Sau mấy đạo pháp quyết, Hóa Linh Yêu Đăng cao hơn mười trượng xoay tròn rồi thu nhỏ lại, chỉ còn lớn bằng một bàn tay.
Dường như hấp thu pháp lực của Lạc Hồng, ngọn lửa màu hồng phấn trong đèn vui vẻ nhảy nhót, rồi lộn một vòng hóa thành một con khỉ con màu hồng, gãi đầu bứt tai vô cùng linh động.
"Linh Diễm hóa hình! Trác huynh, yêu diễm này không ngờ sinh ra linh trí!"
Lăng Ngọc Linh trợn to mắt, trong lòng lập tức dâng lên một cỗ hối hận. Linh Diễm hóa hình này không thể coi thường, dù là luyện đan, luyện khí hay đấu pháp đều có thể trợ giúp rất nhiều.
"Yêu diễm này đã có hiệu quả khai linh, bản thân tất nhiên cũng linh vận cực sâu. Ở đây thôn nạp yêu khí mấy chục vạn năm, có tạo hóa này cũng không lạ.
Bất quá, Lăng đạo hữu chớ để bị vẻ ngoài của nó đánh lừa.
Thời thượng cổ, không biết bao nhiêu yêu thú cấp cao bị đè chết trên Thiên Quân Lộ, nhưng nơi này yêu khí lại không mang theo chút oán sát khí nào, chắc chắn có điều kỳ quặc.
Ha ha, ngươi thấy Trác mỗ nói có đúng không, con khỉ kia?"
Vừa dứt lời, con khỉ con màu hồng liền thay đổi vẻ nhu thuận, quang diễm quanh thân bỗng tăng, lộ ra răng nhọn gào thét lớn, phun ra một viên hỏa cầu về phía Lạc Hồng.
Lạc Hồng đã sớm phòng bị, lập tức trước mặt tối sầm, dựng lên Không Ánh Thuẫn.
Nhưng ngoài dự liệu, viên hỏa cầu màu hồng chỉ lớn bằng trứng gà rơi xuống Không Ánh Thuẫn lại như đầu hỏa lan ra, không chỉ dính vào Không Ánh Thuẫn tiếp tục thiêu đốt, còn chậm rãi thôn phệ linh khí bên trong, khiến cho ngọn lửa càng bùng lên dữ dội!
"Có thể khiến một Yêu Thánh chuyên môn xây dựng một tòa thánh địa để bảo vệ, quả nhiên có chút bản lĩnh."
Lạc Hồng khẽ gật đầu, trên Không Ánh Thuẫn đột nhiên bùng lên ngọn lửa màu đỏ thẫm, quấn lấy ngọn lửa màu hồng lan ra. Chẳng bao lâu, ngọn lửa đỏ thẫm nuốt chửng ngọn lửa màu hồng.
Con khỉ con màu hồng tức giận, mặt đầy vẻ oán hận vẫn muốn làm càn.
Lạc Hồng thở nhẹ, quấn quanh lấy cây đèn, trong khoảnh khắc hóa thành một tầng lồng ánh sáng màu đỏ thẫm, giam con khỉ con màu hồng vào trong.
Con khi định cưỡng ép xông phá hỏa tráo, nhưng song quyền vừa chạm vào hỏa tráo liền như gặp phải bàn ủi, vội rụt trở về, kêu thảm không thôi.
Biết không thể thoát khốn, nó vẫn hung hăng trừng mắt nhìn Lạc Hồng, hễ có cơ hội sẽ làm loạn phản phệ.
"Yêu diễm này hấp thu oán sát khí của vô số yêu thú chết thảm trên Thiên Quân Lộ, linh trí biến chất từ lâu, giờ chẳng khác nào ác quỷ.
Nếu không phải Trác huynh cẩn thận, tu sĩ tầm thường có được Linh Diễm hóa hình này, tâm thần dao động e rằng rất dễ bị nó khống chế."
Lăng Ngọc Linh tiếc rẻ lắc đầu, Linh Diễm hóa hình này đã bị oán sát khí làm ô uế, chẳng những rất khó luyện hóa mà tác dụng cũng giảm đi nhiều, thậm chí khi đấu pháp cũng phải cẩn thận nó phản phệ.
"Con khi này rất hung, Trác mỗ không có ý định nuôi nó, vậy thì vật tận kỳ dụng đi.
Trước đó, Trác mỗ xin mời ba thuộc hạ của Lăng đạo hữu lên trước."
Lạc Hồng vừa nói xong liền đánh ra một đạo pháp quyết về phía cây đèn.
Khoảnh khắc sau, một tòa truyền tống quang trận sáng lên dưới chân hai người, sau khi quang hoa tan đi, ba người áo trắng quân tử hiện ra.
Sau khi đưa người đến, Lạc Hồng cầm yêu đăng, nhảy xuống tầng thứ chín mươi tám.
Nhìn hơn mười con giao long cấp bảy ở hai tầng trên dưới, Lạc Hồng lộ ra nụ cười như khi thu hoạch lớn ở Phương Hoa Viên.
"Rất nhiều tu sĩ có lẽ cả đời cộng lại cũng không thấy nhiều giao long đến vậy, đáng tiếc danh ngạch có hạn, nếu không ta cũng muốn làm một cái Cửu Long kéo quan tài.
Ách... Kéo quan tài có vẻ hơi xui xẻo, hay là kéo xe đi."
Trên đỉnh Thiên Quân Lộ, áo trắng quân tử vừa hiện thân đã vội vàng đến trước mặt Lăng Ngọc Linh xin lỗi.
"Thiếu chủ có bị thương không? Là thuộc hạ hộ vệ bất lợi, xin thiếu chủ trách phạt!"
“Ta không sao, chuyện này không cần trách phạt."
Lăng Ngọc Linh nhìn Lạc Hồng một quyền đánh cho con mộc giao đang thăm dò cắn tới choáng váng, không khỏi âm thầm buồn cười.
"Không phải a thiếu chủ, thuộc hạ nghe người ta nói ngươi bị dọa cho thảm lắm, ngươi thật không sao chứ?"
Người tráng hán đầu trọc trong ba người lo lắng hỏi.
"Khụ! Ngươi nghe nhầm rồi, ta không sao! Các ngươi đều đi đả tọa khôi phục pháp lực đi, sau khi rời khỏi đây có lẽ còn có một trận ác chiến đấy!"
Lăng Ngọc Linh đỏ mặt, vội vàng phất tay đuổi ba người đi.
Vì thời gian dư dả, Lạc Hồng vô cùng cẩn thận chọn lựa những con giao long này.
Dù chúng không phối hợp làm ảnh hưởng một chút hiệu suất, nhưng chỉ cần ăn một quyền là ngoan ngoãn ngay.
Cuối cùng, Lạc Hồng chọn trúng năm con giao long thuộc ngũ hành, kích phát cấm chế trên yêu đăng, cưỡng ép tách ra năm đoàn yêu diễm từ khỉ con màu hồng, cưỡng ép khai linh cho chúng.
Yêu diễm vừa cắm vào hộp sọ của năm con giao long, chúng liền chìm vào giấc ngủ say, mọi chuyện diễn ra đúng như lời Lăng Ngọc Linh nói.
Lạc Hồng nhân đó thi triển Cấm Thần Thuật, từ đó năm con giao long này không thể chống lại mệnh lệnh của hắn.
Vì bị tách ra một lượng lớn yêu diễm, khỉ con màu hồng không thể duy trì hình thể, lại hóa thành diễm miêu, chỉ còn lớn bằng ngón cái.
Yêu diễm này đã nguyên khí đại thương, không thể gây sóng gió gì, nhưng để phòng vạn nhất, Lạc Hồng vẫn thu nó vào một chiếc túi trữ vật trống.
Sau khi làm xong, Lạc Hồng nhìn những con giao long không được chọn, kết quả như nhìn thấy từng ngọn núi linh thạch nhỏ.
Một vụ nổ hạt nhân gần như tiêu hết toàn bộ tích súc của Lạc Hồng, nhưng nhờ cống hiến của những con giao long này, hắn có thể không cần lo lắng về linh thạch trong một thời gian dài.
Vật liệu của giao long cấp bảy còn giá trị hơn linh thạch.
Sau mấy ngày bận rộn lột da rút gân, Lạc Hồng trở lại đỉnh Thiên Quân Lộ.
Theo phỏng đoán của Lăng Ngọc Linh, còn vài ngày nữa lôi kiếp sẽ kết thúc, Lạc Hồng liền phục dụng đan dược, khoanh chân ngồi xuống khôi phục pháp lực, lặng lẽ chờ đợi thời cơ rời đi.
......
Ngoài cửa lớn thánh địa, thân ảnh Ôn Thiên Nhân đột nhiên xuất hiện, hắn tức đến điên cả tâm can phổi, cắn nát cả răng, nhưng không dám làm càn dưới kiếp vân hậu kỳ lôi kiếp.
Đành phải xanh mặt, bay khỏi phạm vi kiếp vân.
Đợi bay ra khỏi phạm vi kiếp vân, hắn lạnh lùng xoay người, nghiến răng nghiến lợi nói với đại môn thánh địa:
"Trác Bất Phàm, ngươi đừng vội đắc ý, ai chết vào tay ai còn chưa biết đâu!"
Quẳng lại một câu ngoan thoại, Ôn Thiên Nhân chui xuống đáy biển, dựng lên linh tráo tạo ra một không gian không có nước, rồi đau xót lấy ra một lá kim phù, lẩm bẩm mặc ngữ.
Một lát sau, Ôn Thiên Nhân hoàn thành thi pháp liền ném lá phù lên đỉnh đầu.
Chi thấy, lá phù vừa rời tay liền hóa thành một đạo tơ vàng, trong nháy mắt đã biến mất nơi chân trời.
Sau khi đánh ra lá phù, Ôn Thiên Nhân liên tiếp nuốt vào mấy viên đan dược, ngồi xếp bằng ở đáy biển yên lặng luyện hóa, giữa mi tâm hắn chậm rãi nhô ra một chiếc sừng nhọn.
Cứ như vậy qua mười ngày, lôi kiếp đã đến hồi kết, kiếp vân dần thu nhỏ, lôi kiếp đánh xuống ngày càng thưa thớt.
Cùng với kiếp vân suy yếu, yêu vân dần tiến lại gần.
Kim Giao Vương dẫn đầu giao long nhất tộc Bạo Loạn Tinh Hải, trở về!