Tấm Ảnh Tình Yêu Và Một Câu Chuyện Khác

Lượt đọc: 714 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20

Ở trong trường, ngày tháng vẫn trôi qua không có gì thay đổi.

Mọi người vẫn bận rộn tìm việc làm, còn hai đứa tôi ngày càng mải mê chụp ảnh.

Số lượng phim chúng tôi chụp được đã khá lớn. May mắn vì bọn tôi sống cùng một nhà, có thể thức thâu đêm suốt sáng vùi đầu vào công việc tráng phim, rửa ảnh. Phòng tắm bé tí được trưng dụng để kẹp phơi những tấm ảnh đã rửa xong. Không còn cách nào khác chúng tôi đành phải đến nhà tắm công cộng gần đó để tắm.

Mỗi ngày trôi qua thật vui vẻ, bọn tôi thường hay cười đùa, rồi cả hai cùng nhớ lại tại sao cười với nhau, đó lại là cái cớ để chúng tôi cùng cười tiếp.

Một ngày nọ, bệnh về da mà tôi hay đề cập đến, tự dưng lại xuất hiện ở vùng sau bả vai. Vết ngứa nằm đúng chỗ không thể nào với tay tới, ngứa đến mức không thể chịu đựng được nữa, tôi đã gọi nàng nhờ gãi giùm.

Những móng tay nho nhỏ của nàng thật là dễ chịu, xua tan cơn ngứa của tôi.

"Điểm tốt nhất khi sống cùng ai đó có thể chính là nhờ người ta gãi những chỗ ngứa mà mình không thể nào với tay tới." Tôi nói.

"Cả về mặt hiện thực lẫn ẩn dụ hả?"

"Ừ."

Nàng có vẻ rất quan tâm đến lọ thuốc Israel, nhưng từ ngày đầu tiên đến giờ chưa hỏi lại tôi một lần nào nữa. Trước khi ngủ, bọn tôi thường mạnh ai leo lên giường của người đấy, rồi nói rất nhiều chuyện.

"Tại sao cậu lại bắt đầu công việc chụp hình vậy?"

Có lần nàng hỏi tôi như thế.

"Vì tớ được bố tặng quà." Tôi trả lời. "Vào ngày sinh nhật năm 13 tuổi, bố tớ tặng cho tớ một chiếc máy ảnh, không phải chiếc máy có ống kính rời đâu, đó là một chiếc máy compact nhỏ tiện dành cho những người mới bắt đầu chụp hình."

Từ hồi đó, tôi đã thường xuyên giữ khoảng cách vói mọi người xung quanh, một mình lang thang ở bờ sông hoặc trong cánh rừng thưa để chơi. Có lẽ bố tôi để ý thấy tính cách khác biệt của con mình nên đã tặng cho tôi một người bạn đồng hành cũng nên. Nếu như món quà bố tôi tặng không phải là một chiếc máy ảnh mà là một chú chó con, thì có lẽ cuộc đời của tôi kể từ sau ngày hôm đó đã khác rồi. Không chừng bây giờ tôi đang hướng tới việc làm bác sĩ thú y cũng nên.

"Lúc đó tớ cực kỳ vui. Tớ đã chụp rất nhiều thứ. Nào là mây trời, rồi bảng hiệu giao thông, cả những con thằn lằn và những con búp bê người ta vứt đi."

"Cũng giống như bây giờ nhỉ!"

"Cái gì chứ?"

"Cậu không chụp người đúng không?"

"Ừ. Chụp người thì chắc là tớ chỉ mới chụp mỗi Shizuru thôi. Bởi tớ không có khiếu chụp người."

"Tớ thấy vinh dự quá."

"Vậy sao?"

"Ừ. Thì bởi vì tớ là người mẫu độc quyền duy nhất trong ảnh của cậu mà."

"Ừ."

"Cậu chụp thật nhiều vào nữa nhé. Bởi vì tớ đã nhủ lòng cho dù cậu có yêu cầu chụp hình khỏa thân đi nữa, tớ cũng không từ chối đâu."

Tôi phải hết sức thận trọng trước khi cất tiếng trả lời. Nếu khinh suất gật đầu "ừ" một cái, thì có nguy cơ nàng sẽ cởi áo quần ra cho tôi chụp ngay (nguy cơ là gì nhỉ?), còn nếu từ chối một cách thẳng thừng thì với tư cách một người phụ nữ nàng sẽ cảm thấy tổn thương.

"Một lúc nào đó tớ sẽ chụp." Tôi nói. "Tới lúc đó tớ sẽ nhờ cậu đấy."

"Bây giờ cậu chưa chụp à?"

"Ừ, bây giờ thì tớ chưa chụp."

"Bởi vì tớ trông ốm yếu nếu làm mẫu chụp cho cậu à?"

"Không phải thế." Tôi chẳng biết trả lời thế nào. "Này, đó là cũng nhằm để tiếp tục mối quan hệ của bọn mình mà."

"Chỉ là mối quan hệ bạn bè. Không có tình dục đúng không?"

Đó là những từ ngữ của John Fowles trong Ma thuật sư. Nàng phát hiện cuốn sách này trên giá, dạo gần đây ngày nào cũng vùi đầu vào đọc. "Cậu không thấy nhân vật Jojo xuất hiện trong cuốn này giống tớ sao?" Có lần nàng đã ngẩng đầu khỏi sách hỏi tôi. "Này, giống ở chỗ cô ta cũng hay sụt sịt mũi ấy." Tôi chẳng nói gì, chỉ cười trước lời nói của nàng.

Và bây giờ cũng vậy, tôi cũng không nói gì, chỉ mỉm cười nhẹ nhàng trong ánh đèn màu vàng cam. Để tìm ra được câu trả lời vòng vo trước những lời nói thẳng bộc trực của nàng thật là khó.

"Chính xác là vậy." Tôi trả lời. "Tớ nghĩ để chuyện sống chung này tiếp tục một cách tốt đẹp, thì bọn mình cần phải quên đi giới tính của nhau. Từ trước đến nay bọn mình đã như vậy, thì bây giờ trở đi cũng nên tiếp tục như thế."

"Ừ. Đúng vậy." Nàng nói với giọng có vẻ người lớn lạ thường. Vốn dĩ nàng có chất giọng khàn khàn, khi nói một cách nhỏ nhẹ thế này nghe rất ra dáng người lớn.

"Tớ cũng mong như thế. Vậy thì," nàng nói. "Cũng tiếc thật nhưng tớ cho cậu nợ việc chụp hình khỏa thân nhé."

"Ừ."

"Nếu để cậu chụp hình khỏa thân cho tớ bây giờ, có khi Makoto mất đi lý trí thì cũng rắc rối thật chứ nhỉ!"

"Ừ. Đúng là vậy. Tớ cũng không tự tin là mình có thể kiềm chế được."

"Ha ha ha," nàng cười một cách khô khan. Đó là cách cười như thể hiện rằng chuyện nói đùa của hai đứa chẳng có tí gì thú vị. Mà chính xác là chẳng có tí gì thú vị thật. Vốn dĩ chuyện này cũng không nên đem ra để nói đùa.

Một đêm khác.

"Dạo gần đây thấy cậu hay đeo vòng tay đôi với Miyuki nhỉ!"

"Ừ, Miyuki đeo vòng thạch anh tím, còn tớ thì thạch anh hồng."

- "Loại nào cũng là đá cầu tình yêu à?"

"Đúng vậy. Bọn tớ là những cô gái đang mong chờ tình yêu mà."

"Nếu nói thế thì hầu hết các cô .gái đều mong chờ tình yêu nhỉ!"

"Đúng thế. Về điều này thì đàn ông cũng giống vậy mà!"

"Ừ. Tất cả mọi người đều cầu mong tình yêu, nhưng lại toàn đi ngược hướng nhau."

Tôi nghe thấy tiếng Shizuru cựa quậy trong chiếc ghế lười hạt đậu. Không bao lâu sau lại nghe tiếng nàng lẩm bẩm.

"Giá như thế giới này đơn giản hơn thì tốt biết mấy."

"Ý cậu là sao?"

"Thì là tớ thích một người, và người ấy cũng phải thích tớ, đôi bên mới hình thành mối quan hệ, như thế rất khó."

"Ừ, đúng vậy thật."

"Nếu như tớ thích người ấy là đủ cho tình yêu, thì mọi chuyện sẽ rất đơn giản."

"Ừ, tớ lúc nào cũng nghĩ thế."

"Nếu như vậy thì mọi tình yêu trên thế giới này đều sẽ thành hiện thực."

"Cả trái đất sẽ trở thành hành tinh của tình yêu đơn phương sao?"

"Ừ nhỉ!" Nàng lặng im giây lát, rồi nhẹ nhàng nói. "Nếu như có hành tinh đó, thì cả tớ và Makoto sẽ không phải mong chờ điều gì hơn thế này nữa."

Tôi không có lời nào đáp lại, chỉ nhìn trần nhà chằm chằm để suy nghĩ, về tình yêu của tôi, tình yêu của Shizuru và cả phần hạnh phúc của một người nào đó mà ai cũng đang nắm trong tay.

"Này," nàng nói. "Bọn mình, những người sống trên trái đất này, về sau sẽ đi đâu nhỉ!"

Không chừng chỉ một mình Shizuru, cô gái đặt ra câu hỏi này, mới biết được câu trả lời cũng nên.

« Lùi
Tiến »