Ngày tiếp theo cũng không thấy Shizuru xuất hiện ở trường. Miyuki bắt đầu lo lắng, nàng nói muốn đến nhà Shizuru xem thử thế nào.
"Đợi thêm vài hôm nữa xem sao." Tôi trấn an. "Nếu bị cảm thì một ngày cũng chưa khỏi được đâu."
"Nhưng mà..."
"Đợi thêm một ngày nữa thôi."
Miyuki cắn môi, rồi lại sờ vào chuỗi vòng đeo trên tay trái một cách bồn chồn.
"Ừ." Nàng nói. "Vậy thì hãy đợi thêm một ngày nữa thôi nhé."
Tuy nhiên chúng tôi không cần phải đợi thêm nữa. Tối hôm đó, khi trở về nhà, tôi đã thấy Shizuru đứng đợi dưới cầu thang.
"Hi." Nàng đưa tay phải lên.
"Cậu đã làm cái gì vậy. Bọn tớ lo cho cậu lắm đấy." Tôi chạy lại gần nói với nàng.
"Bọn tớ?"
"À, ừ, thì tớ với Miyuki."
"Vậy à." Nét mặt nàng có vẻ chùng xuống. "Tớ cũng muốn gọi, nhưng không biết số điện thoại của cậu ấy."
Cả tôi và Shizuru, hai đứa đều không thích sự hiện của điện thoại di động. Và hai đứa tôi quyết tâm sẽ trở thành những sinh viên cuối cùng trên đất nước này không có điện thoại di động. Vì bọn tôi là những người như vậy, cho nên ngay từ ban đầu đã chẳng có nỗ lực nhớ số điện thoại của những người xung quanh.
"Hơn nữa, hôm qua tớ có việc bận."
"Việc bận à?"
"Ừ, cả ngày hôm qua tớ phải đi tìm nhà trọ."
"Cậu định bỏ nhà ra sống riêng à?"
"Không phải thế," nàng lắc đầu. "Không phải tớ bỏ nhà đi, mà tớ bị đuổi đi."
Sau khi vào nhà, ngồi một lúc ở bàn trong nhà bếp, tôi hỏi nàng trước.
"Rồi sao nữa?"
"Rồi sao nữa là sao?"
Trông Shizuru có vẻ mệt mỏi. Tôi có cảm tưởng thân hình bên trong chiếc áo smock càng co lại nhỏ hơn.
"Thì cậu bảo là bị đuổi ra khỏi nhà ấy!"
"À, đúng rồi. Đúng vậy, tớ đã bị đuổi."
"Này." Tôi nói. "Ý cậu nói là cậu bị mẹ kế của cậu đuổi đi à?"
Nàng ngạc nhiên, đôi mắt mở to sau cặp kính. Đôi mắt mở to đến mức gần như lấp đầy cả ống kính máy ảnh.
"Tại sao cậu biết?"
Tôi ngạc nhiên trước vẻ ngạc nhiên của nàng, bỗng cảm thấy hơi hối hận, tôi trả lời lí nhí trong miệng.
"Thì tớ nghe từ các bạn ấy, mấy cô bạn của Shizuru đó. Cái cô cao kều và cô béo ú ấy."
"À, ra vậy." Shizuru tỏ vẻ mặt nghiêm túc. "Là Kaori và Mizuki."
"Đúng rồi, tớ nghe từ bọn họ. Ngày hôm qua, vì Shizuru không đi học, nên tớ đi hỏi họ xem liên lạc với cậu thế nào."
"Ngoài ra bọn họ có nói gì nữa không?"
Tôi liền lắc đầu ngay lập tức. Có thể họ đã nói điều gì đó nữa, nhưng tôi đã quên hết rồi. Tôi đã quyết định quên tất cả.
Nàng thở phào, nhìn tôi với ánh mắt như đang đoán định. Tôi cảm giác trong bản thân mình đã có cái gì đó được hoán đổi thành trị số. Ví dụ như Makoto có giá trị thực là 65 chẳng hạn.
"Đúng là như vậy." Nàng cất tiếng sau một hồi lâu im lặng. "Tớ đã bị mẹ kế đuổi ra khỏi nhà."
"Cậu cãi nhau với mẹ à?"
Nàng rụt vai lại.
"Tớ không muốn nói."
