhật tớ chẳng có việc gì mà."
Đúng là tôi không có kế hoạch gì thật. Tuy nhiên, cứ vào ngày cuối tuần, tôi và Shizuru đã có thông lệ cùng lang thang đi tìm cảnh, chụp ảnh. Chắc là tôi phải nói cho Shizuru thông cảm chuyện này thôi.
"Vậy thì tốt quá. Cám ơn cậu."
"Ừ. Nhưng mà, tớ thế này đi cùng cậu đến đấy có ổn không?"
"Ý cậu là sao?" Nàng ngơ ngác nhìn tôi. Tôi vội lắc đầu.
"Không, không có gì."
Vẻ mặt ngơ ngác ấy của nàng khiến tôi sung sướng phát điên.
Sau khi trở về nhà, tôi đã hỏi Shizuru.
"Cậu có biết hôm nay là sinh nhật của Miyuki không?"
Nàng đang cuộn tròn trên ghế lười, đọc Jack Finney. Dạo gần đây, nàng có vẻ thích tác giả này.
"Biết chứ." Nàng ngẩng mặt lên khỏi sách.
"Hôm qua tớ đã tặng quà cho bạn ấy rồi."
"Lại chuỗi đá hả?"
"Ừ, sợi dây chuyền trái tim trắng."
"Đó là cái gì?"
"Là những hạt đá giả cổ."
"Ừm." Tôi nói rồi ngồi xuống cạnh nàng. "Hôm nay bạn ấy đi ăn với gia đình."
"Hằng năm đều vậy hay sao ấy."
"Hình như vậy."
Nàng chợt nhìn tôi hỏi "có chuyện gì vậy?"
"Chuyện gì?"
"Trông cậu có vẻ khác với mọi khi. Có chuyện gì à?"
Tôi lúc nào cũng ngạc nhiên trước cảm nhận nhạy bén của nàng.
Từ thái độ hoặc cách hành xử vô tình của tôi, nàng có thể tiếp nhận nhiều thông tin đến mức không thể tin được. Ở một ý nghĩa nào đó, nàng còn hiểu rõ bản thân tôi hơn cả tôi.
Bản thân tôi "trông khác với mọi khi" là do đang có một chiếc gai nhọn đâm nhức nhối trong ngực.
Tôi đã phá vỡ lời hẹn bất thành văn giữa hai đứa, để Shizuru lại một mình và đi chơi riêng với Miyuki.
Điều đó khiến tôi thấp thỏm bồn chồn.
"Chủ nhật tuần này," tôi nói. Vừa nói ra tâm trạng tôi trở nên nhẹ nhõm hơn. "Tớ không thể đi chụp hình giống mọi khi với cậu được. Tớ lỡ hứa với Miyuki mất rồi."
Vẻ mặt Shizuru không hề thay đổi, cặp mắt to sau lớp kính viễn lặng lẽ nhìn tôi.
"Đi triển lãm áo cưới à?"
"Ừ, cậu cũng biết chuyện đó hả?"
Nàng chậm rãi gật đầu.
"Miyuki rất muốn đi, nhưng chỗ đó quy định chỉ dành cho các cặp đôi có dự định kết hôn, vì thế bạn ấy đã định thôi."
"Vì thế nếu cậu ấy đi với tớ thì sẽ nhìn giống như là một cặp..."
"Ừ. Tớ nghĩ chắc là bạn ấy cũng lấy hết can đảm để nhờ cậu đấy."
Tôi có cảm giác ít ra thì về mặt bên ngoài, câu chuyện cũng đang hướng tới cái kết tốt đẹp, vì thế tâm trạng tôi có phần tốt hơn.
Tôi hỏi nàng:
"Vậy Shizuru cũng cùng đi chứ?"
Trong giây lát, gương mặt nàng trông hết sức đau khổ. Tôi biết mình đã làm tổn thương nàng. Chiếc gai nhọn trong ngực lại nhói lên.
Shizuru nói nhỏ gần như thì thào.
"Người ta đâu cần đến hai cô dâu."
Nàng tránh ánh mắt tôi, tiếp tục chúi đầu vào Jack Finney.
Sau khi lật qua vài trang, nàng nói tiếp.
