“Ha ha, chư vị đường xá xa xôi đến đây, trước cứ dùng chút rượu trái cây vậy.
Một canh giờ sau, bản tọa sẽ theo lệ giảng đạo bảy ngày, lĩnh ngộ được bao nhiêu, tùy thuộc vào cơ duyên của mỗi người!"
Thanh niên áo đen mỉm cười, ôn tồn nói.
Giọng nói không lớn, nhưng bất kể là tu sĩ trên đỉnh núi hay sườn núi, đều nghe rõ mồn một.
"Đến rồi đến rồi! Không biết Thiên Tôn đại nhân đã chuẩn bị những gì?"
Loan Thanh Thanh lau khóe miệng, mặt đầy mong đợi hỏi.
"Nhìn cái dáng thèm thuồng của ngươi kìa, chẳng lẽ không biết những thứ ngon đều chỉ dành cho các trưởng lão Hợp Thể thôi sao?
Lần này tham gia khánh điển đông như vậy, với đám Hóa Thần tu sĩ chúng ta, chỉ cần giữ nguyên quy cách cũ đã là tốt lắm rồi!"
Hồ nữ tóc trắng thấy vậy liền trợn mắt, cảm thấy thật mất mặt.
"Hả? Sao lại thế?"
Loan Thanh Thanh lập tức xị mặt, thất vọng nói.
"Thanh Thanh đừng ồn ào, cơ duyên lớn nhất của khánh điển chính là bảy ngày giảng đạo kia.
Linh quả tiên tửu chỉ là chút ý tứ, nếm lấy có lộc thôi."
Miêu Hồ khẽ nhếch miệng khuyên nhủ.
"Nhưng nếu toàn thân linh lực tràn trề, chẳng phải sẽ có lợi hơn trong quá trình nghe giảng đạo sao?"
Loan Thanh Thanh nói vậy cũng không phải là đoán mò, nàng cũng có lý lẽ của mình.
"Yên tâm, đan dược đã chuẩn bị đầy đủ, tuyệt đối đủ cho ngươi dùng!"
Vỗ vỗ túi trữ vật bên hông, Miêu Hồ bày ra vẻ đã sớm chuẩn bị sẵn sàng.
"Ô~ tiểu đạo trưởng, ngươi không cần đi giúp một tay sao?"
Tâm trạng phiền muộn, Loan Thanh Thanh nhìn về phía thanh niên pháp tu vẫn đứng bất động cách đó không xa, hiếu kỳ truyền âm hỏi.
Bưng rượu, chuẩn bị tiệc cho mấy chục vạn người đâu phải chuyện đễ dàng, Loan Thanh Thanh cho rằng một thành viên của Chí Dương Pháp Tu như hắn không nên đứng rảnh ở đây.
"Không cần đâu, yến hội lần này do Thiên Tôn đại nhân tự tay bố trí, không cần chúng ta nhúng tay vào.
Nhìn kìa, bốn mươi chín món khai vị đã tới rồi, nếu Thanh Thanh tiền bối thấy món nào vừa mắt thì cứ việc dùng, nhưng nhớ là đừng tham quá nhé!"
Thanh niên pháp tu cười nhắc nhở.
Quả nhiên, theo lời hắn, bốn mươi chín đạo linh quang đủ màu sắc từ dưới núi phóng lên tận trời.
Khẽ quấn lấy, chúng bao trọn lấy ngọn núi khổng lồ.
"Thánh Huyết Quả, Mộc Tâm Mai, Quỷ Mẫu Đào.... Cái này.... Toàn là linh quả cao giai!"
Rất nhanh, trong đám người có tu sĩ luyện thành linh mục thần thông đã phát hiện ra diện mạo thật sự của những luồng linh quang kia, chúng được tạo thành từ các loại linh quả!
"Lạc Thiên Tôn thật hào phóng, những linh quả này trước giờ Phong mỗ chỉ nghe nói qua, xem ra hôm nay có lộc ăn rồi!"
