Mê Hành Châu cũng là một kiện dị bảo. lu tiên giả chỉ cần nuốt nó vào, có thể tùy ý biến ảo hình đáng, tướng mạo, lại che lấp được yêu khí, thi khí và các loại khí tức linh dị khác.
Bất quá, khi duy trì biến hóa, pháp lực của tu tiên giả sẽ bị áp chế rất nặng, không thể thi triển toàn lực.
Nếu cưỡng ép thi pháp, thần thông của châu sẽ bị phá vỡ, người sử dụng cũng tự động hiện nguyên hình.
So với Thanh Bối Thương Lang, Vạn Niên Thi Hùng luyện thi đạo, một thân thi khí nồng đậm, Xa Lão Yêu mới ban Mê Hành Châu cho hắn, để hắn tiện bề hành tẩu, làm việc bên ngoài.
Tác dụng lớn nhất của châu này là giúp dị loại trà trộn vào tu sĩ nhân tộc. Lạc Hồng hiển nhiên không dùng được.
Nhưng khi hắn định giao châu này cho hóa thân sử dụng, Lạc Hồng chợt thấy mi tâm ngứa ngáy. Vạn Tướng Thần Nhãn không biết bị ảnh hưởng bởi thứ gì, lại tự biến thành Thận Hư Linh Nhãn.
Kinh ngạc thoáng chốc, Lạc Hồng đột nhiên minh ngộ. Hắn bấm niệm pháp quyết, lệnh mắt dọc ở mi tâm mở ra. Lập tức, một luồng thận khí mông lung phiêu đãng, như có dẫn dắt, cuốn tới Mê Hành Châu.
Châu vừa tiếp xúc thận khí liền thu nạp vào trong. Linh quang hoa mắt mà nó phát ra lập tức trở nên ảm đạm, cuối cùng cả viên hạt châu biến thành một hòn đá màu xám trắng.
Nhưng rất nhanh, trên hòn đá xám trắng xuất hiện vết rạn, linh quang chói lọi từ khe hở tỏa ra.
Lúc này, Lạc Hồng dùng ngón tay chà xát, khiến lớp vỏ đá tróc ra, một viên bảo châu linh quang chói lọi hiện ra trước mắt.
"Mê Hành Châu này đúng là Thận Châu biến thành, khó trách có thần thông này!”
Đặc tính của bảo châu quá rõ ràng, Lạc Hồng nhận ra ngay, mừng rỡ nói.
Chỉ những yêu thú kế thừa huyết mạch Chân Linh Thận Long mới có thể ngưng tụ Thận Châu. Viên châu trên tay hắn rõ ràng đã long đong nhiều năm, tám chín phần mười là di vật của một đại yêu thời thượng cổ. Xa Lão Yêu chắc hẳn cũng chỉ ngẫu nhiên đoạt được.
Nhưng mặc kệ lai lịch châu này thế nào, Lạc Hồng chỉ cần luyện nó vào Thận Hư Linh Nhãn, có thể khiến uy năng tăng nhiều.
Đến lúc đó, dù đối mặt Hóa Thần, linh nhãn này cũng có dũng khí chiến đấu!
Đương nhiên, vì châu này long đong quá lâu, linh cấp chắc chắn đã giảm sút, nên trước khi luyện hóa, cần thăng linh một phen để đạt hiệu quả lớn nhất.
Định ra kế hoạch, Lạc Hồng nắm tay, thu viên Thận Châu vào cơ thể, rồi nhìn sang cổ bảo cuối cùng.
Một đạo pháp quyết từ đầu ngón tay Lạc Hồng bắn ra, rơi xuống bình sứ cổ dài, nhưng vô dụng.
"Hử?" Lạc Hồng kinh ngạc, vội bỏ thái độ khinh thị. Hắn tung chưởng đánh ra một cột sáng pháp lực thô to, nhưng bình sứ cổ dài chỉ khẽ lắc lư hai lần.
Nếu là cổ bảo khác, lúc này hẳn đã bay lên không trung, hiển lộ thần thông.
Nhưng bình sứ cổ dài chỉ lắc lư nhẹ nhàng hai lần, lại khiến phù văn trong tĩnh thất sáng rõ, có chút rung động, phảng phất cả tòa tĩnh thất đang bị ngoại lực tấn công mạnh.
"Có ý tứ, cổ bảo này lại nặng nề như vậy!"
Lạc Hồng hứng thú, tế La Sát Quỷ Thủ, chộp lấy bình sứ cổ dài.
Nắm chặt thân bình, Lạc Hồng ra sức nhấc lên, lại thấy tốn sức vô cùng, càng thêm ngạc nhiên.
Lúc này, hắn dùng toàn thân sức lực, lại gia trì pháp lực, mới nhấc được bình sứ cổ dài lên khỏi mặt đất.
Đưa nó đến trước người, Lạc Hồng há miệng phun ra một luồng Hắc Ô Chân Viêm, luyện hóa chiếc bình.
Mấy canh giờ sau, Lạc Hồng thành công xóa đi thần thức ấn ký của Vạn Niên Thi Hùng, lưu lại của mình, xem như sơ bộ luyện hóa bảo vật.
Lập tức, bình từ nặng như núi non trở nên nhẹ như lông hồng.
Lạc Hồng thần niệm khẽ động, miệng bình trào ra một dòng nước đen, chậm rãi không ngừng, như trong bình chứa cả một con sông lớn.
Sững sờ một chút, Lạc Hồng lộ vẻ mừng như điên, vội thi triển vài đạo pháp quyết, xác nhận thứ nước đen chính là Nhất Nguyên Trọng Thủy mà hắn luôn thu thập!
“Ha ha, quả nhiên tự nhiên đưa tới cửa! Ta tận lực thu thập mấy năm, cũng không thu được bao nhiêu Nhất Nguyên Trọng Thủy, bây giờ lại lập tức cho ta cả một con sông!”
Dùng thần thức thăm dò số lượng Nhất Nguyên Trọng Thủy dự trữ trong bình sứ cổ dài, Lạc Hồng vui vẻ ra mặt, bởi nó giải quyết hơn nửa nhu cầu của hắn!
Khi Lạc Hồng trịnh trọng thu bình sứ cổ dài vào đan điền, đống bảo vật này coi như xử lý xong.
Tiếp theo, đến phiên đống bảo vật ở tầng hai chủ điện, tức những thứ trong vòng ngọc tinh lam.
Là pháp khí chứa đồ tùy thân của Thái Bình Phủ Quân, vòng ngọc tinh lam không có cổ bảo, chỉ có một ít linh vật dùng cho tu luyện. Dù sao, lúc đó hắn chuẩn bị tìm đường sống trong chỗ chết.
Số lượng linh tài đỉnh cấp phong phú không chỉ giúp Lạc Hồng luyện thêm bốn năm tấm thượng cổ phù, mà còn mang đến cơ hội nghiên cứu phát minh phù lục mới.
Ba khối cực phẩm linh thạch lại càng diệu dụng. Phải biết, giới tu tiên hiện nay không thể hoàn nguyên đại trận thượng cổ vì thiếu cực phẩm linh thạch làm trung tâm cung cấp năng lượng.
Đương nhiên, dùng linh thạch này để tu luyện cũng rất tốt, hiệu quả trợ phá bình cảnh có thể nói là tuyệt vời.
Nói đơn giản, bảo vật trong vòng ngọc tinh lam tuy không giúp thực lực Lạc Hồng tăng vọt, nhưng không nghi ngờ là gia tăng nội tình của hắn.
Là một tu sĩ mạnh mẽ quật khởi nhanh chóng, Lạc Hồng thiếu chính là nội tình. Nếu không, hắn đã không cần luyện chế một kiện bản mệnh ma khí cho hóa thân mà phải đi đấu giá hội tìm vận may.
Điểm này, hắn còn kém xa Hướng Chi Lễ, Xa Lão Yêu!
Quá trình xử lý bảo vật trong vòng ngọc tinh lam tuy không kinh hỉ như trước, nhưng đủ phong phú, khiến người an tâm.
Ngoài ra, Lạc Hồng cũng xem xét kỹ viên châu mà hắn tìm được ở tầng hai, một bảo vật hư hư thực thực là bản mệnh pháp bảo của Thái Bình Phủ Quân.
Bảo vật này tổn thương cực kỳ nghiêm trọng, không thể chữa trị. Thế là, Lạc Hồng quyết định luyện chế lại nó, biến thành một pháp khí, chuẩn bị cho Lục Trúc sử dụng.
Bận rộn cả ngày, trước mặt Lạc Hồng rốt cục chỉ còn lại những thứ lấy ra từ mật khố.
Theo Ngân Tiên Tử, hắn thu hoạch chân linh bản nguyên chưa đủ một thành so với bản gốc. Nhưng sau khi gặp Thái Bình Phủ Quân lĩnh hội dấu vết ở Thủy Phủ, cả hai đều không thấy thiếu, ngược lại có chút may mắn.
Với Lạc Hồng hiện tại, luyện hóa chân linh bản nguyên vẫn quá nguy hiểm. Hơn nữa, thứ này gia tăng tiềm lực của tu tiên giả, Lạc Hồng chưa đến mức đường cùng, nên không cần vội vã luyện hóa.
Sau khi thảo luận với Ngân Tiên Tử, hắn quyết định luyện hóa chân huyết Ngũ Sắc Khổng Tước trước, rồi thôn phệ bản nguyên của nó.
Như vậy sẽ không có nguy hiểm, mà còn có khả năng kế thừa thần thông thiên phú của Ngũ Sắc Khổng Tước.
Trong tám vật phẩm còn lại, bốn thứ là lệnh bài và tín vật vô dụng. Lạc Hồng sao chép lại hình dáng của chúng, nhờ Hồng Nho Thư Viện điều tra tìm manh mối.
Trong bốn thứ còn lại, hai là ngọc giản, ghi chép những gì Thái Bình Phủ Quân thu thập được khi thăm dò Quang Âm Chỉ Hà, và những kỳ địa tuyệt cảnh mà hắn sưu tầm trong nhân giới. Có thể nói, chúng vô giái