Ta Tại Phàm Nhân Khoa Học Tu Tiên

Lượt đọc: 95776 | 3 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 244
Thiên đạo lỗ thủng

❊ ❊ ❊

Vừa đặt chân xuống đất, Lăng Ngọc Linh chưa kịp vuốt lại mái tóc rối bời, đã vội vàng xoay người nôn khan mấy tiếng.

May mắn là, nàng đã Tích Cốc nhiều ngày, nên cũng không đến nỗi quá mất mặt.

Trong lúc Lăng Ngọc Linh điều hòa lại hơi thở, Lạc Hồng đảo mắt nhìn lên đỉnh Thiên Quân Đường, chỉ thấy trên mặt đất tràn ngập các loại phù điêu yêu thú, từng cái sinh động như thật, khí thế hung ác bức người.

Nhưng thu hút sự chú ý nhất vẫn là một tòa hắc thạch đăng to lớn ở chính giữa.

Ngọn đèn này cao đến hơn mười trượng, Lạc Hồng đứng dưới chân đèn không thể thấy rõ tình hình bên trong mâm tròn trên đỉnh, nhưng vẫn cảm nhận được những dao động linh khí nhàn nhạt, hiển nhiên trong mâm đèn vẫn còn diễm hỏa đang cháy.

"Không ngờ [Hóa Linh Yêu Đăng] trong truyền thuyết lại là thật."

Thanh âm của Lăng Ngọc Linh đột nhiên vang lên từ phía sau lưng. Nàng lúc này đã chỉnh trang lại dung nhan, cảm thán một câu rồi chắp tay với Lạc Hồng nói:

"Lần này nhờ có Trác huynh tương trợ, mới có thể ngăn cản lòng lang dạ thú của Ôn Thiên Nhân, tại hạ thay mặt Tinh Cung trên dưới thành tâm bái tạ."

"Ha ha, Trác mỗ xuất thủ lần này không phải vì lấy lòng Tinh Cung, mà chỉ là vì cứu một mình ngươi thôi."

Lạc Hồng khẽ cười một tiếng, ném trả lại khối ngọc bài đưa tin.

Hai gò má Lăng Ngọc Linh ửng đỏ, ánh mắt né tránh, cố gắng đè nén những suy nghĩ miên man trong lòng, nàng mang theo một chút hoảng loạn hỏi:

"Trác huynh đã gặp Cao hộ pháp và Lư hộ pháp rồi sao? Hai người họ vẫn ổn chứ?"

"Không tốt lắm. Hai người họ mỗi người ăn một chưởng của Trác mỗ, giờ phút này hẳn là còn đang chữa thương trên hoang đảo. Bất quá, hai vị thủ hạ của Lăng đạo hữu ngược lại rất trung thành, Trác mỗ phải tốn không ít công sức mới moi được hành tung của đạo hữu từ miệng bọn hắn."

Lạc Hồng có chút bội phục nói.

"Ha ha, có thể giữ được tính mạng trước mặt Trác huynh, cũng coi như tạo hóa của hai người họ."

Lăng Ngọc Linh hồi tưởng lại uy thế diệt sát tu sĩ cùng giai như giết heo chó của Lạc Hồng, không khỏi nhìn hắn bằng ánh mắt phức tạp.

Người này có thể lấy thân phận tán tu mà tu luyện đến mức gần như là tu sĩ Kết Đan đệ nhất Bạo Loạn Tinh Hải, thật sự là khó tin!

Ơ? Chờ một chút, chẳng phải Trác huynh đến Tinh La đảo là vì gặp hai vị hộ pháp phá vây cầu viện sao? Vậy chẳng phải là từ đầu đến cuối Trác huynh đều không hề có ý đồ gì với lôi kình?

Lăng Ngọc Linh nhận ra mình đã hiểu lầm lớn, không khỏi lúng túng hỏi:

"Chẳng lẽ Trác huynh đến đây, không phải vì chuyện Tử Tiêu Thần Lôi?"

“Tử Tiêu Thần Lôi? Đó là vật gì?”

Lạc Hồng có chút choáng váng, hắn chưa từng nghe qua danh hiệu thần lôi này. Nhưng hắn cũng không cho rằng Lăng Ngọc Linh lại nói chuyện vô căn cứ, nên phỏng đoán:

"Chẳng lẽ đạo tử sắc lôi đình đang ở trong Nê Hoàn Cung của ta, chính là Tử Tiêu Thần Lôi mà nàng nói?"

