Lạc Hồng chăm chú quan sát Thích Phong Lôi một hồi, khiến hắn sợ hãi cúi gằm mặt, không dám thở mạnh.
"Ha ha, xem ra kẻ này đoán trúng tính tình ta rồi. Nếu không, với cái gan bé tẹo của hắn, sao dám đến đây."
"Trên đời này, thứ có thể khiến Lạc mỗ động lòng không nhiều. Ngươi hãy nói rõ hơn xem."
"Dạ, Lạc tiền bối!"
Thích Phong Lôi đáp lời rồi ngồi thẳng dậy, tiếp tục:
"Văn bối nguyện dùng gia truyền chí bảo, đổi lấy một phần cơ duyên Kết Anh!"
Nguyên Anh khó thành, ai cũng biết. Nếu Thích Phong Lôi đem lời này nói với một tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ, ắt hẳn sẽ bị chế nhạo. Nhưng nếu thỉnh cầu một vị Nguyên Anh hậu kỳ thần thông quảng đại, khả năng thành công sẽ cao hơn nhiều.
Nghe qua nội dung giao dịch, Lạc Hồng đoán ngay Thích Phong Lôi đang nói đến món "mở cửa lễ".
Hắn cũng không thấy có gì lạ khi đối phương, dù đang nợ mình một mạng, vẫn dám thỉnh cầu một giao dịch ngang giá. Dù sao, món "mở cửa lễ" kia, đối với Thích Phong Lôi mà nói, có lẽ còn quan trọng hơn cả tính mạng.
Đây chính là suy nghĩ điển hình của đám tử đệ gia tộc tu tiên!
Nếu không phải ở Đại Tấn chỉ có tu sĩ Nguyên Anh mới có chỗ đứng, Thích Phong Lôi đã chăng mạo hiểm đem gia truyền chí bảo ra giao dịch.
"Ồ? Nếu Lạc mỗ đoán không sai, kiện bảo bối này của Thích gia chắc hẳn là vật mà tiên tổ các ngươi chuẩn bị để mở cửa động phủ. Chẳng lẽ ngươi không muốn hoàn thành di nguyện của tổ tiên?"
Đối với Thích Phong Lôi hiện tại, giao ra mở cửa lễ chẳng khác nào từ bỏ cơ hội khám phá Vấn Thiên động phủ. Tổn thất này còn lớn hơn nhiều so với việc giao diện.
"Di nguyện của Thích gia là làm rạng danh gia tộc, động phủ đoạt bảo chỉ là phương tiện, không phải là mục đích bắt buộc. Huống hồ..." Thích Phong Lôi ngập ngừng, ngẩng đầu nhìn Lạc Hồng: "Vãn bối làm sao tranh giành được với Lạc tiền bối?"
"Ha ha, ngươi cũng biết tự lượng sức mình đấy."
Lạc Hồng bật cười.
Thích Phong Lôi nói không sai. Nếu Lạc Hồng vào lại Vấn Thiên động phủ, chắc chắn sẽ vét sạch mọi thứ.
Không phải hắn tham lam vô độ, không chừa cơ duyên cho hậu bối, mà vì nhân giới đang suy tàn. Những thứ mà cổ tu có thể tùy tiện bỏ qua, hắn thì không thể.
"Đừng lãng phí thời gian nữa, lấy bảo vật ra đi. Sau khi xem xét, Lạc mỗ sẽ cho ngươi một cái giá hợp lý."
Lạc Hồng nhấp một ngụm trà, phất tay.
Thích Phong Lôi đã quyết định đến đây một mình, hăn là đã chuẩn bị sẵn sàng. Hắn lập tức lật tay, lấy ra một bức tranh tỏa linh khí mờ nhạt.
Hắn vung tay, ném bức tranh lên không trung, rồi điểm kiếm chỉ, bắn ra một đạo pháp lực, khiến bức tranh dựng thẳng giữa trời, từ từ mở ra.
Lạc Hồng ngước mắt nhìn, thấy một bức Kiếm Đồ hỗn độn. Vừa định ngưng thần quan sát, hắn đã cảm thấy kiếm khí từ trong bức họa chém ra, vô cùng bất phàm.
"Quan tưởng đồ?"
"Không sai. Vạn Kiếm Đồ này chính là chí bảo của Thích gia, chỉ có lịch đại tộc trưởng mới có thể mượn nó để quan tưởng tu luyện. Dù cho mỗi đời tộc trưởng lĩnh ngộ được kiếm quyết thần thông khác nhau, nhưng tất cả đều uy lực tuyệt luân, tinh diệu bất phàm!"
Thích Phong Lôi lộ vẻ hồi tưởng, giới thiệu.
Đối với loại quan tưởng đồ truyền thừa này, người có Nguyên Thần cảnh giới càng cao, càng có thể khai thác được nhiều diệu dụng.
Cho nên, Lạc Hồng chỉ nhìn chăm chú một lát, đã hiểu biết nhiều hơn cả Thích Phong Lôi đã nghiên cứu nó cả trăm năm.
Bộ quan tưởng đồ này hàm ẩn đến chín chín tám mươi mốt loại kiếm quyết, bao hàm gần như mọi loại hình kiếm quyết. Vì vậy, mỗi người quan sát sẽ có thu hoạch khác nhau.
Với Vạn Kiếm Đồ này, Lạc Hồng hoàn toàn có thể sáng lập một kiếm tu tông môn!
Đồng thời, sau khi ti mi đò xét, Lạc Hồng phát hiện, tám mươi mốt loại kiếm quyết này không chỉ đơn thuần là truyền thừa, mà còn là một phong ấn!
Nói cách khác, bên dưới tám mươi mốt loại kiếm quyết kia, còn có bí mật khác!
Phương thức giải phong này nói khó không khó, nói dễ không dễ. Mỗi một đạo kiếm quyết phong ấn đều cần kiếm khí tương ứng mới có thể phá vỡ. Hơn nữa, tám mươi mốt đạo phong ấn này phải được giải khai đồng thời, thiếu một đạo cũng không được.
Điều kiện này đối với một đại tông môn kiếm đạo thì vô cùng đơn giản, dù sao kiếm khí để giải phong chỉ cần đạt cường độ Kết Đan là đủ.
Nhưng đối với một người độc hành như Lạc Hồng, thì lại vô cùng khó khăn.
“Ha ha, không biết vị tiền bối nào nghĩ ra biện pháp này, thật là kỳ lạ.
Kể từ đó, chỉ cần đồ vật này rơi vào tay một tu sĩ Nguyên Anh, người này sẽ vì muốn khám phá bí ẩn thật sự của Vạn Kiếm Đồ mà bồi dưỡng đệ tử, tạo ra một kiếm tông.
Cho nên, theo một nghĩa nào đó, chỉ cần Vạn Kiếm Đồ còn ở Nhân giới, truyền thừa của tông môn chế tác ra nó sẽ không bao giờ bị đoạn tuyệt hoàn toàn. Thật là cao kiến!"
Lạc Hồng lắc đầu, thầm tán thưởng trí tuệ của tiền bối.
"Cái... Lạc tiền bối không vừa mắt Vạn Kiếm Đồ sao?"
Thấy Lạc Hồng lắc đầu, Thích Phong Lôi giật mình, tưởng rằng giao dịch này sẽ thất bại.
"Không phải. Lạc mỗ rất hài lòng với bảo vật này."
Dù trước mắt chưa thể khám phá hết bí ẩn ẩn chứa trong Vạn Kiếm Đồ, nhưng Lạc Hồng sau khi luyện thành Thần Phong Vô Ảnh Kiếm, đang thiếu kiếm quyết để thúc đẩy.
Hơn nữa, tông môn có thể luyện ra kỳ bảo như Vạn Kiếm Đồ, ắt hẳn là một kiếm tông lừng lẫy thời thượng cổ. Kiếm quyết của họ chắc chắn bất phàm. Lạc Hồng dự định sẽ nghiên cứu kỹ lưỡng.
Nói xong, Lạc Hồng vung tay áo, trên bàn lập tức xuất hiện một bình nhỏ bằng Hắc Ngọc và một hộp gỗ xanh tươi.
“Trong bình Hắc Ngọc này là Dưỡng Hồn Đan do Lạc mỗ luyện chế, tổng cộng có hai mươi viên. Đợi ngươi tu luyện đến Kết Đan hậu kỳ thì dùng, có thể giúp nguyên thần ngươi mạnh lên gấp bội.
Còn trong hộp gỗ này là một gốc thượng cổ linh dược, dược linh cao tới vạn năm, lại có dược tính ôn hòa. Khi đột phá, dùng nó có thể tăng cơ hội Kết Anh lên nhiều.
Cả hai thứ này cộng lại, đủ khiến ngươi tăng cơ hội đột phá Nguyên Anh lên năm thành. Thích đạo hữu thấy thế nào?"
Dưỡng Hồn Đan là Lạc Hồng dùng Dưỡng Hồn Châu luyện chế. Dưỡng Hồn Châu hoàn chỉnh không thể dùng cho tu sĩ dưới Nguyên Anh, nên Lạc Hồng mới cố ý phân tách Dưỡng Hồn Châu ra, luyện thành đan dược, để ban phúc cho các tu sĩ Kết Đan trong Hoàng Phong Cốc.
Còn thượng cổ linh dược hắn đưa ra, dù dược tính ôn hòa, nhưng tác dụng quá đơn thuần, ngoài việc dùng trực tiếp ra, không thể dùng để luyện đan. Với tu vi hiện tại của Lạc Hồng, nó vô dụng.
Dùng hai thứ vô dụng đổi lấy Vạn Kiếm Đồ, không nghỉ ngờ gì là một món hời.
"Năm thành! Tốt, vãn bối đổi!"
Thích Phong Lôi tự tin rằng dù không có ngoại lực, mình cũng có khoảng hai thành cơ hội đột phá Nguyên Anh. Lần này, thêm năm thành nữa, tức là bảy thành!
Làm sao hắn không động lòng cho được!
"Ừm, cầm lấy đi!"
Lạc Hồng phất tay, ném bình ngọc và hộp gỗ cho Thích Phong Lôi, rồi thần niệm vừa động, Vạn Kiếm Đồ giữa không trung liền thư nhỏ lại thành bức tranh, bay vào tay hắn.
"Đa tạ Lạc tiền bối, có nhiều quấy rầy. Vãn bối xin cáo lui."
Thích Phong Lôi đã có được thứ mình muốn, chỉ muốn lập tức về động phủ bế quan tu luyện, để sớm ngày đạt tới Giả Anh cảnh giới.
"Ha ha, còn lại ba thành đều là cửa ải tâm ma. Vượt qua được hay không đều nhờ vào cơ duyên của chính ngươi."
Đợi Thích Phong Lôi đi khuất, Lạc Hồng cũng đột nhiên biến mất, cấm chế trước cửa hang lại lần nữa lấp lánh.