"“Ừm, đạo lý đúng là như vậy.
Nói vậy, Lạc Hồng này thật có phúc duyên, chỉ là một tán tu mà lại có thể có được một kiện Thông Thiên Linh Bảo!"
Đầu to quái nhân trong lòng ghen ghét vô cùng, càng nghĩ càng giận, đột nhiên mặt lộ vẻ dữ tợn nói:
"Đại ca, Thông Thiên Linh Bảo đâu phải dễ luyện hóa, hiện tại Lạc Hồng kia rất có thể còn chưa biến linh bảo thành của mình, không bằng chúng ta thiết kế phục kích hắn một phen?"
Nghe vậy, Diệp Chính cũng có chút động lòng, nhưng nghĩ kỹ một lát, lại lắc đầu nói:
"Đối phương có Thông Thiên Linh Bảo, chưa luyện hóa triệt để, tất nhiên không thể bước ra khỏi động phủ.
Chúng ta muốn dụ hắn ra rồi chặn giết, chẳng khác nào người si nói mộng!
Mà vây công Đãng Khí Sơn động tĩnh lại quá lớn, đồng thời Lạc Hồng kia lại không có giao tình gì với Hồng Nho Thư Viện, một khi phát giác không ổn, hắn chắc chắn không chút do dự trốn xa.
Chỉ sợ đến lúc đó vây giết không thành, ngược lại khiến Diệp gia ta có thêm một đại địch!"
"Vậy... Chẳng lẽ chúng ta cứ ngậm bồ hòn làm ngọt vậy sao?!"
Trong nhận thức của đầu to quái nhân, tiểu kiếm chính là một thiệt thòi lớn, hắn biết hy vọng xa vời, nhưng vẫn không muốn bỏ qua Lạc Hồng.
"Đương nhiên là không! Hắn giết tộc nhân Diệp gia ta, tất phải nợ máu trả bằng máu!
Chỉ là chúng ta không thể nóng vội, thậm chí còn phải chủ động hòa hoãn quan hệ với hắn, buông lỏng cảnh giác của hắn.
Đợi đến khi lão Thất ngươi dẫn người từ Côn Ngô Sơn đoạt bảo trở về, chúng ta sẽ dùng uy lực của Thông Thiên Linh Bảo đối phó hắn!"
Ánh mắt Diệp Chính chớp động, vừa nói, khóe miệng vừa hơi nhếch lên, vẻ mặt đầy mưu tính.
"“Ừm, làm vậy quả thực ốn thỏa hơn
Ngoài việc giả vờ hòa hoãn quan hệ, tin tức Lạc Hồng có được Thông Thiên Linh Bảo, Diệp gia ta cũng phải giúp hắn che giấu, tránh cho bị tu sĩ chính ma hai đạo nhanh chân đến trước!"
Đầu to quái nhân trầm ngâm một lát, gật đầu phụ họa.
"Ngươi hiểu được lợi hại trong đó là tốt nhất.
Mặt khác, phái thêm người lưu ý động tĩnh của Dịch Tẩy Thiên và Bích Nguyệt, từ bọn chúng ta có thể thu được thêm nhiều tình báo liên quan đến Lạc Hồng."
Diệp Chính hài lòng gật đầu, lại bổ sung thêm một câu.
"Hừ, hai người này không biết đã lấy được bảo vật gì trong thủy phủ, đến giờ vẫn chưa lộ diện! Chuyện này ta nhớ kỹ!"
Bảo vật trong thủy phủ đều bị đầu to quái nhân coi như là của nhà mình, hắn tự nhiên không muốn thấy Dịch Tẩy Thiên và Bích Nguyệt thiền sư có thu hoạch lớn.
Dứt lời, đầu to quái nhân biến mất trong bóng tối.
Đợi đầu to quái nhân rời đi, Diệp Chính vẫn giữ vẻ mặt uy nghiêm nhìn về phía trước, ánh mắt lấp lánh, không biết đang mưu tính điều gì.
...
Nửa năm sau, Đãng Khí Sơn, trong động phủ tạm thời của Lạc Hồng.
"Lạc đạo hữu, đây đều là chút tâm ý của Diệp gia, để bồi tội lừa gạt tại Thái Bình thủy phủ lúc trước, mong đạo hữu nhất định phải nhận lấy."
Trong thạch thất tiếp khách, một vị trung niên tu sĩ mặc áo mãng bào, đầu đội tử kim quan, cung kính hành lễ với Lạc Hồng.
"Ha ha, Diệp huynh khách khí quá, chỉ là chuyện nhỏ Lạc mỗ sớm đã quên, huynh còn đặc biệt sai người đến tặng lễ tạ tội, không hổ là tu tiên thế gia đứng đầu Đại Tấn!
Những lễ vật này Lạc mỗ xin nhận, làm phiền đạo hữu chờ ta mấy tháng trời, lại nể mặt uống mấy chén."
Lạc Hồng cởi mở cười một tiếng, phảng phất thật không để bụng chuyện hiềm khích trong thủy phủ, nhiệt tình nói.
"Ha ha, vậy thì không cần, tại hạ còn phải trở về phục mệnh, xin cáo từ!"
Khẽ cười một tiếng, trung niên tu sĩ lần nữa chắp tay, lập tức hóa thành độn quang rời đi.
Độn quang của trung niên tu sĩ vừa bay ra khỏi động phủ, Lục Trúc vẫn đứng hầu bên cạnh Lạc Hồng liền trở nên linh động hẳn lên, hứng thú bừng bừng chạy đến chỗ hai chiếc hộp sơn đỏ chót đối phương mang đến, "Oa a" "Oa a" nhấc lên đặt xuống các linh vật bên trong.
"Sư phụ, Diệp gia làm sao đắc tội ngươi, mà lại đưa nhiều linh thạch và bảo châu như vậy?"
Lục Trúc được linh quang chiếu rọi sáng trưng, rất tò mò hỏi.
"Ha ha, Diệp gia đúng là hố vi sư một vố, nhưng lại không tổn hại gì đến vi sư, ngược lại một tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ của Diệp gia bị vi sư giết chết, còn suýt nữa làm hỏng đại sự của bọn chúng.
Đồ nhi ngươi nói xem, là ai đắc tội ai?"
Đối với việc Diệp gia chủ động chịu thua, Lạc Hồng có chút bất ngờ, nhưng cũng không quá để tâm, tùy ý nói.
"Hắc hắc, theo sư phụ dạy bảo, tự nhiên là kẻ yếu đắc tội kẻ mạnh! Trời ạ, linh khí tinh thuần quái”
Vừa đáp lời Lạc Hồng, Lục Trúc vừa lật ra một khối Thủy hành linh thạch cao cấp từ trong hộp sơn, không khỏi kinh hô một tiếng.
"Không sai, tu tiên giả không nói đúng sai, chỉ luận mạnh yếu."
Chỉ dạy cho Lục Trúc một phen về quy tắc sinh tồn trong giới tu tiên, Lạc Hồng không khỏi âm thầm nghi hoặc.
Dịch Tẩy Thiên bọn người không ai có thể thoát khỏi Vạn Yêu Cốc, mà hắn lại không biểu lộ quá nhiều thần thông trước mặt Diệp Sùng, lẽ ra Diệp gia không nên coi trọng hắn như vậy mới đúng.
Trừ phi. Diệp gia từ đâu đó biết được sự tồn tại của Thủy Hỏa Bát Quái Bàn.
Dù vậy, động cơ tặng lễ lần này của Diệp gia, hẳn cũng không thuần túy.
Dù lại có cảm giác bị Diệp gia tính toán, Lạc Hồng lại không sợ hãi hay tức giận, thậm chí còn có chút muốn cười.
Tại trong thủy phủ, Lạc Hồng đã khuyên bảo Đổng Lê Quân, để nàng và Hồng Nho Thư Viện tận lực phủi sạch quan hệ với Diệp gia.
Đối phương cũng tin tưởng làm theo, nửa năm qua đã triệu hồi không ít đệ tử từ triều đình Đại Tấn.
Không vì gì khác, chỉ vì Diệp gia đã là châu chấu cuối mùa, nhảy nhót chắng được mấy ngày.
Trong Côn Ngô Sơn quả thực có Thông Thiên Linh Bảo, đồng thời không chỉ một kiện, nhưng cổ tu sở dĩ để chúng lại, là vì trấn áp phân thần của Nguyên Sát Thánh Tổ, cùng vô biên ma khí đủ để ô nhiễm toàn bộ linh khí Đại Tấn.
Diệp gia lấy đi Thông Thiên Linh Bảo trong Côn Ngô Sơn, chẳng khác nào đặt toàn bộ giới tu tiên Đại Tấn vào nguy hiểm.
Gây ra tai họa lớn như vậy, cộng thêm việc bản thân bọn chúng tổn thất nặng nề trong Côn Ngô Sơn, đã định sẵn việc bọn chúng sẽ bị chính ma hai đạo thanh tẩy.
Cho nên, Lạc Hồng căn bản không cần suy đoán Diệp gia có mưu đồ gì với hắn, dù sao không lâu nữa, hoàng tộc Đại Tấn này sẽ không còn tồn tại.
Hôm nay xuất quan, Lạc Hồng đã xử lý xong mọi việc vặt, sau khi gặp sứ giả Diệp gia, hắn cũng nên lên đường.
"Cầm lấy hai khối linh thạch, nhanh chóng đi thu dọn đồ đạc, chúng ta sau nửa canh giờ sẽ đi."
Đợi Lục Trúc mừng rỡ chạy về chỗ ở của mình, Lạc Hồng thần niệm động, thu hai chiếc hộp sơn đỏ chót vào vạn bảo nang.
Tuy những linh vật này Lạc Hồng không để vào mắt, nhưng dù sao cũng là đồ cho không, không lấy thì phí.
Nửa canh giờ trôi qua nhanh chóng, ngay khi một đạo độn quang màu đen xuyên qua hộ sơn đại trận của Hồng Nho Thư Viện, lặng lẽ đi xa, trên đỉnh Thanh Phong, một bóng hình xinh đẹp đang ngửa đầu nhìn theo, đứng sững hồi lâu không nói.
Hôm nay nhận được tin Lạc Hồng tiếp cận sứ giả Diệp gia, Đống Lê Quân đã đoán được Lạc Hồng sắp rời đi, thế là một mình đứng trên đỉnh núi.
Nhưng, chuyện nàng mong chờ chung quy không xảy ra, thần sắc lúc này không khỏi ảm đạm.
"Hôm nay từ biệt, lần này đi có lẽ phải nhiều năm, Lạc huynh, chúng ta liệu có còn gặp lại?"
Đổng Lê Quân nắm chặt bức tranh trong tay, khẽ than.