Khuấy động toàn bộ huyết hải, siêu cấp vòng xoáy đang từ từ ma diệt phong ấn đại trận.
Huyết Âm, hay đúng hơn là Âm Sát phủ quân với ký ức của Huyết Sát Phủ Quân, cực lực đè nén tâm tình kích động, chờ đợi thời khắc phá phong.
"La Sát, ngươi tuyệt đối không ngờ tới, cuối cùng kẻ thành tựu đại nghiệp lại là ta, Âm Sát này!
Ha ha, việc này còn phải nhờ ngươi ngày xưa chèn ép. Nếu không, Huyết Sát đã chẳng cùng ta lập ước cấm chế, kết thành đồng minh!"
Khi phong ấn sắp bị phá, Huyết Âm phảng phất đã thấy cảnh mình thôn phệ La Sát, thành tựu vô thượng ma thân.
Hưng phấn qua đi, hắn không khỏi để lộ nguyên do bản thân có thể chiếm cứ nhục thân của Huyết Sát.
Nguyên lai, vào thời thượng cổ, trong ba vị phủ quân, La Sát là kẻ mạnh nhất, làm việc cực kỳ bá đạo, luôn ấp ủ ý định thôn phệ Huyết Sát và Âm Sát.
Để tự vệ, cả hai chỉ có thể liên thủ chống đỡ. Tuy nhiên, giữa họ chẳng hề có chút tín nhiệm nào, nên đã nghĩ ra cách gieo cấm chế lên nhau, nếu một người chết thì người kia cũng phải chôn cùng, miễn cưỡng tạo dựng được quan hệ hợp tác.
Hiển nhiên, Âm Sát đã lén lút động tay chân vào cấm chế, để sau khi tự bạo, một nửa chân nguyên của hắn sẽ theo đó mà trực tiếp xuất hiện trong cơ thể Huyết Sát.
Vì Âm Sát đã loại bỏ phần bị cấm chế khống chế trước khi tự bạo, còn Huyết Sát lại vẫn giữ cấm chế của hắn.
Thế nên, Âm Sát, với thực lực chăng còn bao nhiêu, đã phải trả một cái giá rất lớn để thành công "tu hú chiếm tổ chim khách”, thôn phệ nguyên thần của Huyết Sát, trở thành Huyết Âm ngày nay.
Tuy nhiên, vì trong biển máu không có âm khí, nguyên thần của Huyết Âm vẫn chưa thể khôi phục hoàn toàn. Cũng vì thế mà đại trận phong ấn Huyết Sát không thể giam cầm hắn hoàn toàn, khiến hắn có thể phóng thích một chút lực lượng ra ngoài.
Đột nhiên, vẻ mặt kích động của Huyết Âm biến sắc, giận dữ quát:
"Dám phá hoại đại trận của ta, thật to gan!
Huyết Bộc đâu?!"
“Chủ nhân, xin hạ lệnh!”
Hai bộ khô lâu huyết giáp cất giọng khàn khàn, vang vọng trong nguyên thần của Huyết Âm.
"Đi, giết đám tu sĩ dám phá hoại đại trận cho bản phủ quân, mang nguyên thần của chúng đến đây!"
Huyết Âm nghiến răng nghiến lợi ra lệnh.
Hắn vừa giận vừa kinh. Đại trận trong biển máu là tâm huyết của hắn, nên khi cảm nhận được nó bị lay động, hắn biết mình không thể khoanh tay đứng nhìn. Nếu không, đối phương thật sự có thể phá hỏng cơ hội tốt mà hắn đã chờ đợi hàng vạn năm.
“Tuân mệnh, chủ nhân”
Hai bộ khô lâu huyết giáp đồng thời đáp lời.
Hai Huyết Bộc có liên hệ mật thiết với huyết hải, không cần lúc nào cũng phải ở trong trận nhãn, vẫn có thể duy trì vận chuyển đại trận.
Lúc này, đi xử lý đám người gây rối là lựa chọn tốt nhất.
...
Ngoài vạn dặm, mặt biển huyết hải đang chảy xiết đột nhiên nổ tung một cột máu, thân ảnh Hàn Lập hiện ra.
Hắn vừa bay lên không trung, một đạo độn quang màu lam từ xa bay tới, người đến chính là Lạc Hồng.
"Hàn sư đệ, bố trí thế nào rồi?"
Lạc Hồng vừa dừng lại liền vội hỏi.
