Cửu Chân Phục Ma Trận, danh xưng là diệt ma trận pháp mạnh nhất Nhân giới, đã khiến vô số cổ ma nuốt hận thời thượng cổ. Vậy mà lúc này, toàn lực một kích của nó lại chỉ khiến vũ mủ nữ tử mới xuất hiện kia khẽ nhíu đôi mày thanh tú, mảy may không tổn thương đến nửa phần ngón tay ngọc xanh thăm!
"Ma khí thật lợi hại, rốt cuộc ai mới là người phong ấn ma đầu?"
Mộc phu nhân không rõ nội tình, chỉ biết Hóa Long Tỳ sinh ra phản ứng với đối tượng bị phong ấn.
Khi Lung Mộng vừa hiện thân, Hóa Long Tỳ liền huyễn hóa ra một đầu Chân Long hư ảnh, gầm thét với ả không ngừng, suýt nữa khiến Mộc phu nhân động thủ ngay tại chỗ.
Giờ phút này, Nguyên Sát phân hồn biến thành vũ mị nữ tử, cũng bị long ảnh căm thù, điều này khiến Mộc phu nhân hết sức đau đầu.
"Lão ma, ngươi lại xui khiến tiểu bối làm ra chuyện âm hiểm bực này, còn có thể đào thoát khỏi Hắc Phong Kỳ, ta liều với ngươi!”
Lung Mộng biến thành hư ảo nữ tử vô cùng không cam lòng, muốn đánh cược lần cuối: "Bên kia nhân tộc, nếu muốn Bát Linh Xích, trước hết giúp ta đối phó lão ma này, nếu không các ngươi chẳng những không có được bảo vật, cuối cùng cũng khó thoát khỏi cái chết!"
Dưới sự điều khiển của ả, Bát Linh Xích vù vù rung động không ngừng, những đóa ngân sen chung quanh chẳng những lớn gấp bội, mà huyễn ảnh Bát linh thú cũng càng thêm rõ ràng, phảng phất như sắp hóa thành thực chất.
"Đại trưởng lão đừng mắc mưu, yêu phi nguyên thần đã bị ta trọng thương. Hiện tại dù ả còn có Cửu Chân Phục Ma Trận và Bát Linh Xích hộ thân, nhưng Thánh tổ đại nhân có Hắc Phong Kỳ trong tay, bắt và thôn phệ ả chỉ là chuyện sớm muộn!"
Diệp Lão Thất nghe vậy lập tức nhìn Diệp Chính, thấy hắn có vẻ xiêu lòng, liền vội khuyên nhủ.
Hắn tuy tranh đoạt ma khí quán định để mong có chút hi vọng sống, phản bội gia tộc, nhưng không muốn trực tiếp đối đầu với Diệp Chính.
"Ngươi..."
Hành động của Diệp Lão Thất hoàn toàn nằm ngoài dự tính, Diệp Chính tự nhiên nhận ra đối phương có vấn đề. Trong lòng tuy tức giận, hận không thể gia pháp xử trí hắn, nhưng tình hình hiện tại, đứng về phía Nguyên Sát phân hồn có vẻ sáng suốt hơn. Hắn đành âm thầm nén giận.
"Lung Mộng đạo hữu ngoan cố chống lại như vậy, vậy chúng ta cũng không còn gì để nói. Ngoan ngoãn hòa làm một thể với bản thánh tổ đi!"
Nguyên Sát phân hồn cười duyên một tiếng, rồi đột nhiên biến sắc, nhanh chóng thoát khỏi sự dây dưa của Cửu Chân Phục Ma Trận, duỗi tay ngọc ra nắm vào hư không. Lập tức ma khí cuồn cuộn, một cây tiểu kỳ đen nhánh bóng loáng bị ả bắt được.
"Dung hồn có thể, nhưng chi có thể để ta làm chủ, nếu không ta sẽ tự bạo nguyên thần, ngươi cũng đừng hòng đạt được gì!”
