Ra khỏi Tàng Thư Các, Lăng Ngọc Linh đi thăng tới một tòa động phủ ba tầng trên Thiên Tỉnh Thánh Sơn.
Vượt qua một đại trận kiếm khí dày đặc, Lăng Ngọc Linh tới trước cửa động phủ. Nàng vừa định hành lễ gọi cửa, cửa đá liền tự động mở ra.
Lăng Ngọc Linh và chủ nhân nơi này rất quen thuộc, thấy vậy biết mình đến đúng lúc, lập tức không khách sáo, nhanh chân bước vào động phủ.
Quen thuộc như về nhà mình, sau khi vượt qua vô số cấm chế, Lăng Ngọc Linh đến một ngọn núi dưới thác nước.
Dưới thác nước trong đầm, một lão giả áo trắng tóc bạc đang ngồi xếp bằng. Ông lơ lửng trên mặt nước, pháp lực mênh mông lưu chuyển quanh thân.
Cảm nhận được Lăng Ngọc Linh đến, lão giả áo trắng đột ngột mở mắt, tỉnh quang chói mắt bắn ra.
Nếu Lạc Hồng ở đây, chắc chắn nhận ra người này chính là sư huynh trong hai lão Tinh Cung ở Hư Thiên Điện.
"Cơ bá bá, Ngọc Linh lần này đến quấy rầy, là có một chuyện muốn hỏi."
"Ngài chưởng quản ngoại hải sự vụ của bản cung, có biết gần đây ở phụ cận Kỳ Uyên đảo có gì dị thường không?"
Lăng Ngọc Linh cung kính chắp tay hành lễ.
“Ngọc Linh, hơn mười năm rồi, con vẫn không buông bỏ được chuyện kia.
Tinh Cung ta truyền thừa, không phải ai tìm được Hư Thiên Đỉnh thì người đó làm chủ. Con nên dành thời gian tu luyện.
Với thiên tư của con, tiến giai Nguyên Anh là tất nhiên. Đến lúc đó được hai vị cung chủ chỉ điểm một hai, Nguyên Anh trung kỳ dễ như trở bàn tay, hà tất chấp nhất vào Hư Thiên Đỉnh?"
Giữa lông mày lão giả áo trắng lộ vẻ hiền lành, lời khuyên nhủ tuy giống nhau, nhưng khác hẳn với Tả Trường Thanh hùng hổ dọa người.
"Ngọc Linh chưa từng chậm trễ tu luyện. Tìm kiếm tung tích hai người kia không chỉ vì Hư Thiên Đỉnh. Xin Cơ bá bá cho biết tình hình Kỳ Uyên đảo những năm gần đây, nhất là tình hình yêu thú hải uyên."
Bảo vật dù quý, nhưng nếu không có tu tiên giả điều khiển cũng chỉ là vật chết. Tỉnh Cung có thể thống lĩnh Bạo Loạn Tỉnh Hải, không phải nhờ bảo vật, mà là các đời cung chủ đều có tu vi Nguyên Anh hậu kỳ trở lên.
Lăng Ngọc Linh tốn công tốn sức, chủ yếu là muốn tìm ra Lạc Hồng, hỏi cho ra lẽ chuyện Hậu Thiên Linh Căn là thật hay giả.
Nếu Lạc Hồng trước đây chỉ vì tranh thủ sự tin tưởng của nàng mà nói dối, thì Lăng Ngọc Linh không tránh khỏi trở mặt thành thù với hắn.
Thấy Lăng Ngọc Linh kiên trì, lão giả áo trắng không khuyên nữa, thản nhiên nói:
"Tháng trước có tin báo, ở vùng biển bên ngoài Kỳ Uyên đảo xuất hiện dị tượng Trụy Nhật. Có hai tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ ở gần đó, chỉ trốn được nguyên anh.
Ngoài ra, còn có hai yêu thú hóa hình bị trọng thương.”
"Đồng thời có hai tu sĩ Nguyên Anh và hai yêu tu hóa hình ở đó, e rằng không phải trùng hợp."
