Ta Tại Phàm Nhân Khoa Học Tu Tiên

Lượt đọc: 97844 | 3 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1485
Thương minh tứ lão

❊ ❊ ❊

Dù là hội đấu giá của Hách Liên thương minh, ngay từ đầu cũng khó có những vật phẩm đủ sức khiến các tu sĩ Đại Thừa động tâm. Bởi vậy, lúc này các tu sĩ Đại Thừa trong phi phòng đều không nhìn lên bệ đá, mà hướng về phía nơi phát ra tiếng hót vang vọng.

Rốt cuộc, tiếng hót vừa rồi lọt vào tai, ngay cả bọn họ cũng phải giật mình, cảm nhận được một tia uy hiếp.

Không hề nghi ngờ, linh thú phát ra tiếng hót kia nhất định có tu vi Đại Thừa, hơn nữa thức tỉnh thần thông cực kỳ lợi hại!

"Người này chẳng lẽ là lão quái Phù Du Tộc? Nhưng thanh âm lại rất lạ!"

"Hừ! Lại thêm một nhân vật khó giải quyết!"

"Khặc khặc, không biết vị đạo hữu kia có ngại bán ra chút linh thú chỉ huyết không?”

Các tu sĩ Đại Thừa hoặc là truyền âm cho nhau dò hỏi, hoặc là tự lẩm bẩm, đều cảm thấy hứng thú với Lạc Hồng đột nhiên xuất hiện.

Cùng lúc đó, trên quảng trường, hội đấu giá diễn ra vô cùng sôi động. Từng kiện vật phẩm khiến tu sĩ Hợp Thể tâm động, tu sĩ Luyện Hư phát cuồng được mang lên bệ đá, bị đám người tranh nhau bỏ vào túi với những tiếng hô giá liên hồi.

Trong động thiên không phân ngày đêm, tu sĩ cấp cao cũng không dễ mệt mỏi. Chỉ thoáng chớp mắt, hội đấu giá đã qua phân nửa.

Trong khoảng thời gian này, Chu Mai được Lạc Hồng hỗ trợ, đã mua được một viên đan dược và một thanh linh kiếm xếp hạng rất cao trên Hỗn Độn Vạn Linh Bảng.

Mặc dù sau đó còn nhiều bảo vật khiến nàng động tâm, nhưng nàng biết chừng mực, chỉ nhìn ngắm chứ không ra giá nữa.

Có lẽ là để các tu sĩ Đại Thừa trong phi phòng bớt nhàm chán, vật phẩm đấu giá sau đó đột ngột thay đổi phong cách, đều là những bảo vật trân quý có thể ngăn cản hoặc trì hoãn đại thiên kiếp.

Điều này lập tức khiến đám tu sĩ Đại Thừa ngồi không yên, nhao nhao ra giá tranh đoạt, thậm chí vì vậy mà bộc phát một vài xung đột nhỏ.

Đương nhiên, dưới sự giám sát của cấm chế và Minh Tôn, những xung đột này đều chỉ dừng lại ở lời qua tiếng lại, dọa nạt lẫn nhau.

Khi món bảo vật tị kiếp thứ ba được bán ra, Chu Mai không khỏi nhìn về phía Lạc Hồng, người từ đầu đến cuối không hề ra tay, lộ ra vẻ muốn nói lại thôi.

“Ha ha, Chu tiên tử không cần xoắn xuýt. Những vật phẩm tị kiếp này đối với bản tọa vô dụng, cứ để bọn họ tranh đoạt đi.”

Với thần thức của Lạc Hồng, sao có thể không nhận ra sự khác thường của Chu Mai? Vì vậy, hắn khẽ cười nói.

Đại thiên kiếp ở Linh giới dù lợi hại hơn Tiểu Linh Thiên nhiều, nhưng với số lần độ kiếp hiện tại của Lạc Hồng, muốn đánh chết hắn còn kém xa.

Rốt cuộc, Kinh Lôi Tiên Thể tiến giai tầng thứ hai tuyệt đối được xưng tụng là thủ đoạn đối kháng lôi kiếp mạnh nhất giới này!