Lung Mộng cương quyết vô cùng, không hề có ý thỏa hiệp.
Nguyên lai, do trước đây Nguyên Sát phân hồn yếu thế, hồn mới dung hợp từ Lung Mộng và Nguyên Sát phân hồn lấy Lung Mộng làm chủ. Hơn nữa, theo số lần dung hồn tăng lên, hiện tại dù là Nguyên Sát phân hồn thi triển pháp này, cũng không thể dừng lại tiến trình đó.
Thậm chí, chỉ cần nguyên thần yêu và ma trở lại Song Đầu Ngân Lang, chúng sẽ tự động dung hợp, đồng thời không thể tách rời.
Nguyên Sát phân hồn tự nhiên không thể chấp nhận kết quả này. Ả muốn trước lần dung hồn cuối cùng, thi triển rút hồn đại pháp với Lung Mộng, hủy đi tâm trí của ả.
Như vậy, ả chăng những có được sức mạnh cường đại sau khi dung hồn, còn không cần lo mất đi bản thân.
"Hừ! Ngươi cho rằng đến lúc đó ngươi còn có thể quyết định sao?"
Nguyên Sát phân hồn không hề nao núng trước lời đe dọa, bỗng nhiên lay động Hắc Phong Kỳ đã bị ả ma hóa. Lúc này, một tiếng nổ ngột ngạt từ lá cờ truyền ra, toàn bộ không gian run lên!
Hàn Lập và những người khác cảm thấy không khí xung quanh bỗng nhiên siết chặt, có cảm giác như bị phong kín trong hổ phách.
Hàn lão ma quá sợ hãi, không chút nghĩ ngợi liền độn về phía một tòa truyền tống trận màu đen.
Thì ra, khi vừa phát giác có gì đó không ổn, hắn đã vụng trộm nương náu gần truyền tống trận này. Lập tức hắn đột ngột hành động, không ai kịp ngăn cản.
Nhưng huyết diễm cổ ma nhận ra Hàn Lập, hơn nữa còn có thù hận, tâm thần vẫn luôn để ý đến hắn.
Giờ phút này, thấy hắn muốn mượn truyền tống trận đào tẩu, hắn không nói hai lời vung cánh tay ma lên, ném ra một khối hỏa chuyên ma bảo.
Hàn Lập tay không ngừng thi triển pháp quyết, chỉ khẽ động thần niệm, liền sai Xấu phụ thay hắn ngăn cản.
Chỉ vì trì trệ một lát, pháp trận dưới chân Hàn lão ma lóe lên hắc quang, truyền tống hắn đi.
Trơ mắt nhìn kẻ thù đào thoát, huyết điễm cổ ma giận dữ, thân hình lóe lên liền độn đến phía trên truyền tổng trận màu đen, đằng đằng sát khí nhìn chằm chằm Xấu phụ.
Hiển nhiên, hắn quyết không để ai từ đây đào thoát!
Hàn Lập chỉ là một đoạn nhạc dạo ngắn, cuộc tranh đấu giữa Nguyên Sát phân hồn và Lung Mộng mới là trọng tâm.
Tay cầm Hắc Phong Kỳ, Nguyên Sát phân hồn bằng vào thần thông của mình, phát huy gần nửa uy lực của bảo vật. Trong chốc lát, cả không gian tràn ngập ác phong hung mãnh, thần thức cũng khó ly thể.
Cửu Chân Phục Ma Trận giờ phút này đã hóa thành chín vầng mặt trời vàng kim, bùng lên rồi bổ ra một đạo đao khí trùng thiên. Uy lực của nó rất mạnh, khiến ác phong từ Hắc Phong Kỳ cũng khựng lại.
Nhưng ngay sau đó, hắc phong ngưng tụ thành một con giao long thân thể kỳ dị, những nơi nó đi qua, ngay cả thiểm điện cũng bị cuốn vào, tiếng vù vù vang lên như muốn xé rách không gian.
Hai bên chạm vào nhau khiến toàn bộ không gian phong ấn rung động, cung điện sụp đổ từng mảnh.
Giằng co một lát, cuối cùng hắc phong cự giao chiếm ưu thế hơn, cuốn diệt đao pháp khai thiên thành vô số điểm sáng màu vàng óng, rồi hung hăng đè xuống chín tòa tế đàn.
Sau một hồi điên cuồng tàn phá, chín tòa tế đàn đổ sập, Cửu Chân Phục Ma Trận bị phá!
"Bát Linh Xích là linh bảo Phật môn, bản thánh tổ không chạm vào được. Các ngươi những tu sĩ nhân tộc hãy nhanh chóng đi lấy.
Còn yêu phi nguyên thần này, bản thánh tổ tự sẽ đối phói”
Phá Cửu Chân Phục Ma Trận, ma khí Nguyên Sát phân hồn vất vả khôi phục hao tổn hơn phân nửa, lại còn phải chống đỡ Bát Linh Xích để đối phó Lung Mộng, khó tránh khỏi có chút không chịu nổi, đồng thời lãng phí thời gian.
Nhưng chỉ cần Diệp Lão Thất và những người khác hiệp trợ xuất thủ, quấy nhiễu Bát Linh Xích, ả có thể nhẹ nhõm hơn nhiều.
Dù sao, Bát Linh Xích ở đây là để trấn áp Lung Mộng, mặc dù bây giờ bảo vật này có địch ý với Nguyên Sát phân hồn hơn, giúp Lung Mộng mượn uy lực của nó đối phó Nguyên Sát phân hồn, nhưng mối quan hệ này hiển nhiên không kiên cố.
Quả nhiên, theo Diệp Lão Thất và Diệp Chính xuất thủ, Bát Linh Xích nhanh chóng rơi vào tay Diệp gia. Lung Mộng dù muốn ngăn cản, nhưng vì bị thương nên không thể chống lại Nguyên Sát phân hồn mà thất bại.
“Ngươi đừng hòng đạt được"
Mắt thấy đại thế đã mất, Lung Mộng vạn phần không cam lòng kêu lên một tiếng, thần thức cuồng bạo cuồn cuộn trào ra, rõ ràng là muốn ngọc nát đá tan.
"Hừ, bản thánh tổ đã nói, điều này không thể theo ý ngươi!"
Vừa nói xong, một tiếng sói tru rung chuyển cửu tiêu từ đôi môi đỏ của vũ mị nữ tử truyền ra, khiến nguyên thần tất cả mọi người trong không gian phong ấn chấn động.
Lung Mộng đứng mũi chịu sào càng không thể tránh khỏi, tự bạo nguyên thần cũng không thành.
Thấy vậy, vũ mị nữ tử cười hớn hở, một ngọn ma hỏa từ miệng ả phưn ra, bao trùm Lung Mộng, hung hăng luyện hóa.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên, vũ mị nữ tử lại cảm thấy hết sức êm tai. Chỉ cần dung hợp nguyên thần Lung Mộng, ả nhất định thần thông tăng tiến, dù là hóa thân tu sĩ Nhân giới đến, cũng không dám đối đầu.
"Chúc mừng Thánh tổ đại nghiệp sắp thành, Diệp gia nguyện vì Thánh tổ ra sức trâu ngựa!"
Diệp Chính phản ứng nhanh vô cùng, còn tích cực chúc mừng hơn cả Diệp Lão Thất đã đầu nhập Nguyên Sát phân hồn.
"Ha ha, ngươi ngược lại là thức thời.
Yên tâm đi, Bát Linh Xích loại linh bảo Phật môn này, bản thánh tổ không hứng thú.
Diệp gia các ngươi hiện nay ở Nhân giới cũng có chút thế lực, hảo hảo làm việc cho bản Thánh tổ, các ngươi sẽ không thiếu chỗ tốt!"
Vũ mị nữ tử liếc mắt, hoàn toàn không quan tâm đến Bát Linh Xích thuộc về ai.