"Ừ." Tôi cũng không có ý định hỏi thêm những điều nàng không thích.
"Vậy đã tìm được phòng chưa?"
Khi tôi thay đổi chủ đề câu chuyện, nàng cũng thay đổi nét mặt.
"Có được gì đâu. Tớ chưa tìm được gì cả."
"Giá thuê không phù hợp à?"
"Không phải thế. Cứ như tớ không được người ta tin tưởng hay sao ấy."
Tôi liền hiểu ngay ý nàng. Chắc nhìn dáng vẻ nàng trẻ con hơn hẳn so với tuổi thật, nên cho dù nàng có nhờ các trung tâm bất động sản giới thiệu đi nữa, thì cũng khó có chủ nhà nào tiếp nhận.
"Thế cậu đã cho họ xem thẻ sinh viên chưa?"
"Dĩ nhiên là tớ cho họ xem rồi. Nhưng vẫn không được. Chắc họ nghĩ rằng tớ dán ảnh lên tấm thẻ tự chế cũng nên."
"Ừ, có thể thế thật."
Nàng hỉ mũi. Rồi vội vàng lau bằng khăn giấy. "Thật là quá đáng nhỉ! Bởi vì lúc nào người tớ cũng chỉ bằng có từng này."
"Vậy sao?"
"Ừ." Nàng nhét tờ khăn giấy vừa lau mũi vào túi áo. "Này, cậu thử nhớ lại về thời thơ ấu của mình đi."
"Ừ."
"Lúc đó, lúc còn nhỏ ấy, chắc chắn bọn mình sẽ có những ký ức về tâm trạng của bản thân khi chưa với tới được nắm cửa, hoặc là không thể thấy được phía bên kia hàng rào trồng hoa có những gì đúng không?"
"Ừ, đúng vậy."
"Vậy mà tớ, đến bây giờ vẫn còn tiếp tục tâm trạng như vậy đấy. Cả về hiện thực cũng như về mặt ẩn dụ."
"Thế thì cậu cũng khổ nhỉ!"
"Ừ, đã một phần tư đời người trôi qua rồi, thế mà vẫn đi với vé trẻ con như thế, chẳng coi được tí nào!"
"Ừ, quả là như vậy thật."
Là phụ nữ, ai cũng muốn giữ được mãi tuổi thanh xuân, song cái gì cũng có giới hạn. Shizuru quả là đã vượt quá ngưỡng giới hạn đó.
"Vì thế," không lâu sau nàng lại nói với giọng điệu rất ư người lớn. "Tớ có chuyện muốn nhờ cậu."
Tôi biết được nàng định nói gì, và tôi cũng hiểu được nội dung đó sẽ khiến nàng rất khó nói ra, vì thế trước khi nghe tôi đã gật đầu.
"Được thôi. Cậu cứ ở đến bao giờ cũng được."
"Thật không?" Vẻ mặt của nàng trở nên tươi tỉnh hơn.
"Ừ. Đằng nào cậu cũng quen nhà này rồi, cậu đã từng ngồi thâu đêm suốt sáng ở trong phòng tối của tớ, vì thế chẳng có gì thay đổi cả."
"Ôi, vậy thì tốt quá." Nói xong, nàng đưa tay áp vào ngực. "Nếu cậu từ chối thì thực sự là tớ không có nơi nào để đi nữa cả."
"Thế tối qua thế nào?"
"Tớ trọ lại trong khách sạn. Thế nhưng, chỉ mỗi một việc đó thôi cũng đã vất vả lắm."
"Vì cậu sử dụng vé trẻ con à?"
"Ừ, vì là vé trẻ con."
Sau đó, nàng nói muốn liên lạc với Miyuki và đi ra cửa hàng tiện lợi gần nhà để gọi điện. Số điện thoại của Miyuki, là do Miyuki đã ghi lại cho tôi ngày hôm qua.
Thật ra thì trong nhà tôi cũng có máy điện thoại, tuy nhiên do chưa đóng tiền cước nên đã bị cắt mắt rồi. Mà dù có nối lại đi nữa, thì cũng chẳng có ai để cho tôi gọi điện, người gọi cho tôi chỉ có mỗi mẹ tôi thôi, vì thế tôi cảm thấy cũng không cần thiết lắm. Nhìn từ góc độ một người vốn dĩ ghét điện thoại, thì việc cái cục màu đen này chết đi lại mang cảm giác bình yên cho lòng tôi. Mặc dù vậy, thỉnh thoảng tôi vẫn quan tâm không biết nó đã chết thật chưa, lại lấy đầu gậy chọc thử xem.
