Trong lúc giao lưu với huynh trưởng Mai Ngưng, Lạc Hồng cũng quan sát Lâm Bình và những người đi cùng. Thấy bọn họ không có chút phản ứng nào với các từ như "đạo hữu”, "tu sĩ”, hắn đã có dự đoán sơ bộ về tình cảnh ngôi làng của Lâm Bình.
Sau vài canh giờ di chuyển trên sa mạc vàng, cuối cùng đoàn người cũng đến một thôn xóm được xây từ những bức tường đá đen cao lớn.
Tường đá cao ngất, phải đến hơn ba mươi trượng, trên đỉnh cắm đầy những cọc gỗ vót nhọn hoắt, chỉ nhìn thôi cũng có thể cảm nhận được một luồng khí tức man hoang.
Trên tường đá có không ít thủ vệ đứng gác. Khi thấy Lâm Bình và đoàn người trở về, nhất là khi thấy những bao tải trên lưng, họ lộ vẻ kích động, hò hét mở cửa.
Theo tiếng "Ầm ầm" vang dội, cánh cửa đá khổng lồ mở ra, đoàn người được đón vào trong.
Sau khi phân phó đám thanh niên trai gái xử lý tôm cá, Lâm Bình hăm hở đi đến trước mặt Lạc Hồng, nói:
"Mời các hạ đến gặp mặt thôn trưởng của chúng tôi.
Mọi nghi vấn của các hạ về Âm Minh Chi Địa, trưởng lão đều có thể giải đáp."
"Ừm, làm phiền Lâm huynh dẫn đường."
Lạc Hồng khẽ gật đầu đáp lại.
Sau đó, Lạc Hồng và hai người kia được Lâm Bình dẫn đến một thính đường bằng đá đen, gặp trưởng lão mà đổi phương nhắc tới.
Vị trưởng lão này có khuôn mặt hiền từ, dáng người hơi mập mạp. Vừa thấy ba người, ông ta đã cười híp mắt nói:
"Ba vị có thể sống sót đến đây quả thật không dễ. Cứ yên tâm, đã là người cùng tộc, những gì có thể giúp được, lão hủ nhất định sẽ hết sức giúp đỡ."
Lạc Hồng không vội đáp lời, hắn liếc nhìn quanh căn phòng. Ngoài vị lão giả hơi mập ngồi ở vị trí chủ tọa, còn có hai người đàn ông trạc bốn mươi, năm mươi tuổi ngồi hai bên.
Hai người này da đen sạm, gân xanh nổi lên, cơ bắp cuồn cuộn như đúc bằng sắt, nhìn là biết đã luyện ngoại công đến mức thượng thừa.
Một người trong số đó có tướng mạo khá giống Lâm Bình.
Trong lúc Lạc Hồng quan sát ba người trong sảnh, Lâm Bình chạy đến bên cạnh lão giả hơi mập, kích động thì thầm vài câu.
Lập tức, lão giả nắm chặt tay vào thành ghế đá, run rẩy đứng lên, hỏi:
"Các hạ là tu tiên giả?!"
"Ba người chúng ta đều là tu tiên giả."
Lạc Hồng thản nhiên đáp.
Với phản ứng của lão giả, Lạc Hồng đã có dự đoán. Ở Âm Minh Chi Địa này, tu tiên giả chỉ có thể đến từ bên ngoài. Mà Quỷ Vụ bộc phát một lần ít nhất cũng cách nhau mấy chục năm, lại không phải lần nào cũng hút tu tiên giả vào Âm Minh Chi Địa.
Cho nên, việc trong thôn không còn tu tiên giả nào cũng là chuyện thường tình.
"Không đúng, trưởng lão!
Tu tiên giả đều là những kẻ thân thể yếu đuối. Trước khi đến, ta nghe Hổ Tử bọn họ nói, vị tiểu huynh đệ này đã dùng tảng đá đập chết Khiếu Thú mãnh nhân kia mà!"
“Không sai, trưởng lão. Lạc huynh đệ hắn là tu luyện nội công thượng thừa, là cao thủ giang hồ, tuyệt không phải những tu tiên giả yếu đuối kial”
"Các ngươi biết gì!"
Lão giả đột nhiên nổi giận, không chút khách khí quát:
"Dùng một tảng đá đập chết Khiếu Thú, đó là sức người có thể làm được sao?!
Chỉ có tu luyện công pháp luyện thể, rèn luyện nhục thân đến mức như yêu thú, tu tiên giả mới có thể làm được hành động vĩ đại đó!
Các hạ, lão hủ nói có đúng không?”
Không ngờ trong thôn này vẫn còn người hiểu chuyện, thảo nào ông ta có thể làm trưởng lão.
"Trưởng lão nói phải, Lạc mỗ đích xác nghiên cứu rất sâu về luyện thể.
Nếu Âm Minh Thú đều yếu ớt như Khiếu Thú trong lời các ngươi, Lạc mỗ tự phụ có thể dễ dàng ứng phó.
Mặt khác, cái Hồn thạch pháp trận sắp hỏng của các ngươi, Lạc mỗ cũng có thể chữa trị, thậm chí có thể cải tiến."
Vì vị trưởng lão này biết sự lợi hại của luyện thể sĩ, Lạc Hồng có thể bỏ qua bước phô trương sức mạnh, đi thăng vào vấn đề.
"Quả nhiên, quả nhiên mà! Thôn chúng ta rốt cục lại sắp hưng thịnh rồi!
Các hạ có phải cũng đến từ Đại Tấn?"
Lão giả kích động, tiến lên phía trước hai bước, ôn tồn hỏi.
"Đại Tấn? Trưởng lão, lần trước trong thôn xuất hiện luyện thể sĩ, không phải là đến từ tu tiên giới Đại Tấn sao?"
Lạc Hồng suy đoán từ lời nói của ông lão.
"Trên bia đá có ghi như vậy.
Nghe nói vị kia ở đây, người trong thôn ai nấy đều có thể sống cuộc sống no đủ, không lo cơm áo!
Nếu các hạ cảm thấy hứng thú, lão hủ có thể bảo Lâm Bình dẫn ngươi đến xem bia đá.
Nhưng trước mắt, vẫn là nên sắp xếp chỗ ở cho ba vị trước đã."
Sau khi được Lâm Bình đỡ về ngồi xuống ghế đá, lão giả định sai khiến đối phương làm việc này.
"Khoan đã! Trưởng lão, Lạc mỗ còn chưa hỏi gì đâu!"
Lạc Hồng giơ tay ngăn Lâm Bình đang định chạy ra khỏi phòng, bình tĩnh nói.
"À à, trí nhớ của lão hủ dạo này kém quá. Mời các hạ hỏi, lão hủ biết gì sẽ nói nấy!"
Lão giả ảo não vỗ trán.
"Trưởng lão có biết, lối ra khỏi Âm Minh Chỉ Địa ở đâu không?”
Dù đối phương giữ ý định giữ người ở lại rất rõ ràng, nhưng Lạc Hồng vẫn không che giấu ý định rời đi.
"Cái này..."
Lão giả ánh mắt né tránh, đang tính toán xem nên trả lời thế nào thì nghe một tiếng "Ba" vang lên. Cha của Lâm Bình đập nát tay vịn ghế đá, hùng hổ đứng lên.
"Tiểu huynh đệ, chúng ta cứu các ngươi về, không phải để các ngươi đến làm khách!"
Thấy bạn mình nổi giận, người đàn ông lực lưỡng kia cũng lộ vẻ hung tợn, đứng dậy cùng cha Lâm Bình tạo thành thế bao vây Lạc Hồng.
"Cuối cùng vẫn không tránh khỏi, các ngươi cùng lên đi."
Phàm nhân tuổi thọ quá ngắn, Lạc Hồng cũng có thể hiểu được việc hai người này không tin tưởng hắn, dù sao bọn họ chưa từng thấy luyện thể sĩ, có lẽ cũng chưa đọc bia đá trong thôn.
Cha của Lâm Bình cũng không phải là người nóng nảy, chỉ là lo lắng cho tình hình ngôi làng, nóng lòng thăm dò thôi.
Ông ta liếc mắt ra hiệu cho người bạn lâu năm bên cạnh, cả hai cùng bước tới gần, dồn sức tung ra một quyền.
Với gân cốt được rèn luyện nhiều năm của hai người, cộng thêm một thân nội lực không kém, hợp lực lại có thể bộc phát ra hai ba ngàn cân quyền kình, ngay cả những con Tranh Thú khủng bố, xảo quyệt cũng phải lùi bước.
Lạc Hồng dường như không nhận ra sự lợi hại của đòn hợp kích này, vẫn chắp tay sau lưng, không tránh không né.
Chỉ nghe một tiếng "Đông" trầm đục, hai nắm đấm chắc nịch đánh vào lồng ngực Lạc Hồng. Nhưng hắn vẫn đứng yên như không có chuyện gì, chỉ hơi rung mình một chút đã khiến cả hai bay ra ngoài, ngã vào ghế đá.
"Những trò thăm dò nhàm chán này không cần làm nữa. Với bản lĩnh của Lạc mỗ, mang các ngươi cùng nhau ra ngoài cũng không phải việc khó.
Dù các ngươi sinh ra ở Âm Minh Chi Địa này, nhưng hẳn cũng biết môi trường sống của nhân tộc ở bên ngoài tốt hơn nơi này không biết bao nhiêu lần."
Lạc Hồng không nhìn hai kẻ lực lưỡng vừa bay ra, mà nhìn chằm chằm vào vị lão giả hơi mập, người duy nhất có thể quyết định.
Lạc Hồng nhất định phải cân nhắc đến khả năng Hàn lão ma không tìm được ngôi làng này, nên lối ra khỏi Âm Minh Chi Địa, hắn nhất định phải nắm giữ.
"Các hạ không biết, Âm Minh Chi Địa hung hiểm, ngoài hung thú ra, còn có những cơn âm phong có thể khiến người đông cứng thành băng!
Âm phong quét qua, trời đất tối sầm, lạnh lẽo thấu xương, chỉ có nhờ vào sự bảo vệ của Hồn thạch pháp trận mới không bị chết cóng.
Nhục thân của các hạ cường hoành có lẽ không sợ, nhưng hai vị bên cạnh, e là không chịu nổi."
Lão giả hơi khoa trương nói, muốn giữ Lạc Hồng ở lại trong thôn.
"Có cái này, còn sợ âm phong sao?"
Lạc Hồng đưa tay vào ngực áo, lấy ra một chiếc túi nhỏ, từ đó bóp ra một viên lân phiến đỏ rực, to bằng móng tay.