Buổi sáng, tôi cùng nàng ăn trứng ốp la và xúc xích. Cho dù đó là lần thứ hai ăn cùng nhau, và cũng không uống rượu, trong lòng tôi vẫn rất cảm động.
"Không hiểu sao tớ có cảm giác rất kỳ diệu."
"Bởi vì tớ ăn thức ăn khác ngoài bánh donut à?"
"Đúng vậy."
"Dạo gần đây tớ có cảm giác thèm ăn. Tớ muốn ăn thử rất nhiều thứ."
"Đó là điều rất tốt. Sức khỏe quý hơn tất cả."
"Tớ vốn rất khỏe mà. Hoàn toàn không bị bệnh tật gì cả."
"Ừ, chịu khó ăn nhiều nhé."
"Ừ."
Chúng tôi cùng nhau ra khỏi nhà để đến trường. Đi bộ đến trường mắt khoảng 10 phút.
"Không biết có ai nhìn thấy bọn mình không nhỉ." Nàng nói với vẻ lo lắng.
"Chỗ này ngược hướng với nhà ga, không có nhiều sinh viên đâu."
"Nếu vậy thì tốt."
Tuy nhiên, khi đến gần trường, nàng vẫn cố tình đi cách xa tôi ra. Suy nghĩ cho kỹ thì việc chúng tôi sống chung nhà nếu bị bại lộ thì người đen đủi chính là tôi, vậy mà nàng lại lo sợ hơn cả tôi. Nói cho cùng, nếu nàng công khai thông tin này cho mọi người, thì chắc chắn mối tình đơn phương của tôi sẽ chấm hết, nhưng ngay cả trong mơ, chắc Shizuru cũng không nghĩ đến điều đó.