Hơn hai mươi năm trước, Lạc Hồng từng vì chưởng khống Tử Tiêu Thần Lôi mà dự định ba phương án.
Một là thiên nhãn, hai là pháp tướng, thứ ba là dị hóa.
Dù lúc đó hắn mượn Cửu Quốc Minh để thu thập linh tài tu luyện pháp tướng, kết quả cũng không được như ý.
Hai loại linh tài trân quý nhất đến nay vẫn bặt vô âm tín.
Trong lúc đó, Tiểu Kim lại phá xác mà ra, nên Lạc Hồng trực tiếp triển khai phương án thứ ba, nghiên cứu dị hóa bản thân.
Nhờ lần thoát thai hoán cốt này, Tiếu Kim chưởng khống Diệt Hình Kim Quang thuần thục hơn nhiều, có thể tiến hành thao tác tỉ mủ.
Vì vậy, tiến độ phương án ba luôn vững bước tăng trưởng, đạt tới trình độ có thể thử nghiệm trước khi Lạc Hồng lạc vào La Sát Quỷ Phủ.
Nhưng Lạc Hồng không ngờ rằng, một sự cố lại giúp hắn thu hoạch vật tư đủ để thực hiện hai phương án còn lại.
Giờ đây, ba con đường bày ra trước mắt Lạc Hồng.
Huyết Hống Chi Nhãn ẩn chứa Huyết Hống hung hồn, hung tính khó thuần, nhưng Lạc Hồng đã tìm được cách dẫn xuất hung hồn. Với sáu diễn nguyên thần, tiêu diệt nó không khó.
Nhãn yêu này có thể giúp người luyện thành Thiên Cương Huyết Lôi, chắc hắn cũng thích hợp để chưởng khống Tử Tiêu Thần Lôi.
Phương án pháp tướng, nhờ thi thể xá lợi mà có xác suất thành công cao nhất, thậm chí Lạc Hồng cảm thấy hơi phí phạm.
Dù sao, pháp tướng thần thông tu luyện đến mức tinh thâm, uy lực cũng không kém Tử Tiêu Thần Lôi bao nhiêu.
Nhất là Lạc Hồng còn tu luyện Đại Ngũ Hành Thông Thánh Quyết, công pháp luyện thể tu luyện đến hậu kỳ đều cần ngưng tụ pháp tướng tương ứng.
Cân nhắc một hồi, Lạc Hồng thần niệm động, thu thi thể xá lợi và đống linh tài vào vạn bảo nang.
Vậy là, Lạc Hồng chỉ cần chọn một trong hai phương án mắt và đị hóa để thực hiện.
Phương án thiên nhãn khách quan an toàn hơn, xác suất thành công cao hơn, còn phương án dị hóa có thể giúp Lạc Hồng có được thần thông hóa đá thú vị, nhưng quá trình rất hung hiểm.
Sau một hồi xoắn xuýt, Lạc Hồng vẫn nghiêng về phương án dị hóa, nhưng cần thí nghiệm để ước định độ hung hiểm cụ thể trước khi quyết định.
Thế là, hắn phát động thần niệm truyền tin, gọi Tiểu Kim đến tĩnh thất.
Cùng lúc đó, Lạc Hồng cũng chuẩn bị sẵn sàng để khi độ hung hiểm vượt quá dự tính, phải chuyển sang phương án thiên nhãn một cách thuận lợi.
Huyết Hống Chi Nhãn bị phong ấn nhiều năm, lực lượng tổn thất nghiêm trọng, cần thôn phê đại lượng huyết khí để khôi phục khả năng sử dụng tạm thời.
Viên huyết sắc tiểu cầu trong vạn bảo nang chắc chắn không đủ.
Vậy, thứ duy nhất có thể cung cấp đại lượng huyết khí cho Lạc Hồng chỉ có huyết khôi kiến bay.
Thật ra, huyết khôi kiến bay giờ đã hơi vô dụng với Lạc Hồng.
Mục đích luyện chế ban đầu là để tận dụng thần thức vượt xa tu sĩ bình thường của hắn.
Nhưng giờ, Lạc Hồng lĩnh ngộ chủ thuật chi đạo, hiệu suất sử dụng thần thức vượt xa phương thức gián tiếp của Khu Trùng Thuật.
Hơn nữa, đặc tính bất tử bất diệt của huyết khôi kiến bay cũng không hữu dụng khi đối mặt Nguyên Anh tu sĩ.
Bởi vì bầy kiến dù bất diệt, không thể vây khốn địch nhân như Phệ Kim Trùng.
Nói đơn giản, huyết khôi kiến bay không giúp Lạc Hồng vượt cấp đối địch được nữa, mà khi đối phó kẻ yếu hơn, Lạc Hồng có nhiều thủ đoạn tốt hơn.
Huống hồ, hắn mới có được bí thuật luyện Huyết Tủy thành huyết đan.
Theo lời ngân nhãn thử, huyết đan có thể làm suy yếu bình cảnh luyện thể, nhưng hiệu quả càng ít với Nhục Thân cảnh giới càng cao.
Tuy vậy, với Lạc Hồng, hiệu quả dù nhỏ cũng không sao, dù sao hắn có mấy chục vạn huyết khôi kiến bay, có thể dùng số lượng bù chất lượng.
Vậy nên, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Lạc Hồng bắt đầu gọi ra hàng ngàn huyết khôi kiến bay, xóa bỏ hung hồn, cung cấp cho Huyết Hống Chi Nhãn thôn phệ.
Khi Tiểu Kim bay vào tĩnh thất, Lạc Hồng đã cho Huyết Hống Chi Nhãn ăn mấy vạn huyết khôi kiến bay.
Con ngươi đỏ ngòm đã biến thành đỏ tươi, chỉ cần đối diện thôi, Lạc Hồng đã cảm thấy huyết mạch xao động.
Nếu là tu sĩ cấp thấp ở đây, Huyết Hống Chi Nhãn không cần thi triển thần thông, chỉ cần liếc mắt cũng khiến toàn thân huyết mạch bạo liệt mà chết.
Lạc Hồng không rõ Huyết Hống Chi Nhãn đã khôi phục hoàn toàn chưa, nhưng đây là giới hạn có thể đạt được khi luyện hóa Huyết Tủy, quá đủ để tu luyện thiên nhãn.
"Tiểu Kim, hôm nay lại phải làm phiền ngươi rồi."
Lạc Hồng cưng chiều vuốt ve bộ lông mượt mà của Tiểu Kim, cười nói.
Tiểu Kim vui sướng hót vang, gần như che lấp tiếng bước chân nặng nề từ một bên vọng tới, đó là một con Ngân Giáp Thi gánh quan tài.
Cô Ngân Giáp Thi chậm rãi tiến đến trước mặt Lạc Hồng, nắp quan tài trên lưng bị đẩy ra từ bên trong, Thiên Hận Lão Quái mặt không cảm xúc bước ra.
"Lạc huynh, vị đạo hữu này rốt cuộc ở trạng thái gì? Sao lại nghe lời ai vậy?"
Nguyên Dao hỏi với giọng e ngại.
Thiên Hận Lão Quái trở nên như vậy, rõ ràng là nguyên thần có vấn đề, nhưng tu vi không giảm, cho thấy linh trí trong nguyên thần bị thương nặng.
Lạc Hồng từng điều tra và phát hiện trạng thái nguyên thần của Thiên Hận Lão Quái có chút giống Băng Tâm nhân cách, nhưng không hoàn toàn giống.
Băng Tâm nhân cách bị xóa bỏ toàn bộ cảm xúc, nhưng logic cơ bản vẫn còn.
Người bị giết sẽ chết, linh tửu có thể uống, sư tỷ xinh đẹp... Băng Tâm nhân cách hiểu những điều đó.
Còn nguyên thần của Thiên Hận Lão Quái mất cả logic cơ bản, hoàn toàn biến thành giấy trắng, như đứa trẻ sơ sinh hay cơ thể sống rối.
Lạc Hồng không biết Huyết Âm đã làm gì, nhưng biết Thiên Hận Lão Quái giờ có bất diệt chi thể, là vật liệu thử nghiệm tốt nhất.
"Cơ thể người nọ còn sống, nhưng nguyên thần đã bị xóa bỏ, chỉ là một cái xác vô hồn."
Lạc Hồng nhìn chằm chằm đôi mắt ngốc trệ của Thiên Hận Lão Quái, giải thích qua loa rồi chuẩn bị bắt đầu thử nghiệm dị hóa.
Lạc Hồng vung tay, hàng trăm ngọc bài như rắn trườn ra từ vạn bảo nang, nhanh chóng xếp hàng chỉnh tề trước mặt hắn.
Mỗi ngọc bài khắc một loại phù văn khác nhau, người ngoài có lĩnh hội cả chục năm cũng vô ích.
Nhưng trong mắt Lạc Hồng và Tiểu Kim, mỗi ngọc bài đều chứa một ngân phù văn.
Những ngân phù văn này được Lạc Hồng phục khắc từ tinh hồn của tam nhãn báo đốm, nếu sắp xếp và tổ hợp lại theo cách đặc biệt, ấn khắc lên huyết nhục, về lý thuyết có thể tái hiện yêu mục hóa đá của tam nhãn báo đốm.
Công việc này Lạc Hồng đã hoàn thành từ nhiều năm trước, lấy ra lúc này không phải để Tiểu Kim mài gươm lâm trận, mà để nàng khắc sâu ấn tượng, tránh sai sót khi thử nghiệm.
Liếc nhìn một lượt, Tiểu Kim gật đầu với Lạc Hồng, rồi hót lên một tiếng.
"Bắt đầu đi."
Lời Lạc Hồng vừa dứt, Diệt Hình Kim Quang từ mũ phượng trên trán Tiểu Kim bắn ra, chiếu vào giữa hai lông mày Thiên Hận Lão Quái.
Lập tức, huyết nhục chỗ đó kịch liệt cuộn trào!
Thiên Hận Lão Quái vẫn không biểu lộ gì, toàn thân tỉnh huyết tự động dồn về mi tâm.
Như thể dưới da có những con nhục trùng đang chui về phía mi tâm hắn.
Chỉ mấy hơi thở, Tiểu Kim đã lộ vẻ mệt mỏi, điều khiển Diệt Hình Kim Quang tỉ mỉ như vậy tốn rất nhiều tâm thần.
May mà Diệt Hình Kim Quang có hiệu quả nhanh chóng, chỉ trong chốc lát, một cục u hơi lệch đã hình thành ở mi tâm Thiên Hận Lão Quái.
Dưới cục u đó, dường như có vật gì đang nhấp nhô, đẩy làn da phập phồng không ngừng.
Khoảnh khắc sau, một âm thanh "Tê rách” rất nhỏ vang lên, cục u vỡ ra, lộ ra trùng đồng báo mặt bên dưới.
Trong khoảnh khắc trùng đồng báo mắt xuất hiện, một đạo linh quang màu vàng bắn ra, nhắm thẳng vào Lạc Hồng đang đối diện.
Lạc Hồng đã chuẩn bị cho khả năng mất khống chế, thần niệm động, kích hoạt trận pháp đã bố trí, màn sáng cấm chế đột ngột hiện ra.
Linh quang màu vàng vừa chạm vào màn sáng cấm chế, liền khiến nó dần hóa thành đá tái nhợt, có xu hướng lan ra toàn bộ màn sáng.