Nếu không phải hiệu quả đoạt cướp thiên cơ ngày càng kém đi, Lạc Hồng thậm chí còn muốn chủ động dẫn kiếp để nâng cao lĩnh hội pháp tắc của mình.

Trong những tiếng báo giá vài ức vài ức, hội đấu giá bất tri bất giác đi đến hồi kết.

Mọi người đều biết, tiếp theo sẽ là ba món áp trục cuối cùng. Ai nấy đều tạm quên đi những tiếc nuối hoặc cuồng hỉ trước đó, mắt sáng rực nhìn lên bệ đá.

"Không biết lần này thương minh sẽ đưa ra những món áp trục gì?!"

Chu Mai giờ phút này cũng không nhịn được hưng phấn nói.

Nàng dù có quan hệ với Lạc Hồng, sớm biết trước hai món áp trục, nhưng món cuối cùng vẫn được giữ bí mật tuyệt đối!

Lạc Hồng lúc này cũng có chút chờ mong, dù sao hắn đã sớm lấy được món đấu giá thứ hai cuối cùng trong nguyên thời không, chính là phiến Kim Khuyết Ngọc Thư kia.

Cho nên, Hách Liên thương minh nhất định sẽ dùng bảo vật còn lại để lấp vào, điều này khiến Lạc Hồng thêm phần tò mò.

"Các vị đạo hữu hẳn là đã chờ sốt ruột rồi. Vậy thiếp thân xin không dài dòng nữa.

Bốn vị trưởng lão, xin mời ba món áp trục lên đi!"

Ấn tượng về Lạc Hồng quá sâu sắc, Hồ Song Ngọc luôn để ý đến giọng nói của hắn. Nhưng trong suốt buổi đấu giá, nàng không nghe thấy đối phương ra giá lần nào, liền biết vị tiền bối thiếu kiên nhẫn này đến vì những món áp trục.

Thế là, nàng gần như không nói lời mở đầu, ngẩng đầu hướng về phía đám mây ngũ sắc trên bầu trời.

Sau một khắc, một tràng tiếng oanh minh từ sâu trong đám mây ngũ sắc truyền ra.

Ngay sau đó, đám mây ngũ sắc phía trên Hồ Song Ngọc đột nhiên tách ra hai bên, để lộ ra một tòa cung điện khổng lồ giấu bên trong, toàn thân kim quang chói mắt!

Chỉ nghe trong cung điện tiếng Phạn âm vang lên, từ bên trong bay ra ba mỹ nữ tuyệt sắc mặc cung trang ngũ sắc.

Mỗi người trong số họ đều tay nâng một khay bạc, riêng phần mình được bao phủ bởi một tầng màn sáng vàng mịt mờ.

Theo sát phía sau là bốn lão giả dị tộc phục sức khác nhau. Khí tức tỏa ra từ mỗi người đều cực kỳ cường đại, tất cả đều là Đại Thừa lão tổi

Bảy người vừa hạ xuống bệ đá, Hồ Song Ngọc lập tức cung kính thi lễ với bốn lão giả dị tộc, mở miệng nói:

"Bái kiến bốn vị trưởng lão. Vãn bối vốn định vừa đến Phong Nguyên đại lục sẽ đến thỉnh an bốn vị trước, nhưng không khéo bốn vị tiền bối đều đang bế quan, không thành."

"Ha ha, chỉ là chuyện nhỏ thôi. Ngươi chính là hậu nhân dòng chính của Hồ Lão Ngũ, chúng ta sao lại trách tội."

"Không sai, cô nương này cũng không phải không có bản lĩnh, cần gì phải sợ chút uy hiếp?"

"Đích xác, có người chăng những tiến giai Đại Thừa không lâu, hơn nữa còn xuất thân tiểu tộc, mà tính tình lại chẳng hề nhỏ."

"Ha ha, nha đầu, lần này ngươi có chút làm mất mặt Hồ Lão Ngũ rồi."

Bốn lão giả dị tộc mỗi người một lời, rõ ràng là có ý châm chọc.

Nhưng Hồ Song Ngọc nghe vậy ban đầu vui mừng, nhưng rất nhanh nhận ra quan hệ của mình với Tứ Lão, chắc chắn không thể để bọn họ vì mình mà ra mặt với một tu sĩ có linh sủng Đại Thừa cùng giai.

Cho nên, nàng lập tức ý thức được mình bị cuốn vào tranh đấu gì, nụ cười trên mặt thoáng trở nên cứng ngắc.

Lúc này, Lạc Hồng ngồi ngay ngắn trong phi phòng không hề nao núng, ngược lại khóe triệng khẽ nhếch, lộ ra nụ cười.

Hắn hiểu rằng bốn người này chắc chắn đã nghe nói về những điều kiện hắn đưa ra cho Minh Tôn, đây là tìm cớ thăm dò hắn!

Lạc Hồng còn đang không biết làm sao để lập uy, bốn người này đã tự đâm đầu vào họng súng, sao hắn không vui cho được!

"Ha ha, bốn vị đạo hữu nói rất đúng, Lạc mỗ tật xấu quả thật không ít, nhất là tính tình này, cũng không phải dạng vừa đâu!"

Vừa nói xong, Lạc Hồng trực tiếp thôi động bí thuật nhân gian đạo.

Một đạo thần thức ba động vô hình quét qua, bốn lão giả dị tộc đang cẩn thận phòng bị liền cảm thấy ý thức hoảng hốt.

Khi bọn họ lấy lại tinh thần, phát hiện ba người đối diện đều đã Nguyên Anh xuất khiếu, lơ lửng giữa không trung!

"Các ngươi không có việc gì mà Nguyên Anh xuất khiếu làm gì?"

"Cam huynh, rõ ràng là ngươi nguyên… Không đúng, đây là bí thuật gì!"

Nói được nửa câu, một tiểu nhân gầy gò liền ý thức được chân tướng. Bọn họ trong nháy mắt bị người cưỡng ép lôi Nguyên Anh ra khỏi thể xác!

"Bí thuật này tên là nhân gian đạo, bốn vị đạo hữu cảm giác thế nào?”

Theo tiếng cười, một người tí hon màu đen đột nhiên xuất hiện cách bốn người không xa, hai tay ôm ngực, có chút hứng thú nhìn bọn họ, dường như rất hài lòng với vẻ thất kinh của họ.

"Mọi người đừng hoảng hốt, bí thuật này tuy quỷ dị, nhưng không đến mức quá lợi hại. Nếu không hắn cũng sẽ không cùng dạng là trạng thái Nguyên Anh ly thể."

Một tiểu nhân da vàng mắt nhìn chằm chằm Nguyên Anh của Lạc Hồng, cố gắng trấn định lại nói.

"Tiếp tục ở lại đây quá mạo hiểm, chúng ta để Minh Tôn đạo hữu ra tay từ bên ngoài đi!"

Tiểu nhân gầy gò giờ phút này vội vàng vẽ bùa, muốn liên lạc với Minh Tôn cầu viện.

"Không sai, mất chút mặt mũi là nhỏ!"

Tiểu nhân bụng phệ bên cạnh lúc này có chút tán đồng nói, lách mình chắn trước người tiểu nhân gầy gò, hiển nhiên là muốn hộ pháp cho hắn.

Nhưng người tí hon màu đen lúc này chỉ lẳng lặng nhìn họ, không hề có ý ngăn cản.

Sau một khắc, một đạo thần niệm phù lục từ trước người tiểu nhân gầy gò bắn ra, nhanh chóng xông vào đám mây ngũ sắc trên đỉnh đầu.

Nhưng thần phù vào trong mây lại không có nửa điểm phản ứng, tựa như Minh Tôn không nhận được tin tức.

"Sao có thể như vậy, thần phù liên lạc của lão phu trong phương diện phá cấm có thể nói là nhất tuyệt a!"

Tiểu nhân gầy gò lúc này không dám tin lẩm bẩm.

"Ha ha, các ngươi không cần uổng phí sức lực. Nơi đây chính là đệ nhất nguyên thần bí cảnh, cũng được xưng là nhân gian cảnh, căn bản không ở cùng một thời không với hiện thế!

Cho nên, các ngươi dù có gọi rách cổ họng, cũng sẽ không có ai đến cứu các ngươi!"

Người tí hon màu đen giờ phút này không nhanh không chậm nói, nhìn Tứ Lão Nguyên Anh như nhìn bốn con sâu nhỏ rơi vào rạng nhện.

