Nàng ta toàn thân bao phủ bởi ma khí dày đặc, xương cốt thô kệch, dáng người gầy gò dị thường, nhưng trên mặt lại trang điểm lòe loẹt, cố tình tạo vẻ kiều mủ.
Nữ ma đầu theo động quật không ngừng lao xuống phía dưới. Một lúc lâu sau, trước mắt rốt cục xuất hiện ánh sáng xanh lam, đồng thời nhiệt độ trong động quật trở nên nóng rực khác thường.
Nữ ma đầu chống đỡ hộ thân linh tráo, khóe miệng hơi nhếch lên, ánh mắt chớp động vài lần, rồi tăng tốc độ bay thêm ba phần.
Càng lao xuống, ánh sáng xanh càng thêm mãnh liệt, nhiệt độ cũng tăng lên chóng mặt. Vách động đã sớm bị nung chảy thành nham thạch đỏ rực. Nếu không có trận pháp ngăn cách, chắc chắn không thể có đường đi nào tồn tại.
Sau một hồi lâu, khuôn mặt kiều mị của nữ ma đầu bị ánh Ma Diễm hắt lên một màu xanh xám thảm hại. Nàng cười khẩy một tiếng, the thé nói:
"Chúc mừng sư huynh đại công cáo thành, công lực phục hồi!”
Vừa dứt lời, đám Ma Diễm màu xanh trước mặt nữ ma đầu lập tức co cụm lại, nhanh chóng hiện ra một thanh niên tuấn tú.
Nếu Lạc Hồng ở đây, hẳn sẽ nhận ra ngay. Đó chính là Lục Khiêm, thiếu chủ Ma Diễm tông từng bị hắn hố không ít!
"Sư muội đến cũng nhanh thật. Vi huynh mới truyền tin cho muội có mấy ngày, muội đã tự mình đến đây. Xem ra muội nôn nóng muốn tiến vào La Sát quỷ phủ lắm nhỉ."
Lục Khiêm hai tay chắp sau lưng, lơ lửng trên hồ nham thạch nóng chảy. Hắn không cần linh tráo bảo vệ, sắc mặt vẫn bình thường, quần áo cũng không hề bị tổn hại.
"Sư huynh nói gì vậy. Sư muội thật lòng lo lắng cho an nguy của sư huynh thôi mài!”
Nữ ma đầu vừa nói vừa nhào vào lòng Lục Khiêm, cười khúc khích đầy vẻ nũng nịu:
"Nhưng sư muội biết, với năng lực của sư huynh, một chút cấm thuật 'thay mận đổi đào' cỏn con này chắc chắn không làm khó được huynh."
Lục Khiêm vừa đặt tay lên eo nữ ma đầu, cảm giác thân hình gầy như que củi của nàng khiến hắn khựng lại. Sắc mặt hắn trầm xuống, trong mắt lộ ra vẻ kinh hãi:
"Cấm thuật hung hiểm vượt xa tưởng tượng của vi huynh. Nếu không phải kẻ này vô tình ngưng tụ ma tâm trong tâm ma quật, lần thi triển thế mệnh đại pháp này rất có thể đã thất bại!"
Nữ ma đầu nghe vậy ngẩn người, do dự một lát rồi khẽ hỏi:
"Thật sự gian nan đến vậy sao?"
"Ha ha, sư muội nghĩ xem, nếu dễ dàng như vậy, chẳng phải là các tổ sư Ma Diễm tông đời trước đều có thể sống hai cuộc đời rồi sao?
Cho dù đối tượng thay mệnh là người có ma thể và ma tâm tuyệt hảo, lần này vi huynh thành công cũng phần lớn là nhờ vận may."
Lục Khiêm nhìn thấu suy nghĩ của nữ ma đầu, cười nhẹ một tiếng rồi buông nàng ra, chậm rãi bay về phía một vách động có vẻ bình thường.
Nữ ma đầu nhíu mày, lộ vẻ không cam lòng. Dù biết đối phương nói có lý, nàng vẫn không khởi nảy sinh ý định bắt chước. Thực tế là công hiệu của thế mệnh đại pháp quá mnức mê người!
Đối với tu tiên giả, giới hạn về thọ nguyên không chỉ nằm ở nhục thân, mà còn ở nguyên thần và nguyên anh.
Ở tu tiên giả cấp thấp, hiện tượng nhục thân mục nát dẫn đến tuổi thọ kết thúc tương đối rõ ràng. Nhưng khi tu vi đạt đến Kết Đan trở lên, giới hạn về nguyên thần và nguyên anh còn lớn hơn cả nhục thân.
Dù sao, tu tiên giả có thể đoạt xá. Nếu tuổi thọ của nguyên anh không có giới hạn, chẳng phải là tu sĩ nguyên anh chỉ cần thay một nhục thân khi thọ nguyên kết thúc là có thể sống thêm một đời?
Điều này hiển nhiên là không thể. Nếu không Lệnh Hồ lão tổ đã không cần gấp gáp như vậy.
Nhưng không phải là không có cách để phá vỡ giới hạn này.
Cách phổ biến nhất là chuyển tu công pháp Quỷ đạo, có thể giúp nguyên anh tăng thêm tuổi thọ.
Huyền Cốt, sư phụ của Cực Âm Lão Tổ, đã làm như vậy. Sau khi chuyển tu Quỷ đạo, thời gian tồn tại của nguyên anh hắn vượt xa tu sĩ nguyên anh thông thường.
Nhưng tác hại cũng rất lớn. Chưa kể đến vấn đề tu luyện Quỷ đạo, một khi đã làm vậy, tu tiên giả sẽ mất đi tư cách luân hồi chuyển thế.
Vì vậy, trong tu tiên giới, khi tu sĩ nguyên anh đến điểm cuối của thọ nguyên, cách làm chủ đạo vẫn là chủ động binh giải, để có cơ hội chuyển thế.
Còn Thanh Dương lão ma, kẻ đang chiếm giữ nhục thân của Lục Khiêm, đã sử dụng thế mệnh cấm thuật. Đây là cấm thuật nghịch thiên có thể hoàn mỹ thay thế tuổi thọ nguyên thần của người bị đoạt xá.
Để thi triển cấm thuật này, ít nhất phải có tu vi Nguyên Anh, mà tỷ lệ thất bại lại cực cao. Sau khi thành công, tu vi sẽ giảm mạnh, thậm chí rơi xuống cảnh giới Nguyên Anh.
Rất nhiều Thái Thượng trưởng lão Ma Diễm tông đã thử qua, nhưng đều kết thúc bằng cái chết. Chỉ có Thanh Dương lão ma thành công.
Sự thành công của hắn gần như không thể sao chép. Bởi vì ma thể vốn đã hiếm thấy hơn pháp thể trong Nhân giới, ma tâm lại càng là thứ có thể gặp nhưng không thể cầu. Việc cả hai tập trung vào một người còn khó hơn cả tu sĩ Nguyên Anh đột phá Hóa Thần.
Thở phào nhẹ nhõm, gạt bỏ những suy nghĩ không nên có, nữ ma đầu lại nở nụ cười kiều mị, tiến lại gần Thanh Dương lão ma.
Lúc này, Thanh Dương lão ma đã đến trước vách nham thạch nóng chảy. Hắn duỗi ngón tay ra, khiến đầu ngón tay bốc lên Thanh Dương ma hỏa, rồi vẽ một phù văn lên vách nham thạch.
Ngay lập tức, vách nham thạch tách ra hai bên, lộ ra một đường hầm tối đen như mực.
Thanh Dương lão ma bay vào trong đó. Nữ ma đầu thấy vậy vội vàng đuổi theo.
Khi vách nham thạch lại khép lại, dưới lòng đất truyền đến tiếng ầm ầm. Hóa ra là trận pháp tách nham thạch đã mất đi sức mạnh, khiến toàn bộ địa quật sụp đổ nhanh chóng. Chẳng bao lâu, nơi đây đã bị nham thạch lấp đầy.
Sau khi tiến vào đường hầm, hai người mới bay được vài trượng thì đến một hang động khác.
Tuy nhiên, nơi này không có Ma Diễm thiêu đốt, nhiệt độ cũng dễ chịu hơn.
Thanh Dương lão ma khẽ vung tay, bắn ra mấy viên hỏa diễm màu xanh, nhóm lửa chậu than trong hang động. Lập tức, cả hang động bừng sáng. Màu xanh ma hỏa chiếu rọi khiến nơi đây có chút âm u.
Nơi đây tuy không có nham thạch nóng chảy, nhưng cũng không phải là nơi tầm thường.
Mặt đất hang động đã được san bằng bằng pháp thuật, rồi khắc đầy những trận văn huyền ảo. Một viên bảo châu cỡ nắm tay, tỏa ra hắc khí, lơ lửng ở trung tâm trận văn.
"La Sát huyết châu! Sư huynh lại có bảo vật này!"
Nữ ma đầu vừa nhìn thấy viên bảo châu màu đen, lập tức kích động. Nhưng rồi nàng nhíu mày, nghỉ hoặc hỏi:
"Trong truyền thuyết, La Sát huyết châu phát ra huyết khí nồng đậm. Vì sao viên châu này chỉ tràn ra ma khí? Chẳng lẽ đây là một viên Ma Châu khác?"
"Không cần nghi ngờ, viên châu này chính là La Sát huyết châu. Nhưng vì bị phủ bụi trong động phủ cổ tu nhiều năm, huyết khí bên trong đã tan hết. Muốn dùng nó để mở Âm La huyết sát trận này, phải cho nó thôn phệ đủ tinh huyết trước đã."
Thanh Dương lão ma bay qua đại trận, vừa đi vào một gian tiểu thất vừa nói.
Nữ ma đầu trợn tròn mắt, rồi lộ vẻ mừng như điên, xông vào tiểu thất:
"Chẳng phải là nói, nơi đây chính là lối vào La Sát quỷ phủ?!"
"Ha ha, sư muội đừng nóng vội như vậy chứ?"
Thanh Dương lão ma thảnh thơi ngồi xếp bằng xuống, thần sắc đầy vẻ suy tư.
"Sư huynh~ Huynh cũng biết La Sát quỷ phủ quan trọng với sư muội đến mức nào mà. Đừng trêu sư muội nữa!"
Nữ ma đầu lại định nhào vào lòng Thanh Dương lão ma, nhưng lần này đối phương đã ngăn nàng lại.
"Sư muội tu luyện Âm Quỷ La Sát quyết. Nếu có được Huyền Âm quỷ khí đồi đào trong quỷ phủ, sợ là có thể vượt qua bình cảnh sơ kỳ, tiến giai Nguyên Anh trưng kỳ. Sau này tu luyện đến bình cảnh hậu kỳ, có lẽ cũng dễ dàng hơn nhiều.”
Thanh Dương lão ma ra hiệu cho nữ ma đầu ngồi xếp bằng đối diện hắn. Miệng hắn không ngừng nói, khiến nữ ma đầu cảm thấy miệng đắng lưỡi khô.
"Muội hiểu ý của huynh. Nếu vào được quỷ phủ, muội chỉ lấy Huyền Âm quỷ khí, tuyệt không tơ tưởng đến huyết thần đan!"
Nữ ma đầu một mực ăn nói khép nép, cố gắng lấy lòng Thanh Dương lão ma cũng chỉ vì La Sát quỷ phủ. Nếu không, nàng đường đường là ma tu Nguyên Anh, sao lại vì tình yêu nam nữ mà làm đến mức này?
"Ha ha, nói suông không bằng chứng. Nào sư muội, nhỏ một giọt máu tươi của muội lên U Minh quỷ khế này đi."
Thanh Dương lão ma làm sao tin vào những lời thề thốt. Lập tức, hắn lấy ra một tờ giấy tỏa ra hắc khí, trông như kim loại lại như gỗ.