Lăng Ngọc Linh lập tức nhận ra điểm bất thường.
"Tu sĩ gặp yêu thú, còn có thể làm gì khác?
Hôm đó một trong hai yêu gặp phải lôi kiếp, hai vị đạo hữu kia muốn kiếm chút lợi lộc mà thôi."
Lão giả áo trắng đã sớm nhìn thấu. So với chuyện này, ông quan tâm hơn đến chuyện Trụy Nhật. Vừa nhận được tin, ông đã điều động đệ tử đóng quân ở Hắc Thạch Thành đến đò xét.
"Yêu tộc xưa nay coi trọng yêu tu hóa hình trong tộc. Việc này làm không sạch sẽ như vậy, yêu tộc sẽ không bỏ qua."
Yêu thú hóa hình phải trải qua lôi kiếp, cửu tử nhất sinh, mà bản thân tu luyện lại cực kỳ chậm chạp. Vì vậy, Bạo Loạn Tinh Hải tuy nhiều yêu thú cấp thấp, nhưng số lượng yêu thú cao giai lại rất ít, mất một con không biết bao lâu mới bổ sung được.
Chính vì vậy, Toan Nghê Vương tộc và Giao Long nhất tộc đều coi trọng yêu thú hóa hình trở lên. Từ trước đến nay, họ mặc kệ tu sĩ đồ sát yêu thú cấp thấp, nhưng hễ ai dám động đến yêu thú hóa hình, họ sẽ lấy mạng kẻ đó.
Lăng Ngọc Linh cho rằng yêu tộc sẽ không bỏ qua, kỳ thực ai biết nội tình đều đoán được.
“Hiện tại, yêu thú bên ngoài vạn trượng hải uyên giảm bớt, hắn là muốn trả thù. Có lẽ chúng sẽ tập kích mấy đảo nhỏ quanh Kỳ Uyên đảo, tàn sát tu sĩ và phàm nhân trên đảo để thị uy."
Tu tiên giả tham lam sẽ không sợ lệnh cấm của yêu tộc. Chỉ cần có cơ hội diệt sát yêu thú hóa hình, họ sẽ không bỏ qua.
Vì vậy, chuyện yêu tộc trả thù không phải lần đầu, chỉ là mỗi lần cách nhau cả trăm năm, khiến một số tu sĩ cấp thấp cho rằng ngoại hải là thiên hạ của nhân tộc.
Kỳ Uyên đảo có nhiều tu sĩ Nguyên Anh kỳ trấn thủ, chỉ dựa vào yêu tộc trong vạn trượng hải uyên không công phá được. Mà Giao Long nhất tộc xưa nay mặt cùng lòng không cùng với Toan Nghê Vương tộc, hầu như không có khả năng liên thủ.
Vì vậy, lão giả áo trắng đoán rằng yêu tộc vẫn sẽ trả thù như trước đây.
“Ngọc Linh nhớ là dưới trướng lão Toan Nghê có một đầu Thượng Cổ Tam Nhãn Lôi Kình. Nếu yêu tộc trả thù, có thể nó sẽ dẫn đầu?”
Cuối cùng Lăng Ngọc Linh cũng hỏi đến vấn đề cốt lõi, liên quan đến việc nàng có tìm được Lạc Hồng hay không.
"Tam Nhãn Lôi Kình?" Lão giả áo trắng ngạc nhiên khi Lăng Ngọc Linh đột nhiên hỏi con yêu này, nhưng ông không hỏi, trầm ngâm một lát rồi nói:
"Dưới trướng lão Toan Nghê có tám đại yêu tướng, mỗi một con đều có tu vi hóa hình trở lên. Đầu Tam Nhãn Lôi Kình còn là yêu thú cấp chín.
Thông thường, những hành động trả thù tầm thường không đến lượt nó ra mặt."
“Ra là vậy, là Ngọc Linh nghĩ sai. Không quấy rầy Cơ bá bá tĩnh tu, Ngọc Linh cáo lui."
Lăng Ngọc Linh nhíu mày, không ngờ nhận được đáp án khác hẳn với dự đoán.
Nếu đáp án này đúng, phỏng đoán của nàng sai, nàng sẽ không thể tìm được Lạc Hồng.
Lúc tìm được manh mối nàng hưng phấn bao nhiêu, bây giờ lại nhụt chí bấy nhiêu.
Đi được nửa đường, Lăng Ngọc Linh đột nhiên dừng bước, cau mày lẩm bẩm:
“Trác huynh sớm luyện thành Ngũ Hành Kỳ từ mấy chục năm trước, để có được Ngũ Hành Thần Lôi. Sau đó, hắn mạo hiểm xâm nhập Hư Thiên Điện, thu hoạch Phá Pháp Âm Lôi mà ngoại giới đã tuyệt tích.
Làm việc có mục đích rõ ràng như vậy, hẳn không phải trùng hợp. Hắn chắc chắn biết được từ đâu đó rằng, hai loại thần thông hợp luyện sẽ luyện ra Tử Tiêu Thần Lôi lợi hại nhất trong thiên đạo kiếp lôi!
Mà muốn dùng nhân lực thúc đẩy thiên đạo kiếp lôi, Trác huynh cần thần thông khác phối hợp, đó là cao cấp thiên nhãn thần thông.
Đếm kỹ lại, chỉ có con mắt thứ ba của Tam Nhãn Lôi Kình thích hợp để tu luyện 【thiên nhãn】 có thể tiếp nhận Tử Tiêu Thần Lôi!"
Lăng Ngọc Linh cẩn thận hồi tưởng, xác nhận không có sơ hở.
Nàng vừa rồi căn cứ vào suy đoán này, mới cho răng Lạc Hồng sẽ ra tay với Tam Nhãn Lôi Kình.
Dù Tam Nhãn Lôi Kình là yêu thú cấp chín, Lăng Ngọc Linh tin vào suy đoán của Man Hồ Tử và những người khác, cho rằng Lạc Hồng có thể dùng Hư Thiên Đỉnh làm được. Dù sao, trong truyền thuyết, Lạc Hồng và hai người kia đã dùng uy lực của Hư Thiên Đỉnh đánh lui thượng cổ ma tướng.
Nếu Hư Thiên Đỉnh thật sự lợi hại như vậy, thì Lạc Hồng có thể dùng nó diệt sát một yêu thú cấp chín một cách dễ dàng.
"Có thể là, Tam Nhãn Lôi Kình ở trong vạn trượng hải uyên. Nếu nó không tự ra ngoài, dù Trác huynh có bản lĩnh lớn bằng trời, cũng không thể giết yêu lấy mắt.
Chẳng lẽ còn có những yêu thú khác có thể dùng để luyện chế thiên nhãn phù hợp?"
Lăng Ngọc Linh không khỏi nghỉ ngờ. Suy nghĩ một lúc lâu, nàng cảm thấy mình không thể bỏ cuộc, thế là tăng tốc bước chân ra khỏi động phủ, hướng về phía truyền tống đại điện dưới ruúi.
......
Sâu trong vạn trượng hải uyên, trong một Thủy Tinh Cung khổng lồ, nghênh đón một nhóm khách nhân hiếm thấy.
Một người mặc kim bào, nam tử trung niên uy nghiêm, đi sau là bảy tám thủ lĩnh Giao Long.
Đoàn người đi đến đâu, tất cả yêu tộc đều cúi đầu, không chỉ vì họ là quý khách của Giao Long nhất tộc, mà còn vì nam tử mặc kim bào là đại yêu cấp mười!
Vừa vào Thủy Tỉnh Cung, họ liền thấy một con yêu thú to lớn như rồng như sư, ngồi trong một ao nham thạch tỏa khói đặc, đôi mắt có vẻ già nua tràn đầy giận dữ.
"Kim Giao Vương, con ta chết rồi!"