Bí thuật nhân gian đạo này nhìn như quỷ dị, kỳ thật chính là đem Nguyên Anh của người khác kéo vào đệ nhất nguyên thần bí cảnh.

Trước đây đối phó Lục Cực, Lạc Hồng còn chưa thuần thục bí thuật này, cần phải có da thịt tiếp xúc với Bảo Hoa mới có thể làm được.

Nhưng bây giờ sau hơn trăm năm bế quan, Lạc Hồng chẳng những nắm vững bí thuật hơn, mà tu vi nguyên thần cũng tinh tiến thêm một chút, có thể cách không kéo người.

"Ngươi nói gì chúng ta sẽ tin sao?"

Tiểu nhân bụng phệ dù kinh nghiệm đấu pháp phong phú, nhưng cũng không vô ý thức tin lời Lạc Hồng.

"Tông huynh, mặc kệ hắn nói thật hay không, chúng ta e là không có ngoại viện để mời."

Tiểu nhân da vàng sắc mặt khó coi nói, chỉ về phía mấy vạn tu sĩ dị tộc dưới bệ đá.

Ba tiểu nhân còn lại thấy vậy mới rời mắt khỏi Lạc Hồng, nhìn theo hướng hắn chỉ, chỉ thấy những tu sĩ dị tộc kia đều đứng im tại chỗ!

"Cuối cùng cũng phát hiện sao? Tốc độ thời gian trôi qua ở đây nhanh hơn hiện thế rất nhiều. Đợi Lạc mỗ lo liệu xong mọi việc, ngoại giới cũng chỉ mới qua một cái chớp mắt mà thôi."

Người tí hon màu đen lập tức có chút hứng thú giải thích, dù sao hắn cũng lần đầu tiên thực sự dùng bí thuật này đối địch.

Nguyên thần vốn có liên hệ mật thiết với thời gian pháp tắc, đệ nhất nguyên thần bí cảnh có đặc điểm này trong mắt Lạc Hồng không có gì kỳ lạ, nhưng với bốn tiểu nhân lại là một cú sốc tinh thần.

"Ngươi… ngươi đây là thời gian thần thông?!"

Tiểu nhân gầy gò run rẩy chỉ vào người tí hon màu đen, mặt đầy vẻ kinh hoàng.

"Các ngươi chỉ có chút ngộ tính này thôi sao? Thôi, Lạc mỗ tiễn các ngươi lên đường."

Người tí hon màu đen nghe vậy lắc đầu, không còn tâm trí trêu đùa bốn lão gia hỏa này nữa, thản nhiên nói.

"Hừ, lời này của Lạc đạo hữu quá mức khoác lác không biết ngượng!

Nguyên thần bí thuật của ngươi tuy huyền diệu, nhưng bốn người chúng ta cũng tu luyện qua bí thuật hợp kích về nguyên thần. Nếu ngươi không muốn lưỡng bại câu thương, hãy lập tức thu thần thông!"

Tiểu nhân bụng phệ hừ lạnh một tiếng, lớn tiếng uy hiếp.

"Ha ha, vậy để Lạc mỗ lĩnh giáo một phen đi."

Người tí hon màu đen lập tức thờ ơ, khẽ cười một tiếng rồi giơ tay phải lên.

"Nhanh chóng kết trận!"

Tiểu nhân bụng phệ thấy vậy lập tức quát lớn, bốn tiểu nhân chiếm bốn phương, song chưởng duỗi về phía hai tiểu nhân bên cạnh.

Sau một khắc, họ dùng sức mạnh của bốn người, ngưng tụ ra ba mươi sáu tầng hộ tráo màu sắc rực rỡ.

Hiển nhiên, tiểu nhân bụng phệ tuy nói mạnh miệng, nhưng căn bản không có lòng tin đối đầu trực diện với Lạc Hồng, lập tức nghĩ đến việc phòng bị trước đòn tấn công của người tí hon màu đen, thăm dò thực lực.

Sức mạnh nguyên thần của bốn người giờ phút này hòa làm một dưới bí thuật hợp kích, theo lý thuyết dù là tu sĩ độ kiếp cũng không thể dùng nguyên thần công kích làm tổn thương họ dù chỉ là mảy may.

Nhưng đệ nhất nguyên thần bí cảnh sở dĩ được xưng là nhân gian cảnh, chính là vì nguyên thần của vạn linh trong thế gian đều ở trong thời không thần bí này. Chỉ là cảnh giới Nguyên Thần chưa đạt, căn bản không thể tiến vào và thức tỉnh mà thôi.

Thế là, tựa như tu sĩ Hóa Thần trở lên có thể điều khiển nguyên khí thiên địa, tu sĩ nhân gian đạo có được thần thông điều khiển tất cả thần thức ly tán trong đệ nhất nguyên thần bí cảnh.

Lại vì hội đấu giá, nơi đây tụ tập lượng lớn tu sĩ cấp cao, người tí hon màu đen chỉ khẽ vồ, một roi dài hình đầu rắn màu xám trắng ngưng tụ trong tay.

Lại dùng sức mạnh nguyên thần của mình vung lên, đầu rắn trường tiên "Ba" một tiếng, hung hăng quất vào hộ tráo nhiều màu do bốn tiểu nhân ngưng tụ.

Ba mươi sáu tầng hộ tráo gần như vỡ tan ngay lập tức. Ngay khi đầu rắn trường tiên tiếp tực quét về phía bản thể của bốn tiểu nhân, người tí hon màu đen lại buông tay, mặc cho roi này tiêu tán.

Sau một khắc, Lạc Hồng trong phi phòng mở mắt, bưng chén linh trà trong tay, lắng nghe tiếng kêu thảm thiết trên bệ đá.

Hắn tuy đã lưu thủ vào khoảnh khắc cuối cùng, nhưng hợp kích bí thuật bị phá, Tứ Lão vẫn phải chịu phản phệ không nhỏ. Giờ phút này đều là thần hồn muốn nứt, đau thấu tim gan!

"Thiên tôn đại nhân, ngài không sao chứ?"

Chu Mai lập tức lo lắng hỏi.

Vì vấn đề thời gian trôi qua, trong mắt nàng, Lạc Hồng gần như vừa nhắm mắt, đã mở ra. Thương Minh Tứ Lão vừa nãy còn uy phong lãm liệt giờ lăn lộn đầy đất, khiến nàng hoàn toàn không hiếu chuyện gì xảy ra.

"Ngươi thấy bản tọa có vẻ gì không ổn sao? Yên tâm ngồi xuống, bản tọa chỉ cho bọn họ một chút giáo huấn nhỏ thôi."

Nhìn đám mấy vạn tu sĩ dị tộc hỗn loạn phía dưới, Lạc Hồng biết rõ mình từ nay về sau sẽ có chút thanh danh.

"Ọe! Cái gì vậy? Vừa rồi là cái gì?!"

"Là uy áp thần thức! Chu huynh, Vương huynh, các ngươi mau bảo vệ chặt tâm thần!"

"Đánh nhau sao? Đánh nhau sao?”

Một dị tộc Luyện Hư bị uy áp thần thức đột ngột xông cho ngã lăn quay, vừa được đồng bạn bên cạnh đỡ dậy, liền đầu óc choáng váng hỏi.

"Hình như đã kết thúc rồi!"

Đồng bạn của hắn nhìn Tứ Lão thương minh đang kêu thảm không ngừng, giọng có chút run rẩy.

Cùng lúc đó, những tu sĩ Đại Thừa trong phi phòng cũng kinh hãi không thôi vì uy áp thần thức vừa bộc phát.

"Chuyện gì xảy ra? Bọn họ dùng bí thuật thần thức đối oanh một kích?”

"Chắc vậy, nhưng vì sao chỉ có uy áp mà không có xung kích thần thức thực chất?"

"Nếu có xung kích, những tiểu tử phía dưới ít nhất phải chết đến hơn phân nửa. Chắc là người của Hách Liên thương minh đã kích hoạt cấm chế rồi?"

Đệ nhất nguyên thần bí cảnh vượt quá nhận thức của những lão tổ Đại Thừa này. Họ cũng chỉ biết nhiều hơn đám hậu bối trên quảng trường một chút mà thôi.

Huyền Huyễn
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »