Cái Di Thiên Trạc này chính là hàng nhái của Thông Thiên Linh Bảo Ánh Nguyệt Hoàn, một bảo vật tiếng tăm lừng lẫy thời thượng cổ. Trình độ phỏng chế của nó tương đổi cao, ước chừng có ba bốn thành uy lực so với bản thể.
Chính vì vậy, gã tu sĩ mặt chữ điền mới có thể lấy tu vi Nguyên Anh trung kỳ mà giằng co lâu như vậy với Càn lão ma.
Bảo vật này có thể xem như lợi hại nhất trong số các pháp bảo dưới Thông Thiên Linh Bảo. Lạc Hồng tuy không thiếu pháp bảo trong tay, nhưng cũng không bỏ qua trân phẩm bực này.
Thần thức cường thế ép qua, thần thức ấn ký mà tu sĩ mặt chữ điền lưu lại trên Di Thiên Trạc lập tức vỡ vụn. Sau đó, cái vòng xương này bị hào quang của Vạn Bảo Nang cuốn lấy, lập tức bị thu vào trong.
Lúc này, Thanh Phong đã hoàn thành việc bồi bổ. So với Định Thân Chú, việc cưỡng ép thi triển Diệt Hồn Chú lên tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ khiến hắn phản phệ càng lớn, Thanh Phong suýt chút nữa không chống đỡ nổi.
Tuy chiêu này cực kỳ lợi hại, một kích có thể khiến tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ bị thương nặng, nhưng rõ ràng không phải là thủ đoạn thông thường.
Liên tục thôn phệ ba Nguyên Anh, tình huống của Thanh Phong chuyển biến tốt đẹp hơn nhiều, nhưng vẫn cần thời gian tĩnh dưỡng. Bất quá, trước khi trốn vào Thiên Ma Kỳ, hắn chủ động bẩm báo:
"Đại nhân, thuộc hạ sau khi lục soát ký ức của ba người này thì phát hiện, bọn chúng quả thực đã chuẩn bị để ngăn cản lôi pháp của đại nhân. Đồng thời, trong túi trữ vật của bọn chúng có lẽ có thứ hữu dụng cho đại nhân."
Dứt lời, Thanh Phong hóa thành một đạo thanh tuyến, trốn vào tay áo Lạc Hồng.
Lạc Hồng nghe vậy thì trong lòng khẽ động, đưa tay thu ba túi trữ vật của Cát Thiên Hào tới trước mặt, thần thức xông vào phá vỡ ấn ký phía trên, thăm dò vào trong tìm kiếm.
Thanh Phong tuy chưa nói rõ ràng, nhưng thủ đoạn mà hắn nhắc tới cũng rất đễ nhận ra. Lạc Hồng rất nhanh đã tìm được thứ cần tìm.
Thần niệm vừa động, ba khối trận bàn huyết phù nền đen liền được lấy ra từ ba túi trữ vật.
"Thì ra là thế, muốn dùng Tam Kiếp Lôi Tiêu Trận để hoàn thi cái thân kia, thật không thể coi thường nội tình của chính ma thập đại tông môn!"
Nhìn huyết phù, Lạc Hồng liền nhận ra bộ trận bàn này.
Tam Kiếp Lôi Tiêu Trận là một loại trận pháp ít được biết đến trong trận pháp thượng cổ. Công dụng duy nhất của trận này là trợ giúp linh thú độ kiếp.
Một khi trận này được kích phát, nó sẽ hấp thu lôi kiếp chỉ lực, từ đó đạt tới mục đích suy yếu lôi kiếp.
Lôi kiếp chi lực bị hấp thu sẽ được trận pháp chứa đựng, cung cấp cho chủ trận giả thúc đẩy, đồng thời cũng sẽ dùng để đối kháng đợt lôi kiếp cuối cùng.
Với sự bảo hộ của bộ trận pháp này, dù Tử Tiêu Thần Lôi có thể đánh chết một trong ba người Cát Thiên Hào, thì hai người còn lại chắc chắn sẽ dùng trận pháp hấp thu đạo Tử Tiêu Thần Lôi kia để phản kích Lạc Hồng.
Thật sự mà nói, Lạc Hồng khó lòng ngăn cản được loại tình huống này. Một khi trúng chiêu, dù không chết cũng sẽ trọng thương.
"Quả nhiên, thủ đoạn của tu tiên giả nhất định phải đa dạng, nếu không, dù thần thông mạnh mẽ đến đâu, cũng sẽ bị nhằm vào rất thảm!"
Lạc Hồng vừa tự nhủ trong lòng, vừa thu hồi trận bàn Tam Kiếp Lôi Tiêu Trận.
Tiểu Kim lúc này cũng đã trở về đậu trên vai hắn, cúi đầu ngậm yêu đan bỏ vào lòng bàn tay Lạc Hồng.
Đảo mắt nhìn khắp chiến trường, tiếng ầm ầm truyền ra từ Côn Ngô Điện. Không cần suy nghĩ nhiều, chắc chắn là Hàn Lập và Càn lão ma đang giao chiến.
Về thắng bại giữa hai người, Lạc Hồng không hề lo lắng. Hàn Lão Ma có Dương Hoàn, có thể thúc đẩy Bắc Cực Nguyên Quang trong Côn Ngô Điện để đối địch, trực tiếp khóa kín phần lớn thủ đoạn của Càn lão ma.
Ngoài ra, hắn còn có khôi lỗi nhân tính tương trợ. Coi như thời gian tuyến xảy ra sai sót, hắn không cướp được bản mệnh nguyên bài của Xấu phụ, cũng không có khả năng đánh không lại Càn lão ma.
Hơn nữa, Hàn Lập còn có sư huynh hăn ở bên ngoài áp trận.
Động tĩnh đấu pháp tiếp tục một lát, Lạc Hồng đột nhiên khẽ nhếch mép, một tay bóp ra một pháp quyết, mi tâm mắt dọc lúc này mở ra, một đạo cột sáng huyết hồng sắc như tia chớp bắn ra, cắm vào Bắc Cực Nguyên Quang.
Sau một khắc, trong biển Bắc Cực Nguyên Quang ngân sắc, một mảnh huyết quang chiếu ra, ngay sau đó liền truyền đến tiếng rống giận dữ của Càn lão ma:
"Điều này không thể nào!"
Ha ha, không gì là không thể, Huyết Ma Châu chính là bị Huyết Hống Chi Nhãn khắc chế hoàn toàn!
Ngoại trừ Ngũ Tử Đồng Tâm Ma, Huyết Ma Châu có thể nói là át chủ bài quan trọng nhất của Càn lão ma. Trong khi đấu pháp với Hàn Lập, hắn cảm thấy căng thăng nên đã tế nó ra, muốn vãn hồi thế suy tàn.
Kết quả, châu này vừa mới tế ra, một đạo huyết quang liền từ ngoài điện phóng tới, một kích đánh tan nó thành bột mịn.
Lập tức, lòng Càn lão ma chìm xuống đáy vực.
Sau khi trợ giúp một chút, Lạc Hồng không còn nhúng tay, chuyên tâm thúc đẩy Âm Dương Lưỡng Nghi Hồ Lô hấp thu Bắc Cực Nguyên Quang.
Không bao lâu sau, Hàn Lão Ma còn chưa ra, Lạc Hồng nơi này lại nghênh đón một nhóm tu sĩ khác.
Nhóm tư sĩ này đều mặc phục sức Diệp gia, dẫn đầu không ai khác, chính là Diệp Chính, người từng lợi dụng Lạc Hồng.
Ngoài ra, gã tu sĩ mặt chữ điền đã trốn xuống núi trước đó cũng ở trong số tám người này.
"Lạc huynh, thật không ngờ ngươi cũng ở Côn Ngô Sơn này. Nhiều năm không gặp, gần đây mọi việc đều tốt chứ?"
Diệp Chính chắc chắn biết Lạc Hồng ngang nhiên cướp đoạt Di Thiên Trạc, nhưng khi nhìn thấy Lạc Hồng, vẫn khách khí vấn an.
"Lạc mỗ tự nhiên là tốt, bất quá nếu Diệp huynh không đến đây, thì Lạc mỗ sẽ tốt hơn."
Lạc Hồng cũng không sợ Diệp gia, trực tiếp không hề cố ky nói ra lời trong lòng.
"Ha ha, Lạc huynh hiểu lầm. Ngươi thần thông cao tuyệt, Diệp mỗ tự nhận không phải đối thủ, đến đây cũng không phải vì tranh đoạt cái gì.
Chỉ là nghĩ có thể may mắn nhìn thoáng qua hình dáng Thông Thiên Linh Bảo, vậy cũng không uổng công Diệp gia ta vất vả một chuyến."
Diệp Chính nói nghe hay, nhưng lời hắn nói cũng giống như lời của gã đàn ông nói "chỉ vào từ từ không vào" vậy, căn bản không đáng tin cậy.
Nếu trong Côn Ngô Điện thật sự có Thông Thiên Linh Bảo, hắn chắc chắn sẽ nổi lòng tham.
"Nếu Diệp huynh đến đây là muốn nhìn Thông Thiên Linh Bảo, vậy thật sự là đến nhầm địa phương.
Nếu không, Lạc mỗ cũng sẽ không chỉ ở đây thu lấy Bắc Cực Nguyên Quang, mà không tiến điện đoạt bảo."
Lạc Hồng cười ha ha đáp.
Nghe vậy, Diệp Chính không khỏi nhướng mày. Hắn cũng cảm thấy hành động của Lạc Hồng đủ để chứng minh trong Côn Ngô Điện không có trọng bảo.
Nhưng nếu không tận mắt nhìn, hắn lại cảm thấy không ổn thỏa, liền đứng tại Côn Ngô Điện, không rời đi cũng không mạo muội đi vào.
Cứ như vậy một lúc lâu, mặt đất đột nhiên chấn động kịch liệt, mọi người nhao nhao nhìn xung quanh, chỉ thấy hơn phân nửa sơn phong bên Trấn Ma Tháp không hiểu sao sụp đổ, tựa hồ cả tòa cự tháp đều chìm vào trong lòng núi!
Ngay lúc mọi người kinh nghi, một mảnh thất thải bảo quang từ Trấn Ma Tháp tràn ra, cũng nương theo tiếng Phạn âm Phật minh kinh người.
Thanh âm cực lớn, kể cả Lạc Hồng và những người khác ở trước Côn Ngô Điện đều có thể nghe rõ.
Diệp Chính, người đã biết rất nhiều về bí mật của Côn Ngô Sơn, vừa thấy dị tượng này liền lộ ra vẻ kích động, không khỏi thốt lên:
"Thông Thiên Linh Bảo!"
Lập tức, hắn không nói hai lời liền dẫn người Diệp gia hướng Trấn Ma Tháp mà độn đi.
Bốn người Hoa Thiên Kỳ nghe thấy rõ ràng, lập tức suy nghĩ, không ở lại lãng phí thời gian, trực tiếp hướng Trấn Ma Tháp mà đi.
Bọn chúng vừa đi, từ trong Bắc Cực Nguyên Quang xông ra một đạo độn quang vàng bạc hai màu.
"Mộc phu nhân, Lam đạo hữu, không cần phải cẩn thận, linh bảo tuy tốt, nhưng cũng phải có mệnh hưởng thụ mới được."
Lạc Hồng không ngẩng đầu nói, không hề vì dị tượng mà thay đổi, tiếp tục thu lấy Bắc Cực Nguyên Quang.
Nghe xong lời này, độn quang vàng bạc hai màu khựng lại, hiện ra một cự toa vàng bạc hai màu, chính là Nhật Nguyệt Thần Toa của Hóa Tiên Tông.
"Lạc huynh, Trấn Ma Tháp bên kia có đại sự xảy ra, nếu không gia cố phong ấn, để ma vật bên trong trốn thoát, chỉ sợ tất cả mọi người sẽ gặp tai ương, mong Lạc huynh giúp một tay!"
Mộc phu nhân thấy Lạc Hồng đến giờ vẫn không có ác ý, không khỏi tin tưởng hơn mấy phần, liền muốn kéo hắn hợp tác.
"Việc này không liên quan đến Lạc mỗ, nhắc nhở hai vị nhớ kỹ tận lực bảo toàn tính mạng, coi như xứng đáng giao tình giữa chúng ta.
Còn việc nghe hay không, là chuyện của các ngươi."
Lạc Hồng không muốn đến Trấn Ma Tháp mạo hiểm. Phải biết, dù phân hồn Nguyên Sát Thánh Tổ đã cực kỳ suy yếu, nhưng ả dựa vào Huyết Diễm Cổ Ma tương trợ, đã có đủ khả năng triệu hoán Nguyên Sát Thánh Tổ cách giới Ma niệm ma khí.
Điều này tuyệt đối không phải trò đùa, Đại Thừa ma tu cách giới Ma niệm diệt sát mấy Nguyên Anh Hóa Thần tu sĩ quả thực dễ như trở bàn tay.
Nếu Hàn Lão Ma không dựa vào một tấm Hóa Linh Phù chết thay, cũng phải chết dưới công kích "điểm danh" của Nguyên Sát cách giới Ma niệm.
Lạc Hồng hiện tại chỉ muốn ở lại đây, không vội không chậm thu lấy Bắc Cực Nguyên Quang. Cùng lắm thì đợi đến khi Linh Lung đoạt lại yêu thân, xuất thủ tương trợ một chút.
"Hai vị đạo hữu, các ngươi có biết mấy khối hồn bài trong Côn Ngô Điện bị ai đoạt đi không?"
Mộc Khôi không cảm nhận được khí tức bản mệnh nguyên bài của mình trên người Mộc phu nhân, lập tức hỏi.
"Ngân Sí Dạ Xoa ỷ vào tốc độ bay, khi bản phu nhân và Hàn đạo hữu tranh đoạt, đã đoạt đi một khối hồn bài huyết sắc, nhưng còn chưa đi ra bao xa, ba kiện bảo vật Côn Ngô Tam Lão lưu lại trên đài đột nhiên bay lên, oanh sát nó thành bột mịn.
Hai khối còn lại đều bị Hàn đạo hữu cầm đi."
Sau khi trả lời câu hỏi của Mộc Khôi, Mộc phu nhân xoay chuyển lời nói:
"Lạc huynh đã quyết định bo bo giữ mình, bản phu nhân và Lam sư muội cũng không ép buộc, cáo từ."
Dứt lời, cự toa vàng bạc lóe lên linh quang, hóa thành một đạo lưu quang đi xa.
Thực ra, Mộc phu nhân nguyện ý mạo hiểm như vậy vẫn là vì ham Thông Thiên Linh Bảo.
Trong Trấn Ma Tháp có hai kiện Thông Thiên Linh Bảo cổ tu lưu lại, một là Hắc Phong Kỳ, hai là Bát Linh Xích.
Mà Bát Linh Xích có nguồn gốc lớn lao với Hóa Tiên Tông. Cán đoản xích bạch ngọc mà Lam Thải Nhi từng tế ra chính là hàng nhái của Bát Linh Xích.
Ngoài ra, sự tồn tại của Hướng Lão Quỷ cũng cho bọn họ lòng tin lớn lao. Nếu bọn họ biết Hướng Lão Quỷ đã bị phong ấn vào khe hở không gian, có lẽ đã không không sợ hãi như bây giờ.
Một lát sau, trước Côn Ngô Điện vốn náo nhiệt chỉ còn lại Lạc Hồng và Mộc Khôi, một người một yêu.
Lại qua gần nửa canh giờ, Hàn Lập mới từ trong Bắc Cực Nguyên Quang độn ra.
Hắn di chuyển chậm như vậy, hiển nhiên đã sưu hồn Càn lão ma trong Côn Ngô Điện.
"Lạc sư huynh, đa tạ tương trợ, nếu không sư đệ tuyệt đối không thể dễ dàng đạt thành tâm nguyện như vậy!"
Hàn Lập vừa ra tới, liền chắp tay hướng Lạc Hồng cảm tạ.
“Đây chỉ là một việc nhấc tay, chỉ có thể nói lão ma kia vận khí không tốt.
Được rồi, Hàn sư đệ, lấy những thứ huynh dặn ngươi ra đi, nếu không Mộc Khôi đạo hữu sẽ sốt ruột chờ đấy."
Lạc Hồng khẽ cười, nghiêng đầu ra hiệu về phía Mộc Khôi đang nóng lòng chờ đợi.