"Sư đệ đã làm theo sư huynh an bài, quấy nhiễu trận pháp. Chắc hẳn vị kia phủ quân đã cảm ứng được. Nếu hắn có thủ hạ, hẳn là sẽ phái đến ngay!"
Hàn Lập vẻ mặt thành thật đáp.
Dù đang trong thời khắc quan trọng, hắn vẫn không khỏi kinh thán trước trận pháp chi đạo của Lạc sư huynh.
Tu sĩ tầm thường phá trận thường dùng sức mạnh để phá giải, tu sĩ hiểu trận pháp chi đạo có lẽ sẽ dùng trận để phá trận. Còn thủ đoạn của Lạc sư huynh quả thực là kỳ tư diệu tưởng, thoát khỏi lẽ thường.
Lạc sư huynh chỉ bảo hắn dùng vật liệu giống với đại trận dưới đáy huyết hải, thêm vào hai đạo trận văn đơn giản, đã khiến một mảng lớn đại trận huyết hải xuất hiện tình trạng vận chuyển mất linh.
Hàn Lập cũng thông hiểu trận pháp chi đạo, nên có thể thấy rõ, dù chỉ là thay đổi một chút, nhưng nó đã khiến huyết khí vốn vận chuyển trôi chảy trong đại trận trở nên xung đột lẫn nhau.
Thủ đoạn này, quả thực tuyệt diệu!
Nếu Lạc Hồng biết Hàn Lão Ma đang nghĩ gì, hắn nhất định sẽ lớn tiếng phun ra hai chữ "chập mạch".
"Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ chờ cá cắn câu!
Hy vọng chúng đừng đến quá muộn!"
Lạc Hồng ánh mắt ngưng lại, thần sắc nghiêm nghị nói.
Dù chưa tận mắt chứng kiến, chưa chính tai nghe thấy, nhưng khi phát hiện dưới đáy huyết hải có một pháp trận khổng lồ đang vận hành, lại có xu thế hội tụ toàn bộ lực lượng của huyết hải, Lạc Hồng đã hiểu ngay:
Đây là vị phủ quân bị phong ấn nơi đây, không biết có còn là Huyết Sát Phủ Quân hay không, đang muốn phá vỡ phong ấn nên mới tạo ra động tĩnh lớn như vậy.
"Vậy sư huynh bảo trọng, sư đệ đi cùng Nguyên cô nương bọn họ hội hợp!"
Hàn Lập vội chắp tay rồi hóa thành một đạo độn quang, trốn đi thật xa, chỉ để lại Lạc Hồng một mình tại chỗ.
"Ha ha, người giỏi việc nhiều, trách nhiệm làm mồi này chỉ có ta gánh nổi."
Lạc Hồng cười khổ, thả thần thức ra, chuẩn bị sẵn sàng.
Tiện thể, xem lại kế hoạch mà nhóm người đã định ra.
Đại trận dùng để phá phong, tự nhiên không thể nào là của cổ tu.
Vậy hiển nhiên, vị phủ quân bị phong ấn nơi đây có khả năng can thiệp tương đối lớn ra bên ngoài. Tình huống có khả năng nhất, chính là hắn có thể điều khiển tà vật trong huyết hải.
Nhưng điều này cũng chứng minh ngược lại, trận pháp phong ấn phủ quân vẫn còn hoàn hảo.
Thế nên, phương pháp tốt nhất để đối phó phủ quân, không nghi ngờ gì chính là lợi dựng cấm pháp Phật môn tại nơi phong ấn.
Mà khi thôi động cấm pháp Phật môn, tối kỵ có ngoại lực quấy nhiễu, nếu không rất dễ dàng phí công vô ích.
Vậy nên, nhất định phải có người đóng vai mồi nhử, tạm thời dẫn dụ và ngăn chặn tà vật bị phủ quân huyết hải điều khiển.
Thế là, Lạc Hồng chia mọi người làm hai đội. Chính hắn làm mồi nhử, Hàn Lão Ma và Nguyên Dao che chở Diễm Tịnh, tiến đến kích hoạt Phật sống gác cổng pháp.
Lợi dụng thủ đoạn "chập mạch", chỉ có thể tạo thành hỗn loạn cục bộ cho đại trận. Hiệu quả nhìn thì đáng sợ, nhưng lại không thể thực sự lay chuyển đại trận, mà tác dụng kinh hãi thì lại rất lớn.
Lạc Hồng tin rằng động tĩnh lần này của mình sẽ dẫn đến phản ứng lớn từ phủ quân huyết hải, và hắn sẽ thành công trong việc đóng vai mồi nhử.
Ước chừng chỉ chờ nửa canh giờ, Lạc Hồng đã cảm nhận được hai đạo khí tức cường hoành xâm nhập phạm vi thần thức. Hắn hơi nheo mắt lại, khẽ lẩm bẩm:
"Đến rồi!"
Chỉ thấy, hai vệt huyết quang từ phía trên bên cạnh cấp tốc bay tới. Khi tiến vào khoảng cách tấn công, chúng không nói lời thừa thãi, trực tiếp đánh ra hai đạo huyết ảnh trảm.
Cảm nhận được sự sắc bén của huyết sắc khí nhận, Lạc Hồng không hề có ý định chống đỡ trực diện, thi triển ngũ hành độn, thoát ra mấy chục trượng, nhẹ nhàng tránh đi trảm kích của huyết sắc khí nhận.
“Thuấn di thần thông!”
"Khởi trận diệt sát!"
Sau một thoáng giao tranh ngắn ngủi, một bộ khô lâu dừng giữa không trung, bắt đầu niệm động chú ngữ cổ quái.
Bộ khô lâu huyết giáp còn lại thi triển huyết độn thuật, áp sát Lạc Hồng, dường như muốn ngăn chặn hắn.
Lạc Hồng lại không có ý định bỏ chạy, lật tay tế ra Trấn Hải Châu, pháp lực tuôn ra, bắn nó đi.
Khô lâu huyết giáp bấm pháp quyết, một mặt thuẫn lớn ngang hông liền do huyết quang ngưng tụ mà ra. Tay còn lại trống không, tựa như muốn nắm lấy trái tim Lạc Hồng rồi hung hăng bóp nátÍ
Lập tức, Lạc Hồng chỉ cảm thấy tim hơi buồn bực, nhưng không hề bị thương.
Hiển nhiên, khô lâu huyết giáp đã đánh giá thấp cường độ nhục thân của Lạc Hồng, bí thuật huyết đạo không thể gây ra tác dụng quá lớn lên hắn.
Lúc này, Trấn Hải Châu đã bay tới trước huyết thuẫn. Cả hai vừa chạm vào, vẻ kinh hãi bỗng hiện lên trên mặt khô lâu huyết giáp.
Cứ như một ngọn núi lớn đè xuống, vừa mới tiếp xúc, huyết thuẫn đã vỡ vụn thành từng mảnh, bị Trấn Hải Châu xuyên qua.
Khoảnh khắc sau, Trấn Hải Châu dán lên ngực khô lâu huyết giáp.
Chỉ nghe một tiếng "Răng rắc" vang giòn, Trấn Hải Châu trực tiếp xuyên thủng xương ngực khô lâu huyết giáp, xông vào trong cơ thể hắn.
Trong lần giao thủ này, khô lâu huyết giáp quả thực đã quá chủ quan. Nếu hắn toàn lực ứng phó, ngăn lại Trấn Hải Châu cũng chỉ tốn chút sức lực mà thôi.
Nhưng hắn đã đánh giá sai khí tức của đối phương, cho rằng Trấn Hải Châu là bản mệnh pháp bảo của Lạc Hồng, mà tu vi của Lạc Hồng chỉ có Nguyên Anh sơ kỳ, nên chuyện đương nhiên cho rằng uy lực bản mệnh pháp bảo của Lạc Hồng không mạnh.
Thế nên, khô lâu huyết giáp chỉ tiện tay dùng thần thông tạo ra một cái huyết thuẫn, phần lớn lực lượng lại dùng để thi triển huyết đạo bí thuật kia.
Nếu chỉ có vậy, khô lâu huyết giáp cũng chỉ mất mặt chút thôi. Vết thương này đối với kẻ có bất diệt chỉ thể như hắn mà nói, không đáng kể chút nào.
Nhưng hắn lại phạm phải sai lầm thứ hai!
Vốn dĩ, với dư thế của Trấn Hải Châu, chắc chắn có thể xuyên thủng hắn. Nhưng khô lâu huyết giáp lại thi triển bí thuật, cường hóa huyết nhục ở ngực bụng, chặn Trấn Hải Châu lại trong cơ thể.
Lập tức, huyết khí quanh thân bay vọt, đúng là muốn dùng huyết đạo bí pháp ô uế Trấn Hải Châu.
Lần này không cần Lạc Hồng thúc đẩy, Hắc Ô Chân Viêm giấu trong Trấn Hải Châu giận dữ thoát ra, đại phát thần uy.
“Oanh” một tiếng, cứ như một cọc gỗ dính đầy dầu hỏa, khô lâu huyết giáp trong chớp mắt đã bị Linh Diễm bao phủ.
"A!"
Trong tiếng kêu gào thảm thiết kinh thiên, khô lâu huyết giáp vội vàng bóp ra một pháp quyết, lập tức một đạo tia chớp màu đỏ ngòm từ đám mây máu trên đỉnh đầu đánh xuống.
Lạc Hồng vừa định thuấn di né tránh, liền phát hiện đạo tia chớp màu đỏ ngòm này không phải nhắm vào mình, mà lại lao thẳng vào khô lâu huyết giáp.
Khi nhận ra điều này, hắn kinh ngạc trông thấy, Hắc Ô Chân Viêm bên ngoài thân khô lâu huyết giáp lại bị áp chế, chỉ kiên trì được một hơi rồi lùi về trong cơ thể.
Lôi pháp thật mạnh, còn cao hơn Hắc Ô Chân Viêm về Linh cấp!
Ta hình như có chút ấn tượng về loại lôi này, nhưng nhất thời lại không nhớ ra là gì.
Lạc Hồng vô cùng bực bội, âm thầm kinh hãi.
Lúc này, khô lâu huyết giáp kia thừa dịp có tia chớp màu đỏ ngòm tương trợ, "Phốc" một tiếng, phun Trấn Hải Châu ra khỏi cơ thể.
Lạc Hồng giơ tay lên, thu hồi Trấn Hải Châu.
Trong đó, Hắc Ô Chân Viêm lập tức truyền đến cảm xúc e ngại.
Có thể khiến Hắc Ô Chân Viêm như vậy, hẳn chỉ có thần thông Linh giới. Huyết hồng sắc lôi pháp, lại mượn từ mây máu để thi triển, chẳng lẽ là Thiên Cương Huyết Lôi?!
Lạc Hồng run lên trong lòng, chưa bao giờ nhìn thẳng vào đối thủ trước mặt như lúc này.
Điều hắn không biết, khô lâu huyết giáp càng kinh hãi hơn. Thiên Cương Huyết Lôi này không phải thần thông của chúng, mà là mượn lực của Huyết Âm. Trong thời gian ngắn không thể thi triển lại lần nữa.
Người này có thần thông có thể đứng vững trước thần lôi của chủ nhân, tuyệt đối không thể chủ quan!
Nghĩ vậy, khô lâu huyết giáp không còn tấn công mạnh, mà chỉ cố gắng kéo dài thời gian.
Danh tiếng của Thiên Cương Huyết Lôi quá lớn, Lạc Hồng vừa thăm dò hư thực của khô lâu huyết giáp, cũng không dám bức bách quá mức.
Về phần bộ khô lâu huyết giáp vẫn luôn niệm chú, hiển nhiên là muốn thi triển loại đại thần thông nào đó, Lạc Hồng tự nhiên đã sớm chú ý tới.
Nhưng hắn tự tin rằng, dựa vào bố trí của bản thân, dù đối phương vận dụng thủ đoạn gì, cũng không thể uy hiếp được hắn.
Thế nên, Lạc Hồng cũng không vội vàng đánh gãy khô lâu huyết giáp kia.
Đương nhiên, đó cũng là vì nếu hắn có hành động như vậy, khô lâu huyết giáp còn lại sẽ liều mạng ngăn cản.
Tuy nói đôi bên kiêng kị lẫn nhau, nhưng cũng không ngừng tay. Vài nhịp thở trôi qua, bí thuật huyết đạo và pháp thuật hắc diễm kịch liệt va chạm, nhuộm bầu trời thành hai màu đỏ thẫm.
Ngoài dự liệu, trong cuộc đối đầu, khô lâu huyết giáp có tu vi rõ ràng cao hơn rất nhiều lại rơi vào thế hạ phong.
Bất diệt chi thể tuy không ngừng chữa trị vết thương cho hắn, nhưng đó là phải trả giá bằng việc tiêu hao tinh huyết.
Nếu là bình thường, khô lâu huyết giáp dựa vào huyết hải, tinh huyết dồi dào vô tận, căn bản không cần lo lắng.
Nhưng bây giờ, lực lượng huyết hải đều bị đại trận dẫn dắt, dùng để trợ Huyết Âm phá phong, hắn lại không thể điều động được một chút nào.
Thế nên, sau một hồi giao thủ ngắn ngủi, khí tức của khô lâu huyết giáp liền đột nhiên yếu đi một đoạn.
May mắn thay, lúc này, đồng bạn của hắn đã hoàn thành thi pháp.
Trong một tiếng nổ vang ầm ầm, vô số cột nước màu máu phóng lên tận trời, chính là Huyết Hải Luyện Tiên Trận.
Lạc Hồng lập tức cảm nhận được khí huyết trong cơ thể bị ngăn trở, sắc mặt hơi đỏ lên.
Khô lâu huyết giáp đang đấu pháp với Lạc Hồng "Khặc khặc” cười một tiếng, cánh tay phải bỗng nhô ra, nhanh chóng kéo dài ra trong quá trình đó.
Trong chớp mắt, tầm mắt của Lạc Hồng đã bị một bàn tay xương khổng lồ dài hơn một trượng che khuất.
Không nghĩ nhiều, Lạc Hồng cũng tung ra một quyền, cùng bàn tay xương khổng lồ kia rắn chắc đối kích một phen.
Nhìn từ hình thể, bàn tay xương khổng lồ phảng phất chỉ cần dùng sức khép lại, là có thể bóp chết Lạc Hồng.
Nhưng kết quả đối kích, là Lạc Hồng giành chiến thắng áp đảo!
Kèm theo một tiếng vang thật lớn, Lạc Hồng giống như thần kiếm, chắng những đánh nát bàn tay xương khổng lồ, mà còn chẻ đôi căng tay của khô lâu huyết giáp.
Nếu không phải khô lâu huyết giáp thấy tình hình không ổn, thu hồi thần thông, Lạc Hồng suýt chút nữa đã đánh nổ toàn bộ cánh tay của hắn!
Vừa định truy kích, Lạc Hồng chợt cảm thấy khí huyết trong cơ thể xao động dữ dội hơn vì vừa bộc phát. Thân hình không khỏi cứng đờ.
"Khặc khặc, ngươi dù có bản lĩnh thông thiên, rơi vào trong Huyết Hải Luyện Tiên Trận này, cũng chỉ có nhục thân sụp đổ mà thôi!"
Khô lâu huyết giáp lùi lại mấy chục trượng, giễu cợt nói.
“Ha ha, cũng là một tòa trận pháp có ý tứ, chỉ tiếc thời cơ không đúng. Nếu không ta nhất định phải hảo hảo nghiên cứu một phen.”
Lạc Hồng tiếc nuối thở dài một tiếng, tay bấm pháp quyết, lập tức khiến các cột nước cấu thành Huyết Hải Luyện Tiên Trận kịch liệt rung lắc.
"Ngươi bày trận! Đây là cái bẫy!"
Khô lâu huyết giáp thi triển thần thông trận pháp kinh hãi quát lên.
"Bây giờ mới phát hiện, đã muộn!"
Khóe miệng Lạc Hồng hơi nhếch lên, thúc giục thần niệm, quát:
"Trận khởi!"
Chỉ thấy, ngũ thải linh quang từ bốn phương tám hướng che đậy mà đến. Khi nó hình thành một cái lồng ánh sáng năm màu, các cột nước nháy mắt ầm ầm băng tán, rơi hồi huyết hải.
Trận này chính là Điên Đảo Ngũ Hành Trận, nhưng không phải loại mà Lạc Hồng đã từng vội vàng bố trí, mà là được hắn bố trí từ trước, có thể phát huy ra mười hai thành uy lực.
Là một trận pháp đại sư, sao có thể không tá trợ trận pháp khi làm mồi nhử chứ!
Tuy nhiên, Lạc Hồng cũng không ngờ tới, mình lại trùng hợp đến cực điểm mà có được một lần kinh điển lấy trận phá trận.
Điên Đảo Ngũ Hành Trận vốn là huyễn thuật trận pháp, loại đại trận này điều động linh khí kịch liệt nhất, dùng để lấy trận phá trận là thích hợp nhất.
Đảo loạn môi trường linh khí, phá Huyết Hải Luyện Tiên Trận xong, Điên Đảo Ngũ Hành Trận bắt đầu hiện ra uy năng.
Hai bộ khô lâu huyết giáp hoa mắt, lại vừa xuống đến một tòa tiểu cốc chim hót hoa nở!
"Huyễn thuật thật lợi hại!"
“Nhanh chóng phá trận, chúng ta nhất định phải chạy về bên cạnh chủ nhân”.