Shizuru đi khoảng 30 phút, nàng đã mua rất nhiều thứ mang về.
"Miyuki nói sao?"
"Ừ, bạn ấy đã rất lo lắng. Tớ đã làm chuyện không phải với bạn ấy mất rồi."
"Thế cậu nói với Miyuki thế nào?"
"Tớ bảo tớ bị cảm."
"Bị cảm à?"
"Ừ. Miyuki đã hỏi tớ bị cảm à? Thế là tớ trả lời đúng vậy luôn." Shizuru vừa sắp những thứ mua được đặt lên bàn, vừa nói. "Cũng tại tớ không thể nào nói sự thật ra được mà."
"Ừ."
"Cho nên tớ nghĩ trả lời như thế là tốt nhất!"
"Ừ, đúng là vậy."
Trên bàn đầy thịt, rau, rồi cả rượu vang được xếp ngổn ngang rất vui mắt.
"Sao cậu lại mua nhiều thứ thế này?"
"Tớ làm tiệc."
"Làm tiệc?"
"Ừ, tiệc kỷ niệm ngày bọn mình sống cùng mái nhà với nhau."
Vì lý do đó, Shizuru đã vào bếp nấu ăn, hình ảnh đó tạo cho tôi một bất ngờ mới. Dù có đến nhà tôi chơi thì lúc nào nàng cũng chỉ ăn bánh donut. Lần này nàng bỗng muốn tự mình nấu rồi cùng ăn với tôi.
"Cậu biết nấu ăn à?"
"Biết chứ. Ớ nhà tớ vẫn nấu cơ mà."
Nhìn nàng cầm con dao cắt thái một cách thuần thục, tôi có cảm giác như đó là một người khác, chứ không phải nàng. Lúc này, Shizuru đã vứt bỏ hình tượng cô gái hậu đậu, nàng tựa như một hình mẫu "người nội trợ đảm đang".
"Trước khi mẹ kế chuyển đến, tớ luôn làm việc nhà đấy," nàng nói. "Tớ chỉ có sở trường làm mấy món này thôi."
Các nguyên liệu lần lượt qua tay nàng, và biến thành những món ăn độc đáo mà tôi chưa từng nhìn thấy cũng chưa từng nghe qua. Chẳng hạn như món "rau chân vịt xào Saute theo kiểu Aurora", hoặc là món "Fritto vùng rừng rậm Scandinavia". Những món ăn độc đáo được làm ra bồi một cô đầu bếp độc đáo.
Sau khi đồ ăn được nấu xong, hai đứa tôi ngồi đối diện nhau, mở nắp chai rượu ra.
"Cậu biết uống rượu à?"
Nghe tôi hỏi, nàng mỉm cười.
"Không sao. Chắc là vậy."
"Chắc là vậy?"
"Đây là lần đầu tiên tớ uống, nhưng tớ có cảm giác sẽ không sao cả."
Tự dưng tôi cảm thấy bất an, nhưng đây là bữa tiệc hiếm có của chúng tôi, vì thế, cứ phải cụng ly trước đã.
"Cạn ly." Nàng nói.
"Cạn ly." Tôi phụ họa.
Tiếng cụng ly vang lên, hai đứa bắt đầu bữa tiệc giản dị.
Nàng thè chiếc lưỡi màu hồng trông như lưỡi mèo để nếm thử rượu, rồi ngước nhìn tôi với ánh mắt rất ngạc nhiên.
"Ngon quá!"
"Dĩ nhiên là ngon rồi."
"Tớ cứ tưởng rượu là thứ dở nhất chứ."
"Rượu vang trắng rất hợp miệng dễ uống. Cậu đừng có uống quá nhé."
"Nhưng rượu này giống như nước trái cây nhỉ."
"Uống vào cậu sẽ biết ngay thôi."
Uống xong một ngụm rượu, bọn tôi bắt đầu ăn.
Đầu tiên tôi cho một miếng "rau chân vịt xào Saute theo kiểu Aurora" vào miệng.
Shizuru chăm chú nhìn tôi. Sau khi thong thả thưởng thức hương vị, tôi gật đầu thật mạnh cho nàng thấy.