"Phong huynh, Thánh Huyết Quả kia có ích rất lớn cho việc luyện thể theo công pháp của Phạm mỗ, lát nữa có thể..."
"Phạm huynh yên tâm, lát nữa chúng ta chia nhau theo như cầu!”
"Hay quá, Phong huynh thật sảng khoái!"
..... Nghe đám người bàn tán một hồi, hồ nữ tóc trắng quay đầu, có chút kỳ lạ hỏi:
"Sao những linh quả này vẫn chưa rơi xuống nhỉ, chẳng lẽ chỉ có các tiền bối Luyện Hư mới được dùng?"
"Cái này.... Chúng ta bị xếp sau các tiền bối kia, cũng là chuyện thường thôi."
Miêu Hồ cũng không rõ tình hình, vừa dứt lời, chóp mũi nàng đã ngửi thấy một mùi hương lạ, tai khẽ động, lại nghe thấy tiếng "sột soạt sột soạt”.
Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Loan Thanh Thanh đang gặm một bàn Mộc Tâm Mai tới tấp, vui vẻ đến mức cả đuôi cáo xanh cũng lộ ra!
"Thanh Thanh, ngươi..."
Miêu Hồ kinh ngạc đến ngây người, các nàng còn đang nghi hoặc đám Chí Dương Pháp Tu sẽ phân quả thế nào, thì cô bé này đã tự mình hưởng thụ rồi!
"Miêu tỷ tỷ, các tỷ thất thần gì vậy? Mau thúc giục cấm chế trên bàn đi chứ?"
Nghe Miêu Hồ gọi mình, Loan Thanh Thanh vừa bưng quả bằng hai tay, vừa ngây thơ nhìn đối phương.
"Cấm chế?"
Miêu Hồ cúi đầu xem xét, bỗng thấy trên bàn không biết từ lúc nào đã hiện ra một vòng linh quang cấm chế.
Ngay sau đó, nàng vô thức phóng thần thức ra, vừa tiếp xúc với cấm chế kia, một đạo thần niệm đã cưỡng ép rót vào nguyên thần của nàng, cho nàng biết tình hình hiện tại.
Mang vẻ không dám tin, Miêu Hồ động niệm, trước mặt bàn liền lóe lên linh quang, xuất hiện một quả Quỷ Mẫu Đào.
"Lại. Vậy mà thật sự cho chúng ta tùy ý lấy dùng! Yến hội thế này, quả thực chưa từng nghe thấy!”
"Miêu tỷ tỷ, đừng lo, những linh quả này đều không mang đi được đâu, không thoải mái mà ăn thì hết đấy!"
Hồ nữ tóc trắng vừa thử cất một quả Băng Hạnh vào túi trữ vật, quả hạnh liền bật ra ở miệng túi, hiển nhiên là bị cấm chế không gian.
Miêu Hồ nghe vậy vội vàng nhìn xung quanh, chỉ thấy các tu sĩ còn lại cũng nhanh chóng tỉnh ngộ, lập tức trên từng bàn linh quang nổi lên bốn phía, vô cùng náo nhiệt!
Điều này khiến những tu sĩ hai tộc ham linh khí Quảng Hàn Giới sốt ruột, bọn họ đang toàn lực luyện hóa linh khí, tất nhiên không thể nói bỏ là bỏ được.
Lập tức, bọn họ chỉ có thể trơ mắt nhìn những luồng linh quang kia ngày càng thưa thớt, trong lòng vô cùng hối hận.
"Tiểu đạo trưởng, các ngươi không có phần sao? Có muốn ta lấy giúp chút không?"
Loan Thanh Thanh tuy khá tùy hứng, nhưng nàng là người biết nghe lời, sau khi ăn chín quả Mộc Tâm Mai vừa miệng, nàng không lấy thêm linh quả nữa, mà nghĩ đến thanh niên pháp tu, muốn mượn hoa hiến Phật cảm tạ một phen.