"Tớ không có hứng thú với áo cưới. Đối với tớ thì chiếc áo nào cũng to quá cỡ, không vừa đâu."
Sau đó mọi thứ rơi vào im lặng. Nàng đã nói hết những điều muốn nói, còn tôi không tìm ra được lời nào để đáp lại.
Bầu không khí có phần ngại ngùng, sự ngại ngùng của riêng mình tôi. Nàng cảm nhận được điều này, và chủ động đưa tay giải nguy cho tôi. Nàng đặt sách xuống rồi nhìn tôi.
"Khi nào tớ lớn hơn chút nữa, thì cậu hãy cho tớ đi cùng nhé."
Nàng chĩa hai ngón tay trỏ ra đung đưa để trêu tôi. "Đây là cơ hội hiếm có đấy, cậu phải vui lên mà đi."
"Ừ." Tôi gật đầu, nhưng trong lòng vẫn không phấn chấn lên được.
Vào giờ cơm tối, tôi thử hỏi Shizuru.
"Dạo gần đây cậu có gì đó thay đổi à?"
"Gì đó là cái gì?"
"Thì cái gì đó trong bản thân Shizuru ấy."
Mặt nàng tự nhiên đỏ ửng lên.
"Tại sao cậu biết?"
"À, không."
Người nhận ra sự thay đổi đó không phải tôi mà là Miyuki, nhưng tôi quyết định im lặng. Má nàng ửng đỏ lên, tôi nghĩ một nửa là do nàng tưởng tôi đã nhận ra sự thay đổi đó nên vui mừng.
Nàng đi qua phòng bên cạnh, tìm gì đó sột soạt một lúc, rồi quay trở lại bếp. Tay nàng để phía sau, đang giấu cái gì đó.
"Cậu nói wow đi." Nàng mỉm cười chúm chím.
Tôi vừa nói theo đề nghị của nàng, vừa vỗ cái chũm chọe vô hình theo nhịp.
"Tada... Nhìn này!" Cái mà nàng cho tôi xem là chiếc áo lót màu hồng rất dễ thương. "Tớ mới mua đó. Lần đầu tiên từ thuở sinh ra đến giờ."
"Wow, vậy thì..."
Nàng ướm thử chiếc áo ngực lên bên ngoài áo smock. "Nó đã to hơn trước nhiều rồi. Ngực của tớ ấy."
"Thật sao?"
"Thật, áo lót đều bị chật hết, bó cứng vào người."
Hình ảnh Shizuru ướm thử áo ngực và vặn eo có điểm gì đó giống với Betty Boop.
"Vậy thì tốt rồi." Tôi nói một cách vô thức. "Shizuru vẫn đang lớn tiếp."
Nàng khẽ gật đầu, rồi cười khì khì.
Nhìn kỹ lại, thì quả là đường nét trên cơ thể nàng đã trở nên mềm mại hơn, nét mặt cũng ra dáng người lớn hơn.
"Thật ra chiều cao của tớ cũng nhỉnh hơn rồi đấy."
"Vậy sao, tớ không nhận ra."
"Không nhận ra cũng là điều đương nhiên thôi. Bởi vì chỉ tăng thêm 1 xen ti mét thôi à."
"Như vậy cũng là cao hơn rồi."
"Ừ, nhờ ơn trời."
"Nói vậy tớ mới để ý, dạo gần đây cậu ăn nhiều nhỉ. Bỗng dưng đã bước vào giai đoạn trưởng thành."
"Tớ chỉ trưởng thành chậm hơn mọi người một tí thôi mà." Shizuru nói. "Chắc chắn tớ sẽ đuổi kịp cho mà xem."
"Tớ sẽ trở nên hấp dẫn lắm đấy. Đến lúc đấy cậu tính sao?" Nàng ghé mặt lại gần tôi.
"Tất cả mọi thứ sao?"
"Ừ, tất cả. Bất cứ thứ gì, toàn bộ."
"Tớ phải làm gì nhỉ!"
"Cậu suy nghĩ sẵn đi."
Rồi nàng nhét chiếc áo ngực màu hồng vào trong túi áo smock và quay lại với bữa cơm.