"Ừ, ngon tuyệt vời."
Shizuru vươn tay đến gần đầu mũi tôi, làm điệu bộ như nắm lấy không khí ở chỗ đó, rồi lại áp chính bàn tay ấy vào ngực mình.
"Cậu làm gì vậy?"
"Tớ vui vì những lời nói của cậu." Nàng trả lời. "Nên tớ tóm lấy những lời đó cắt giữ vào tim mình."
Chỉ chừng đó mà nàng vui như vậy, từ lúc đó trở đi tôi đã nói rất nhiều lần từ "ngon quá!" Nhưng những món nàng nấu đúng là ngon thật sự.
Tên gọi các món ăn của nàng có vẻ hơi kỳ quái, tuy nhiên món nào cũng gọi hương vị thân thuộc của bữa cơm gia đình.
"Tại sao cậu lại gọi nó là kiểu Aurora vậy?" Tôi cảm thấy khó hiểu nên thử hỏi nàng.
"Cũng chẳng có ý gì đặc biệt cả." Nàng nói. "Nếu mà nói thì chắc là do cách trang trí món ăn. Trông nó có gì đó rất giống với cực quang đúng không?"
Thì ra là vậy.
Và lần này thì đến lượt nàng. Nàng dùng nĩa múc một miếng cá hồi trộn nước xốt, thong thả cho vào miệng.
Nhìn hình ảnh đó của Shizuru, không hiểu sao tôi cảm thấy tim mình đập liên hồi.
Nhận ra ánh mắt nóng bỏng của tôi, nàng đỏ ửng mặt nói.
"Đừng nhìn tớ. Tớ xấu hổ."
"Ừ." Tôi gật đầu, tuy nhiên ánh mắt vẫn không rời khỏi nàng.
"Này, tớ nói thật đấy." Nàng nói. "Tớ xấu hổ thật mà."
"Nhưng mà tớ muốn nhìn."
"Tại sao?"
"Tại sao nhỉ!"
"Tớ chỉ đang định ăn món cá trộn nước xốt thôi mà!"
"Đúng là việc đó."
"Vì việc đó ư?"
"Vì món cá trộn nước xốt đấy." Tôi nói. "Bởi vì tớ muốn lần đầu tiên nhìn thấy Shizuru ăn món khác ngoài bánh donut."
"Vậy sao?"
"Ừ." Tôi chồm nửa thân trên lên bàn, mặt ghé lại gần nàng.
"Nào, cậu ăn đi."
Nàng cúi mặt xấu hổ, cứ nhìn miếng cá tẩm nước xốt trên chiếc nĩa. Rồi sau đó, nàng chầm chậm ngước lên, nhìn đăm đăm vào mắt tôi và từ từ cho miếng cá vào miệng.
Nàng giữ nguyên ánh mắt nhìn tôi, yên lặng nhai món cá, và nuốt. Trong lòng tôi trào dâng một niềm vui ấm áp.
"Cậu tuyệt vời lắm." Tôi nói. "Quả là Shizuru vẫn đang lớn đấy!"
"Lớn á?"
"Ừ, thì cậu đã bắt đầu biết ăn những món khác ngoài bánh donut."
"Đây cũng không phải là lần đầu tiên tớ ăn món khác ngoài bánh donut mà."
"Nhưng đây là lần đầu tiên cậu ăn trước mặt tớ. Đó là dấu hiệu của việc cậu vẫn đang lớn lên."
"Phải vậy không nhỉ!"
"Ừ, nó giống như là em bé chuyển từ uống sữa sang ăn giặm vậy đó."
"Tớ, đang lớn hả?"
"Chắc chắn là thế."
"Nếu vậy thì tớ rất vui."
"Chào tạm biệt vết bớt!!!"
Khi tôi nói to câu đó, Shizuru cũng đưa tay phải lên và cất cao giọng.
"Xin chào đón đôi bồng đảo mềm mại!!"
Không cần phải nói, bọn tôi đã có một bữa tiệc say ra trò. Mặc dù cả hai đứa chưa uống hết một nửa ly rượu.
Sau bữa tiệc, chúng tôi đứng kề bên nhau trước bồn rửa chén để cùng nhau rửa bát đĩa.
"Ôi, tớ vẫn còn hoa mắt đây."
"Tớ cũng thế."
"Makoto uống cũng yếu nhỉ!"
"Ừ, vì tớ không quen uống!"
"Có vẻ thế thật!"
Tôi đã lấy một cuốn danh bạ điện thoại trên giá đến kê dưới chân nàng. Vì cuốn danh bạ có chiều dày gần 10 xen ti mét nên cũng phần nào giúp cho nàng cao hơn một tí.
"Làm thế này mang tội chết."
"Tại sao?"
"Bởi vì dưới chân tớ là tên của mấy vạn người."
"Không sao đâu." Tôi nói.
"Tại sao?"
"Bởi vì cậu nhẹ đến mức không thể tin nổi. Cho nên chắc là không có ai mắng vốn cậu nặng quá đâu."
"Chắc chắn chứ?"
"Ừ, chắc chắn."
Đến giờ đi ngủ, chỗ ngủ cho nàng trở thành vấn đề. Không thể nào để nàng lên giường ngủ cùng tôi được.
"Ngủ ở đây cũng được."
Nói xong nàng chỉ vào chiếc ghế lười hình hạt đậu đặt trong góc nhà bếp. Đó là chiếc ghế lười khá lớn bọc vải màu xanh nhạt giống như tên gọi hạt đậu của nó, bên trong được nhồi bằng hạt Polystyrene.
"Nhìn này," vừa nói nàng vừa cuộn mình nằm chính giữa chiếc ghế. Trông nàng giống như con nhộng được bọc trong cái kén. "Ừm, cái ghế lười này nằm dễ chịu quá. Tớ quyết định ngủ ở đây."
"Cậu nằm ở đấy có được không? Có khó ngủ không?"
"Không sao. Bởi vì khi ngủ trên giường ở nhà mình, tớ cũng cuộn tròn thế này."
"Vậy thì tớ sẽ mang chăn bông đến cho."
Nàng kéo chăn bông đắp đến ngang vai, trông giống như đang ló đầu ra khỏi vỏ quả đậu răng ngựa.
"Ok, đây sẽ là phòng ngủ của tớ."
Rồi sau đó, mỗi đứa đứng thay áo quần ngủ tại nơi ngủ của mình.
Phòng có giường ngủ của tôi và nhà bếp nối liền nhau, nhìn như là một phòng, vách ngăn giữa hai phòng đã được tháo ra từ trước. Chính vì thế, hai đứa bọn tôi xoay lưng lại để thay áo quần. Thế nhưng cánh cửa kính ngay trước mắt tôi lại phản chiếu rõ ràng hình ảnh của nàng. Tôi định tránh ánh mắt đi nhưng rồi vì tò mò tôi lại liếc vào.
Ngày hôm nay nàng mặc chiếc áo smock màu tím nhạt. Khi nàng cởi áo smock ra, bên trong chỉ mặc mỗi chiếc áo hai dây cotton màu trắng và một chiếc quần lót. Thân hình nàng trong bộ đồ lót trông càng gầy gò hơn so với bình thường. Không tìm thấy đâu chút đường cong nữ tính. Toàn bộ cơ thể nàng là một đường thẳng đứng.
Nếu như phía sau cổ nàng đính một miếng thẻ, thì trên thẻ đó nên viết "bánh quy donut 100%, size SSS" có khi lại thích hợp.
Nàng lôi từ trong túi tote một chiếc váy ngủ màu xanh ô liu rồi tròng từ trên đầu xuống. Tuy nhiên chiếc váy ngủ nàng vừa mặc vào trông chẳng khác gì chiếc áo smock cởi ra là mấy.
Tôi quay đầu lại, nói với giọng điệu như vừa mới nhận ra vậy.
"Đó là váy ngủ à? Sao tớ thấy nó chẳng khác gì cái áo cậu mặc ban ngày cả vậy?"
Nàng dùng hai tay nắm lấy vùng thắt lưng của váy, và nhìn xuống chằm chằm.
"Có giống không nhỉ?" Nói xong nàng ngẩng mặt lên. "Thế nhưng cái váy này là Made in England. Nó khá đắt tiền đấy."
Thật là ngoài sức tưởng tượng của tôi. Không lẽ ngay cả đồ ngủ nàng cũng để ý sang chảnh sao. Cho dù cảm giác của tôi hơi trật đi một tí.
"Áo quần cậu mặc hằng ngày cũng thế à?"
"Không." Shizuru lắc đầu.
"Những chiếc áo tớ mặc hằng ngày là do tớ may đấy. Vì cơ thể tớ không cân xứng cho lắm, áo quần may sẵn sẽ bị có chỗ chật, chỗ rộng, không mặc vừa."
"Chật ư? Cậu mà cũng có lúc mặc chật cơ à?"
"Dĩ nhiên là có chứ. Cũng có size siêu nhỏ như size magret hay size cherry dành cho phụ nữ nhỏ con như tớ. Nhưng cũng không thật sự phù hợp."
"Thế thì mệt nhỉ!"
"Ừ, kiểu gì cũng có cái mệt riêng."
Sau khi leo lên giường của mình tôi nói với Shizuru đang nằm trong phòng bếp.
"Tớ tắt đèn nhé!"
"Cậu để cái đèn nhỏ cho tớ nhé."
"Đèn nhỏ là đèn nào?"
"Thì cái đèn nhỏ nhỏ màu cam í."
"A, là cái đèn ngủ đó hả? Được thôi."
"Nếu mà tối om thì tớ sợ lắm."
"Ha ha ha," tôi cười. "Cậu giống trẻ con thế."
Nàng chẳng nói gì. Phòng bên cạnh lan sang một luồng không khí im lặng.
Tôi với tay tắt đèn huỳnh quang. Chỉ để lại đèn ngủ như nàng yêu cầu. Căn phòng sáng mờ mờ như lúc trời nhá nhem tối.
"Này!" Nàng nói.
"Gì cơ?"
"Chỗ rượu còn thừa ấy."
"Ừ."
"Sao mình không mang nó sang cái phòng tối bên cạnh nhỉ!"
"Tại sao?"
"Thì nếu để đó nó sẽ lên men nhanh hơn."
"Nhưng mình đã mở nút chai ra rồi."
"Vậy không được à?"
"Có lẽ thế!"
"Tiếc nhỉ!"
Rồi sau đó một lúc lâu, lại nghe tiếng nàng.
"Này!"
"Gì cơ?"
"Tớ không ngủ được. "
"Tớ cũng vậy. Chắc chắn là do rượu rồi."
"Vậy à!"
"Chỗ cậu có dễ ngủ không?"
"Không sao mà. Nằm ở đây tớ thấy rất thoải mái."
"Nếu vậy thì tốt. Cậu có lạnh không?"
"Không sao. Bình thường."
"Ừ. Vậy thì chúc cậu ngủ ngon."
"Chúc cậu ngủ ngon."
Thế nhưng tôi cứ nghe tiếng cựa quậy của nàng trên chiếc ghế lười trong phòng bếp. Tiếng sụt sịt mũi, và cả tiếng thở dài.
"Có chuyện gì à?" Khi nghe tôi hỏi, nàng trả lời.
"Tớ có nói gì đâu."
"Nhưng tớ vừa nghe cậu thở dài đó."
"ừ, tại tớ suy nghĩ nhiều thứ linh tinh đó mà."
"Vậy à?"
"Ừ."
Rồi nàng lại thở dài thêm một lần nữa. Mọi thứ lại rơi vào im lặng.
"Này?" Nàng nói.
"Gì cơ?"
"Tại sao cậu không hỏi 'có chuyện gì?' "
"Tớ vừa mới hỏi xong mà."
"Không phải là câu hỏi đó." Nàng nói có vẻ như thiếu kiên nhẫn. "Không phải là việc tớ thở dài đâu."
"A. Vậy thì là cái gì?"
"Lý do mà tớ bị đuổi ra khỏi nhà ấy."
"A, nhưng mà không cần đâu. Bởi vì cậu không muốn nói mà."
"Ừ. Nhưng tớ nghĩ là nên nói ra cho xong."
"Nếu vậy thì cậu nói đi."
"Cũng chẳng có chuyện gì to tát lắm." Shizuru nói. "Nhật ký của bà ấy nói quá nhiều, nên tớ đã phát cáu."
"Cậu đọc lén à?"
"Không." Shizuru trả lời. "Tớ thèm vào mà đọc ấy." Nàng nói tiếp. "Bởi vì chắc chắn trong đó sẽ nói xấu tớ nhiều điều lắm."
"Vậy cơ à?"
"Ừ, quan hệ giữa bà ấy và tớ tệ lắm."
Tôi không biết phải nói thế nào nên chỉ im lặng lắng nghe.
"Thế nhưng," Shizuru lại tiếp tục. "Tớ đã lật cuốn nhật ký đó ra để trên bàn làm việc của bố."
"Ôi, vậy sao?"
"Bản thân tớ, việc gì cần làm thì tớ sẽ làm."
"Ừ, đúng là như vậy."
"Sáng hôm sau, mẹ kế lao vào phòng tớ và hét lên hãy cút ra khỏi đây ngay."
"Ừ."
"Nhưng mà." Shizuru nói. "Trong cuốn nhật ký đó toàn viết những điều mà nếu như bị bố tớ đọc thì sẽ rắc rối cơ mà."
"Chắc vậy không?"
"Chắc chắn."
"Thế bố cậu nói sao?"
"Sau đó tớ có nói chuyện với bố qua điện thoại. Bố chẳng nói gì về cuốn nhật ký đó. Tuy nhiên, bố tớ nói đây cũng là cơ hội tốt nên hãy ra ngoài sống tự lập thử xem. Bố tớ sẽ chu cấp tiền cho. Chỉ nhiêu đó thôi."
"Và đó là lý do hôm nay cậu ở đây."
"Ừ đúng vậy."
"Thế áo quần của cậu thì sao?"
"Trong túi của tớ có một ít. Tớ sẽ canh lúc mẹ kế không có nhà thì về lấy thêm.
"Ừ. Tóm lại," tôi nói. "Cậu thích ở lại đây bao lâu thì ở. Không sao cả, không tìm được nhà trọ cũng không vấn đề gì đâu."
"Vậy thì tớ sẽ sống trọn đời ở đây."
Bất giác, tôi cười đau khổ.
"Bản thân tớ, cũng không hẳn là sẽ sống mãi ở đây đâu."
"Vẫn biết vậy." Nàng ngáp nho nhỏ.
"Cậu buồn ngủ rồi à."
"Hình như là vậy."
"Vậy thì lần này là chúc ngủ ngon thật đấy."
"Ừ, chúc cậu ngủ ngon."
Tôi lại nằm xuống giường. Từ nhà bếp vọng lên tiếng sột soạt, có vẻ nàng đang chỉnh lại tư thế nằm. Chẳng bao lâu sau đã nghe thấy tiếng thở đều đều của nàng vang lên. Nàng dễ ngủ hệt như trẻ con vậy.
Tôi nghển cổ nhìn Shizuru trong phòng bếp. Nàng đang nằm ngủ, chăn đắp lên đến mũi, cuộn tròn mình trên chiếc ghế lười hình hạt đậu trông rất vô tư lự, đến mức có một chút gì đó tội nghiệp. Cứ nghĩ đến chuyện nàng chỉ còn biết trông cậy vào một mình tôi, tôi lại càng cảm thấy tội nghiệp nàng hơn. Cảm giác giống như đón nhận một thành viên mới vào gia đình, hoặc đón nhận một chú chó con đi lạc đường, tóm lại là tôi đã đón nhận nàng vào nhà của mình. Trong khu rừng thiên đường, lần đầu tiên tôi cho phép mình phá lệ. Đó là sự khởi đầu, và tình cảnh bây giờ là kết quả của việc phá lệ đó, hay có lẽ là một điểm trong quá trình dẫn đến kết quả ấy.
Tâm trạng của tôi thật kỳ lạ, tôi không cảm thấy khó chịu chút nào. Không chỉ vậy lòng tôi còn nhen nhóm một niềm vui háo hức. Chưa bao giờ có bạn đến ngủ lại nhà tôi, và cũng chưa bao giờ tôi đến nhà bạn ngủ lại cả. Chính vì thế, lắng nghe hơi thở khi ngủ của ai đó trong chính căn phòng của mình là một trải nghiệm rất mới mẻ đối với tôi. Tiếng thở khi ngủ đặc biệt của Shizuru vang lên trong lòng tôi như tiếng sáo của một buổi lễ hội vậy.
Tôi vẽ lên cảnh tượng cuộc sống từ ngày mai với nàng rồi lại háo hức, phấn khởi như một đứa bé trước lúc được đi chơi xa. Không lâu sau, tôi chìm vào giấc ngủ.