"Trác huynh thật sự không biết gì sao?"

Lăng Ngọc Linh vẫn không tin rằng mình đã tự biên tự diễn từ đầu đến cuối, nên tiến thêm một bước, hỏi lại lần nữa.

“Trác mỗ thật sự không biết gì về loại lôi này.”

Lạc Hồng cũng vô cùng phiền muộn, đối phương không hỏi về tung tích của Hư Thiên Đỉnh, mà lại liên tục truy vấn về Tử Tiêu Thần Lôi kia.

"Xem ra là ngay từ đầu ta đã lầm."

Lăng Ngọc Linh khẽ than một tiếng. Cũng may hai mươi năm này của nàng không tính là vô ích, chính sự tồn tại của nàng đã ngăn cản được âm mưu lung lay Tinh Cung của Ôn Thiên Nhân.

"Tử Tiêu Thần Lôi là thiên đạo kiếp lôi lợi hại nhất, vốn không phải là thứ mà tu sĩ chúng ta có thể chạm vào. Nhưng vào thời thượng cổ, từng có một cổ ma thống lĩnh, để khắc chế cổ tu, đã diễn hóa ra một môn thần thông lôi pháp từ thiên đạo kiếp lôi của Nhân giới chúng ta.

Trác huynh chắc hẳn cũng đoán được, môn thần thông lôi pháp này, chính là Phá Pháp Âm Lôi mà Trác huynh từng thẩm tra tại Tố Duyên Trai.

Theo phỏng đoán của vị cung chủ đời đầu Tinh Cung chúng ta, cổ ma thống lĩnh kia đã dùng Nguyên Ma chi khí ô uế thiên đạo kiếp lôi. Vì vậy, chỉ cần dùng đại lượng ngũ hành thần lôi khu ma trừ tà, liền có thể luyện ra Tử Tiêu Thần Lôi, một loại lôi pháp không thuộc về thiên đạo chưởng khống.

Việc Trác huynh từng thúc đẩy một loại tia chớp màu xanh lục trong Hư Thiên Điện, khiến Cực Âm Tổ Sư bị thiệt hại nặng nề, sớm đã lan truyền ra ngoài.

Ta lại biết Trác huynh có một bộ cổ bảo tên là Ngũ Hành Kỳ, có khả năng luyện ra ngũ hành thần lôi. Vì vậy, ta đã hiểu lầm rằng Trác huynh muốn thực hiện môn thần thông vô thượng Tử Tiêu Thần Lôi, nên mới ẩn thân ở ngoại hải."

Khá lắm, hóa ra chính là vì nó mà ta bị sét đánh thê thảm như vậy!

Lần này Lạc Hồng rốt cục có thể khăng định suy đoán vẫn luôn ẩn giấu trong lòng kể từ khi tiến vào thánh địa yêu tộc.

Bất quá, hệ thống khổng lồ như thiên đạo, dường như tồn tại lỗ thủng ở phương diện này.

Sau khi bị đạo lôi đình màu đỏ kia cuồng bổ một trận, Lạc Hồng chẳng những không sao, mà Tử Tiêu Thần Lôi trong Nê Hoàn Cung còn hấp thu được lực lượng kiếp lôi, trở nên mạnh mẽ hơn.

Lạc Hồng nghĩ lại một lát, cảm thấy logic quan hệ là như thế này.

Đầu tiên, ta do cơ duyên xảo hợp mà có được Tử Tiêu Thần Lôi, vốn không nên bị tu sĩ chưởng khống, nên thiên đạo tự nhiên muốn xóa bỏ ta. Nhưng thủ đoạn cưỡng chế của thiên đạo Nhân giới chỉ có lôi kiếp.

Trớ trêu thay, Tư Tiêu Thần Lôi lại là loại kiếp lôi lợi hại nhất, có thể hấp thu lực lượng kiếp lôi khác để lớn mạnh. Đồng thời, căn cứ theo quy tắc lôi kiếp, cường độ kiếp lôi chỉ có thể tăng đần, không thể đột ngột giáng xuống Tử Tiêu Thần Lôi ngay từ đầu.

Điều này dẫn đến việc hiện tại ta rất khó bị lôi kiếp đánh chết.

Nói cách khác, chỉ cần ta có thể chưởng khống đại lượng Tử Tiêu Thần Lôi, chí ít là tại Nhân giới, ta có thể thỏa thích gây sự!

Nghĩ đến đây, mắt Lạc Hồng lập tức sáng lên.

Hiện tại, Tử Tiêu Thần Lôi trong Nê Hoàn Cung vẫn giữ vẻ hờ hững lạnh lẽo với Lạc Hồng, hiển nhiên còn một khoảng cách rất lớn nữa mới có thể luyện hóa và chưởng khống.

Nhưng Lạc Hồng đã hiểu ý trong lời nói của Lăng Ngọc Linh, nàng đến Tỉnh La đảo ôm cây đợi thỏ là vì hiểu lầm hắn tu luyện Tử Tiêu Thần Lôi.

Nói cách khác, mấu chốt để tu luyện Tử Tiêu Thần Lôi mà Lạc Hồng còn thiếu, đang ở trên đảo Tinh La, và Lăng Ngọc Linh biết rất rõ về điều đó.

Chuyện này không thể hỏi thẳng, phải nói bóng gió dẫn nàng tự nói ra.

Ánh mắt Lạc Hồng lóe lên, hắn mang vẻ mặt đầy nghi hoặc hỏi:

"Lăng đạo hữu, Trác mỗ có một chuyện không rõ. Ngươi đã không quan tâm đến Hư Thiên Đỉnh, vậy tại sao lại không để ý đến chiến sự ở Nội Tinh Hải, mà phải chạy đến ngoại hải khổ sở tìm Trác mỗ nhiều năm như vậy?"

“Nói ra thật xấu hổ. Tại hạ cho rằng những lời Trác huynh nói ở Tố Duyên Trai ngày đó, hoàn toàn là để lừa gạt tại hạ, để tại hạ đưa ngươi và Hàn huynh đến ngoại hải. Kỳ thực trên đời này căn bản không có chuyện Hậu Thiên Linh Căn.

Trác huynh hiện tại đã biết tại hạ là Thiếu chủ Tinh Cung, vậy hẳn cũng hiểu rõ quan hệ của tại hạ với Thiên Tinh Song Thánh.

Chuyện Hậu Thiên Linh Căn liên quan đến việc Song Thánh có thể đột phá Hóa Thần hay không, tại hạ đương nhiên phải tìm hiểu rõ ràng.

Nhưng hiện nay, tại hạ đã không còn nghi ngờ nữa.

Trác huynh có thể cho tại hạ biết, mộc hành linh căn của ngươi, từ đâu mà có được?"

Lăng Ngọc Linh rất hổ thẹn, nàng đã hiểu lầm đối phương, còn áp dụng biện pháp đối địch, lại được đối phương cứu giúp, giờ lại muốn thỉnh giáo.

Ngay cả nàng cũng cảm thấy mình có chút quá đáng, thậm chí là không biết tốt xấu.

Nhưng vì Thiên Tinh Song Thánh, nàng chỉ có thể dày mặt khẩn cầu.

"Cũng không có gì phải che giấu, Trác mỗ luyện thành nó bằng công pháp luyện thành ba loại Hậu Thiên Linh Căn mà từng cùng Lăng đạo hữu thảo luận.

Lăng đạo hữu, đừng vội đòi hỏi, công pháp này tổng cộng có năm loại thuộc tính, chỉ có tu sĩ Tứ Linh Căn mới có thể miễn cưỡng tu luyện.

Đối với ngươi mà nói, nó vô dụng.”

Lạc Hồng thành thật nói. Tu sĩ có tư chất từ Tứ Linh Căn trở lên, nếu mượn nhờ ngoại vật cưỡng ép tu luyện Đại Ngũ Hành Thông Thánh Quyết, tất sẽ khiến uy lực giảm đi nhiều. Cuối cùng, dù có luyện đến tầng thứ nhất, thì phần lớn cũng không luyện ra được Hậu Thiên Linh Căn.

"Thì ra là thế, là tại hạ tham lam."

Lăng Ngọc Linh vô cùng thất vọng cúi đầu xuống, nhưng rất nhanh lại siết chặt nắm đấm giơ lên.

"Có thể xác định là có con đường để đi, tại hạ đã mãn nguyện rồi!"

Lạc Hồng nhìn ánh mắt sáng ngời của Lăng Ngọc Linh, cảm thấy một tia chột dạ.

"Sẽ không thật sự bị nàng nghiên cứu ra được đấy chứ..."

Huyền Huyễn
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »