Ta Tại Phàm Nhân Khoa Học Tu Tiên

Lượt đọc: 95776 | 3 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 217
Độc giao chi uy

❊ ❊ ❊

Giao long hình người tấn công hụt, thân hình lại biến mất.

Diệu Hạc chân nhân âm thầm kêu khổ, đành phải tiếp tục thi triển thủ đoạn bỏ chạy, hắn tuyệt đối không dám để cho hóa hình Độc Giao chạm vào thân thể.

Cứ như vậy, chỉ vì một thoáng chậm trễ khi giao chiến, Diệu Hạc chân nhân hoàn toàn rơi vào thế bị động.

Hắn dù là tu sĩ Nguyên Anh kỳ, sở hữu vô số thần thông bí thuật, nhưng lại bị Độc Giao áp chế tốc độ, không rảnh thi triển, đành phải không ngừng tránh né.

Đúng như câu "thủ lâu tất mất", sau mấy chục hiệp chật vật, khí tức Diệu Hạc chân nhân suy giảm, động tác di chuyển chậm đi một nhịp, hắn lập tức ý thức được nguy cơ, vội vàng thần niệm khẽ động, gọi ra mấy con linh hạc từ Linh Thú Đại.

Ngay tức khắc, giao long hình người xuất hiện trước mặt Diệu Hạc chân nhân, bàn tay phải phủ đầy vảy đò biến thành trảo, nhắm thăng trái tìm Diệu Hạc chân nhân mà chộp

Lúc này, mấy con linh hạc từ trong luồng sáng hiện ra, lập tức như mũi tên nhọn dùng mỏ dài đâm thẳng vào giao long hình người.

Khi móng vuốt của giao long hình người chực ấn xuống tim Diệu Hạc chân nhân, linh tráo quanh thân Diệu Hạc chân nhân vỡ tan ngay tức khắc, cũng may thời khắc cuối cùng, một khối thuẫn nhỏ băng tinh lam vũ lấp lánh ngăn lại.

Hai bên vừa chạm vào, trên thuẫn băng tinh lập tức xuất hiện vết rạn, nhưng cuối cùng không vỡ nát.

Diệu Hạc chân nhân chỉ cảm thấy ngực khó chịu, ngay sau đó mượn thế bay ngược, kéo giãn khoảng cách với Độc Giao.

Về phần mấy con linh hạc kia, khi Độc Giao công kích, một đạo huyết quang mang theo mùi tanh nhàn nhạt tràn ra từ người hắn.

Huyết quang này như có sinh mệnh, cuốn lấy những con linh hạc đang lao tới, khiến chúng hóa thành vũng nước đặc.

Vẻ đau lòng thoáng qua trên mặt Diệu Hạc chân nhân, những con linh hạc mà hắn tỉ mỉ bồi dưỡng lại ngay cả cầm chân một hai cũng không làm được, thiên phú mãnh độc của Độc Giao này vượt quá dự liệu của hắn.

Âm thầm nhắc nhở bản thân phải hết sức đề phòng, Diệu Hạc chân nhân tế ra một bức tranh vẽ cảnh phồn hoa, lập tức một vầng linh khí đặc biệt tản ra, thân ảnh của hắn tan thành vô số cánh hoa.

"Huyễn thuật!"

Giao long hình người nhìn biển hoa đang nhanh chóng lan rộng trước mắt, nhíu mày.

Đáng ghét, tu sĩ nhân tộc chỉ giỏi làm trò hạ lưu!

Hắn còn đang nghĩ cách phá giải, vô số đóa hoa đã từ bốn phương tám hướng ùa tới, như muốn chôn vùi hắn trong biển hoa.

Giao long hình người lộ vẻ giận dữ, linh quang trên thân lóe lên, trong chớp mắt đã hiện nguyên hình, con giao long dài trăm trượng cuộn mình trong huyết quang dính vào là chết người, tùy ý quẫy đạp trong biển hoa.

Hành động có vẻ lỗ mãng này lại cực kỳ hiệu quả, nhiều chỗ trong biển hoa lộ ra bầu trời thật, huyễn cảnh đang bị xé rách.

Khi đạo kiếp lôi thứ nhất từ kiếp vân giáng xuống, dưới sự phá giải bằng sức mạnh của Độc Giao, biển hoa vỡ vụn, Diệu Hạc chân nhân tay cầm một bức tranh rách tả tơi lộ ra thân hình chật vật.

Độc Giao uốn éo thân thể, đầu to như cái luồng bổ nhào đến đỉnh đầu Diệu Hạc chân nhân, há cái miệng rộng phun ra một đạo huyết quang tanh tưởi tột độ.

"Không tốt!"

Diệu Hạc chân nhân không ngờ tới, Độc Giao vừa thoát khốn đã có thể tung ra một kích trí mạng như vậy, đang định dùng bảo vật hộ mệnh, thì thấy vô số tơ trắng từ phía trên đầu luồng kia rủ xuống, quấn lấy đầu nó, hất sang một bên.

Huyết quang sượt qua người Diệu Hạc chân nhân ở vị trí cách hắn mấy trượng, nhưng hắn không dám dừng lại, linh quang lóe lên thoát ra mấy chục trượng.

Sau một khắc, đạo huyết quang sượt qua người đột nhiên như vật sống quay đầu lại, nếu Diệu Hạc chân nhân dừng lại ở chỗ cũ, giờ phút này chắc chắn đã bị nó nuốt chứng!

Cột sáng huyết sắc quét qua mặt biển, lập tức độc chết vô số tôm cá.

Độc thủy lan ra, vùng biển này trong vòng mấy chục năm sẽ không thích hợp cho sinh vật sinh sống.

Trong mắt Độc Giao bùng lên ngọn lửa giận dữ, nhìn về phía tu sĩ đột nhiên nhúng tay vào.

Chỉ thấy người này mang phong thái đạo gia tiên phong đạo cốt, khoác đạo bào màu vàng óng, tay cầm một thanh phất trần, mỉm cười đứng đó.

"Kim Hà đạo hữu, cuối cùng ngươi cũng tới!”

Thoát khỏi một kiếp, Diệu Hạc chân nhân thở phào nhẹ nhõm, vội vàng bay đến bên Kim Hà chân nhân, một mình hắn đối phó con giao này thực sự quá nguy hiểm.

"Diệu Hạc đạo hữu, lần này báo tin có nghĩa, tại hạ sẽ không quên.

Độc Giao này hết sức lợi hại, ngươi ta cùng nhau xuất thủ!"

Kim Hà chân nhân vẫn giữ nụ cười trên mặt, đã tế ra phất trần, vô số tơ trắng uốn lượn cuốn về phía Độc Giao.

Vì vừa mới thấy uy lực của bảo vật này, Độc Giao không dám khinh thị chút nào những sợi tơ trắng đang xoắn tới, thế là vung vuốt, gầm thét lao về phía đám phất trần tụ lại như bạch xài

Huyền Huyễn
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »