“Thiên Hận đạo hữu đừng lo lắng. Lần này đi Hắc Phong đường xá xa xôi, nếu cứ bị Ngân Giáp Thị, thậm chí Kim Giáp Thi cản đường, chúng ta chăng biết đến bao giờ mới tới được Hắc Phong.
Hơn nữa, bên trong Hắc Phong rất có thể còn có những thi quái hung hãn hơn, nên trước đó chúng ta cần phải cố gắng bảo tồn pháp lực.
Với thần thức của Lạc mỗ, điều khiển đám Ngân Giáp Thi này đã là cực hạn, chắc chắn không thể đối đầu trực diện với vô số thi quái tiềm ẩn ở đây.
Cho nên, Lạc mỗ muốn để những Ngân Giáp Thi này kích phát thi khí, che giấu khí tức của chúng ta, để có thể một đường thông suốt."
Lạc Hồng thần thái tự nhiên giải thích, khiến Thiên Hận và những người khác bớt cảnh giác.
"Lời của Lạc đạo hữu rất hợp ý ta. Nhìn tần suất thi quái xuất hiện trước mắt, còn chưa kịp đến gần Hắc Phong, pháp lực của chúng ta chắc đã tiêu hao gần hết.
Mấu chốt là nơi này lại không có thiên địa linh khí, đan dược khôi phục pháp lực chắc hẳn trong tay chư vị cũng có hạn.
Trước mắt không biết đường lui thế nào, tất nhiên là nên tiết kiệm thì tiết kiệm."
Vì biết Hạm Vân Chi có quen biết với Lạc Hồng, Hạm Sĩ Tuyền lập tức tin tưởng Lạc Hồng hơn rất nhiều, liền muốn tìm cách rút ngắn quan hệ.
"Hì hì, Lạc đạo hữu thần thông quảng đại, có thể trong chốc lát thu phục nhiều Ngân Giáp Thi như vậy, dù là Thiên Sát Tông Ma đạo của chúng ta, cũng không dám nói có thủ đoạn như thế."
Huyền Sát tiên tử yếu điệu che miệng cười một tiếng, tuy không nói rõ, nhưng cũng đồng ý với đề nghị của Lạc Hồng.
"Lão phu cũng không muốn dây dưa với những thi quái giết mãi không hết này, tốn pháp lực vô ích.
Lạc đạo hữu, vậy cứ xem thủ đoạn của ngươi."
Sau một thoáng kinh ngạc, Thiên Hận lão quái nhanh chóng bình tĩnh lại. Dù sao, thủ đoạn của Lạc Hồng tuy hắn nhìn không thấu, nhưng chỉ là mấy chục con Ngân Giáp Thi, vẫn chưa thể gây ra uy hiếp thực sự cho hắn.
Trong quá trình mọi người bàn bạc, không ai hỏi ý kiến Diễm Tịnh. Vì thân phận Phật tu của đối phương, mọi người không động thủ mạnh với hắn, nhưng thực chất lại coi hắn như một tù binh, tuyệt đối không cho phép hắn đơn độc hành động.
Sau khi thống nhất ý kiến, Lạc Hồng thúc giục thần niệm, khiến những Ngân Giáp Thị bị hắn nhiếp hồn khống chế cùng nhau kích phát thi khí trong cơ thể.
Lập tức, thi khí màu vàng sẫm từ xung quanh mọi người bốc lên, dưới sự điều khiển gián tiếp của Lạc Hồng, tụ lại thành một cái lồng thi khí hình tròn rộng vài chục trượng.
"Được rồi!
Bất quá, thi khí ở đây tuy nồng đậm, nhưng đám thi quái vẫn không duy trì được cái tráo này quá lâu, chúng ta cần tăng tốc độ di chuyển."
Lạc Hồng tính toán sơ qua rồi nhắc nhở mọi người.
“Ừm, đã có thi khí che giấu, chúng ta cũng không cần quá sợ hãi, tăng tốc lên đường thôi."
Thiên Hận lão quái khẽ gật đầu đáp lại, rồi cả đoàn lại lần nữa lên đường trong lớp thi khí bao phủ.
Sau khi liên tục vòng vèo bay qua khoảng mười ngọn núi thây mà không gặp phải cuộc tấn công nào, mọi người dần dần bạo dạn hơn, tốc độ bay cũng tăng lên, cho đến cực hạn tốc độ bay của đám Ngân Giáp Thi.
Trên đường đi, Lạc Hồng vừa sử dụng thần thức vượt xa mọi người để làm một số động tác, vừa quan sát những ngọn núi thây bay qua, muốn tìm kiếm manh mối, suy đoán xem đây là nơi nào.
Thực tế, ngay từ khi gặp đợt Ngân Giáp Thi đầu tiên, Lạc Hồng đã cảm thấy nơi này có chút kỳ lạ.
Rõ ràng có thi thể chất thành núi, nhưng nơi này lại không có một chút huyết khí, càng không có âm hồn khí tức.
Sau khi cẩn thận xem xét thi thể, Lạc Hồng phát hiện những thi thể này đều là thây khô bị rút cạn huyết dịch, khuôn mặt ai nấy đều vô cùng kinh khủng, khó mà đoán được nguồn gốc của chúng.
Nhưng theo những gì tản mát ra từ bề ngoài núi thây, bọn họ đều là tu sĩ, tu sĩ Nhân giới thời thượng cổ.
Vào thời thượng cổ, chỉ có đại chiến giữa Cổ Tu và Cổ Ma mới có thể gây ra thương vong nghiêm trọng đến vậy.
Chẳng lẽ nơi đây chính là một chiến trường cổ xưa?
Nhưng không đúng. Dù Cổ Tu phải trả giá đắt, nhưng chung quy thì trận đại chiến thượng cổ này là Cổ Tu giành chiến thắng!
Vì sao lúc này ta chỉ thấy thi thể của Cổ Tu mà không thấy Cổ Ma?
Theo lẽ thường, đáng lẽ phải ngược lại mới đúng.
Manh mối quá ít, Lạc Hồng nhất thời chưa nghĩ ra nguyên do, chỉ có thể tiếp tục âm thầm chuẩn bị.
Nơi đây tuyệt địa không có nhật nguyệt, mọi người cũng không có thời gian rảnh rỗi để đếm canh giờ, chỉ biết ước chừng sau ba ngày phi độn, bọn họ mới đến gần Hắc Phong.
Khu vực xung quanh Hắc Phong trong phạm vi vài trăm đặm không có một ngọn núi đá nào, chỉ toàn đất cháy đen nứt nẻ, giống như bị liệt hỏa thiêu đốt.
Những vết nứt trên mặt đất cháy đen ngày càng lớn khi dần tiến gần Hắc Phong, cuối cùng hình thành những khe nứt hùng vĩ trải dài khắp mặt đất.
"Lạc sư huynh, Đề Hồn có tình huống không ổn, có lẽ Thi Vương tồn tại ở gần đây."
Không lâu sau khi tiến vào khu vực khe nứt, Hàn Lập đã truyền âm cho Lạc Hồng.
"Dưới đáy khe nứt hình như có gì đó. Không biết đối phương có nhìn thấu lớp ngụy trang của chúng ta không, sư đệ hãy lưu tâm một chút."
Dưới đáy khe nứt có vật gì đó ngăn cản thần thức dò xét, Lạc Hồng cũng chỉ có thể mơ hồ cảm nhận được một chút động tĩnh.
Nhờ có thi khí che giấu, bọn họ đi đường rất thuận lợi, nên dù phát hiện dị thường dưới đáy khe nứt, Lạc Hồng cũng không báo cho mọi người, mà chọn cách tiên hạ thủ vi cường.
Dù sao, không đánh động rắn, lặng lẽ vượt qua khu vực này vẫn là lựa chọn tốt nhất.
Hàn Lập nghe vậy hơi sững sờ, hắn lại không hề phát giác ra điều gì khác lạ. Nhưng vì tin tưởng Lạc Hồng, hắn vận pháp lực, hai mắt bừng sáng linh quang màu xanh thẳm, thi triển Minh Thanh Linh Mục nhìn xuống đáy khe nứt.
Hiện ra trước mắt là vô số thi quái mọc cánh sau lưng. Phần lớn chúng cầm cốt mâu trong tay, đang trong tư thế ném.
Không tốt, bị phát hiện rồi!
Hàn Lập vừa định lên tiếng nhắc nhở mọi người, thì những thi quái đó đồng loạt ném cốt mâu.
Trong khoảnh khắc, gần một trăm cốt mâu bay lên trời, chớp mắt đã đến gần mọi người.
Ngay khi những thi quái có cánh kia ra tay, Lạc Hồng đã cảm thấy không ổn. Nhưng hắn lập tức phát hiện, mục tiêu tấn công không phải là bọn họ, mà là những Ngân Giáp Thi đang phóng thích thi khí bên ngoài.
Thế là, hắn vội vàng thúc giục Ngân Giáp Thi né tránh, hoặc phóng thích thi khí hộ thể.
Vừa tiến vào khu vực xa lạ, mọi người đều cảnh giác cao độ. Dù cốt mâu đến bất ngờ, nhưng không ai vì thế mà hoảng loạn, ai nấy đều thi triển thần thông hộ thân.
Nhờ Lạc Hồng ứng phó kịp thời, phần lớn cốt mâu không trúng đích Ngân Giáp Thi. Nhưng cùng lúc đó, dù trúng đích hay không, chúng đều vỡ tan.
Trong chốc lát, những mảnh xương vụn và chất lỏng màu vàng xanh có mùi khó chịu bắn ra khắp nơi!
Chất lỏng màu vàng xanh kia dường như khắc chế Ngân Giáp Thi một cách triệt để. Thi khí không những không ngăn được, mà chỉ cần dính phải một chút, thi thể sẽ bị ăn mòn đi một mảng lớn.
So sánh, loại độc thủy này không có tác dụng mạnh mẽ đối với linh tráo hộ thân của tu tiên giả, nhưng nếu bị gần một trăm cốt mâu tấn công cùng lúc, linh khí hộ tráo cũng khó mà chống đỡ.
Sau một đợt tấn công, hơn nửa số Ngân Giáp Thi do Lạc Hồng điều khiển đã bị tiêu diệt. Hắn đứt khoát thu lại khoảng mười con còn lại, giơ tay lấy ra Hỏa Hành Kỳ, chuẩn bị ứng phó với đợt tấn công tiếp theo.
Không còn thi khí của Ngân Giáp Thi che giấu, khí tức người sống của Lạc Hồng và những người khác liền lộ ra, lập tức dưới đáy khe nứt vang lên những tiếng hét lớn chói tai.
Trong vài nhịp thở, vô số thi quái có cánh bay ra khỏi khe nứt, mở to đôi mắt đỏ ngầu lao về phía mọi người.
Cùng lúc đó, từ một khe nứt vang lên tiếng đất đá sụp đổ ầm ầm, dường như có một quái vật khổng lồ muốn chui ra từ đó.
Cảnh tượng này giống như chọc vào tổ ong vò vẽ, khiến mọi người không khỏi do dự, không biết nên chiến hay nên rút lui.
Thanh Dương lão ma vì biết một chút về tình hình nơi đây, nên hắn quyết định nhanh nhất, lập tức cùng Huyền Sát cùng nhau đột phá về phía Hắc Phong.
Ma diễm bốc lên trên người hai người, hóa thành hai đoàn hỏa cầu màu tro và màu đen. Bất cứ phi thiên thi nào tiếp cận đều bị đốt thành tro, cốt mâu cũng không thể đến gần họ, hai người nhanh chóng tạo khoảng cách với mọi người.
Thiên Hận lão quái thấy vậy, không chút do dự bám theo. Ban đầu hắn chỉ nghi ngờ Huyền Sát và Thanh Dương, giờ thì hắn có thể chắc chắn hai người này có quỷ.
Đối mặt với những phi thiên thi cản đường, Thiên Hận lão quái tế ra một chiếc vòng vàng cổ bảo cỡ cổ tay. Thúc giục pháp lực, hắn khiến nó từ một hóa hai, từ hai hóa bốn.
Trong chốc lát, xung quanh Thiên Hận lão quái xuất hiện một mảng lớn vòng vàng, lần lượt nện vào những phi thiên thi đang lao tới.
Không biết những chiếc vòng vàng này được luyện chế bằng loại linh tài nào, mỗi chiếc trông nhỏ nhắn nhưng lại nặng hơn ngàn cân.
Phi thiên thi không có thân thể cứng rắn như Ngân Giáp Thi, liên tục bị vài chiếc vòng vàng nện trúng liền vỡ vụn mà chết.
Hạm Sĩ Tuyền vì phải lo cho sự an nguy của Hạm Vân Chi, nên không thể đuổi kịp tốc độ bay của Thiên Hận lão quái, rất nhanh đã lâm vào vòng vây của vô số phi thiên thi.
Không gian bên trong Bảo Tàng Kim Thiềm có hạn, không thể nuốt vào nhiều thi quái như vậy, nó chỉ có thể dựa vào chiếc lưỡi dài như chớp để ngăn địch.
Dù Kim Thiềm không sợ thi độc mãnh liệt của phi thiên thi, nhưng tốc độ tiêu diệt phi thiên thi của nó vẫn quá chậm. Dù Hạm Sĩ Tuyền và Hạm Vân Chi cũng đang ra sức xuất thủ, số lượng phi thiên thi xung quanh hai người vẫn không giảm mà còn tăng lên.
Đúng lúc này, một cột sáng đen kịt quét qua, phàm là phi thiên thi nào bị quét trúng, thi khí trong cơ thể đều mất kiểm soát phưn ra ngoài, giãy giụa vài lần rồi nổ tung mà chết
Chỉ một đòn này, số lượng phi thiên thi xung quanh hai người đã giảm mạnh.
"Quát Mục Thần Quang? Lạc đạo hữu, đa tạ tương trợ!"
Hạm Sĩ Tuyền mừng rỡ, nắm lấy bả vai Hạm Vân Chi, lao về phía nơi phát ra Quát Mục Thần Quang.
Trước đó một lát, ánh mắt Lạc Hồng đảo qua Thiên Hận lão quái đang đi xa và khe nứt không ngừng rung chuyển, cuối cùng thần sắc hắn cứng lại, nói với Hàn Lão Ma:
"Sư đệ, ngươi hãy đuổi theo Thiên Hận lão quái, vi huynh ở lại cứu người!”
"Tốt, sư huynh bảo trọng!"
Hàn Lập không chút do dự trả lời, lập tức phía sau hiện ra Ngân Sắc Phong Lôi Sí, tiếng sấm vang dội xé gió mà đi.
Tất cả phi thiên thi có ý định ngăn cản đều bị điện quang màu vàng quét sạch.
Liếc nhìn Hàn Lão Ma rời đi, Lạc Hồng tế ra Huyền Âm Chi Nhãn, giải vây cho hai người Hạm Vân Chi.
Sau đó ném Hỏa Hành Kỳ ra ngoài, pháp lực tuôn trào, từ trong mặt cờ liên tục chưi ra những hỏa long khổng lồ, thiêu đốt phần lớn đám phi thiên thi phiền phức.
Nhưng càng nhiều phi thiên thi từ xa xăm lao tới, dường như những gì Lạc Hồng làm đều là công cốc.
Lạc Hồng đương nhiên biết rõ phi thiên thi là giết không hết, hắn không tiếc pháp lực như vậy, chỉ là muốn để mình có thể chuyên tâm đối phó với thứ sắp bò lên từ trong khe nứt.
Tay hắn biến đổi pháp quyết, bốn đạo linh quang bao lấy Hỏa Hành Kỳ bắn ra, cuối cùng phân bố tại năm vị trí, dừng lại trên không trung của khe nứt kia.
"Bất kể ngươi là cái thứ gì, ăn trước một phát Ngũ Hành Thần Lôi!"