Nhìn Shizuru cho thức ăn vào miệng một cách vô tư, không hiểu sao tôi cảm thấy nàng hết sức đáng yêu. Một cô gái đang lớn, đang sống hết mình. Có thể đó là cảm xúc do những suy nghĩ như thế đan dệt nên.
Buổi tối, sau khi lên giường, tôi đã thử hỏi nàng.
"Mà này, sao lại như thế nhỉ?"
"Chuyện gì?" Tiếng trả lời của nàng vọng từ phòng bếp ra.
"Thì việc cơ thể của Shizuru phát triển đó. Tại sao đến bây giờ mới phát triển nhỉ?"
Nàng im lặng một hồi lâu. Tôi nghe tiếng nàng sụt sịt mũi.
"Chắc chắn," nàng nói. "Đó là do tình yêu."
"Tình yêu ư?"
"Ừ, tình yêu."
Lần này đến lượt tôi im lặng.
Có nghĩa là tình yêu đơn phương nàng dành cho tôi đã thúc đẩy cơ thể nàng tiết ra hoóc môn phát triển. Chắc ý nàng muốn nói đến điều đó.
Là tôi sao? Tôi không thể không suy nghĩ điều này. Chính tôi đây đã khiến cho nàng phát triển sao? Chính tôi đã làm cho ngực nàng phổng phao, mông nàng nảy nở sao? Có chuyện như vậy không?
"Cả người mẹ đã mất của tớ cũng như vậy." Nàng nói. "Cho đến trước khi yêu bố tớ, mẹ tớ cũng mang hình hài của một cô bé. Thế nhưng, cũng chính nhờ tình yêu đã khiến mẹ tớ phát triển thành một người phụ nữ trưởng thành đấy."
"Vậy thì do di truyền nhỉ!"
"Có thể vậy." Shizuru nói.
"Mẹ của Shizuru mất khi cậu bao nhiêu tuổi?"
"8 tuổi."
"Vì bệnh à?"
"Tớ nghĩ vậy. Về chuyện đó tớ luôn cảm thấy có gì đó mập mờ. Với cả tớ cũng không nhớ kỹ nữa. Và tớ cũng không hỏi lại bố chuyện đó."
"Vậy sao?"
"Mẹ tớ đã đi điều trị ở một nơi nào đó rất xa. Trong một khoảng thời gian dài. Tớ chỉ nhớ được mỗi chừng đấy."
"Chắc lúc đấy cậu buồn lắm hả?"
"Một tí thôi. Lúc mẹ sắp mất tớ cũng không gặp, Chỉ cảm thấy không biết tự bao giờ không còn gặp lại mẹ nữa."
"Vậy à?"
"Ừ."
Nói tới đó rồi nàng im lặng. Tôi coi sự im lặng đó là dấu hiệu nàng đã ngủ, vì lần nào cũng vậy, người ngủ trước luôn là Shizuru. Không gian yên tĩnh hòa lẫn vào ánh đèn mờ khiến người ta dễ đi vào giấc ngủ. Khi tôi đang mơ màng bước một chân vào cõi mộng thì bị gọi giật lại bởi giọng nói của Shizuru.
"Cậu cứ đi vui vẻ đi, đừng để ý đến tớ nhé."
"Hử?" Tôi hỏi lại.
"Cuộc triển lãm áo cưới ấy."
"À, ừ, tớ sẽ đi."
"Không phải là chỉ đi cho có, mà ý tớ là cậu đi vui vẻ nhé."
"Ừ. Sẽ cố gắng thử."
Bỗng nhiên tôi buột miệng nói tiếp.
"Shizuru và Miyuki cũng giống nhau nhỉ."
"Gì chứ? Tự dưng lại nói thế."
"Không biết nữa. Bất chợt tớ nghĩ thế."
"Tớ và Miyuki á?"
"Ừ."
"Tớ thấy chẳng có tí tẹo nào giống nhau cả."
"Chắc thế." Tôi nói xong rồi ngáp lớn. "Tớ chỉ nói thế thôi. Đừng bận tâm làm gì. Chúc cậu ngủ ngon." Nói xong tôi chui vào chăn.
Sau đó rất lâu, tôi mới nghe tiếng của Shizuru chúc ngủ ngon.