"Đa tạ Thanh Thanh tiền bối có lòng, nhưng không cần đâu, những linh quả bát cửu phẩm này do chính tay ta trồng, mà lại ăn nhiều cũng không còn tác dụng với chúng ta nữa!"
Thanh niên pháp tu mỉm cười lắc đầu.
Cửu phẩm tương ứng với Hóa Thần sơ kỳ, bát phẩm thì là Hóa Thần trung kỳ, đó là phẩm cấp cực hạn của linh quả mà Địa Mạch Cự Linh có thể bồi dưỡng đại trà.
Năm đó mấy trăm vạn Chí Dương Pháp Tu hình thành, không thể thiếu công lao của những linh quả này!
"Thì ra là thế, ôi! Suýt quên, Miêu tỷ tỷ, các tỷ mau đừng ăn nữa, đây chỉ là món khai vị thôi mà!"
Dù không hiểu rõ thế nào là ăn nhiều không còn tác dụng, Loan Thanh Thanh vẫn ngây thơ gật đầu.
Lập tức, nàng vỗ đầu một cái, vội vàng ngăn cản Miêu Hồ đang định lấy thêm Quỷ Mẫu Đào!
Phải biết cấm chế này lấy ba làm số, một lần ít nhất lấy ba quả, nhiều nhất là chín quả, nhưng dù lấy bao nhiêu, cũng phải ăn hết linh quả trên bàn mới được lấy tiếp.
Cho nên không khó tưởng tượng, nếu đến khi món chính được dọn lên, mà trên bàn còn linh quả, có lẽ các nàng chỉ có thể đứng nhìn.
..... Trên đỉnh núi, Mạc Giản Ly nhìn đám nhân yêu tu sĩ phía dưới đang chìm trong cuồng hỉ, cười lắc đầu, rồi mở miệng nói:
"Đám tiểu bối này gặp việc đời vẫn còn quá ít, chỉ chút linh quả đã khiến bọn chúng rối loạn, người có tầm nhìn xa quả thực là quá ít! Thiên Nguyên!"
"Vãn bối có mặt!"
Thiên Nguyên Thánh Hoàng chắp tay đáp.
"Ngươi ghi lại những tiểu bối có biểu hiện tốt, sau này trong tộc chú trọng bồi dưỡng một chút, hẳn là sẽ có một số người thành tài."
Mạc Giản Ly thuận miệng phân phó, đã thay đổi vận mệnh của đông đảo tu sĩ Luyện Hư và Hóa Thần dưới núi.
Một nén hương sau, món khai vị kết thúc, bữa chính bắt đầu.
Đầu tiên là ngũ sắc linh tửu hóa thành sóng lớn ngập trời, thứ mà Lạc Hồng mỗi ngày đều luyện.
Sau là dị thú hiến thân diễn muôn vàn tư vị, đặc sắc của Quảng Hàn!
Cuối cùng là một bình trà ngộ đạo pha loãng, bình tâm tĩnh khí, minh thần khai ngộ.
Một bữa thịnh yến, dù có người ăn thiệt, cũng chỉ là so sánh mà thôi.
Dưới mắt, người người trên núi đều hồng hào đầy mặt, linh khí quanh thân dồi dào, không biết giảm bớt bao nhiêu năm khổ tu!
Thấy cảnh này, Lạc Hồng biết thời cơ đã đến, liền truyền âm tứ phương:
"Chư vị xin hãy ngưng thần tĩnh khí, lắng nghe đạo của bản tọa!”
Nghe vậy, đám tu sĩ còn đang dư vị cảnh tượng thịnh soạn vừa rồi lập tức ngồi thẳng người, nhắm mắt ngưng thần.
Rất nhanh, từng đoạn kinh văn ý vị không rõ từ miệng Lạc Hồng chậm rãi truyền ra, lập tức khiến đám tu sĩ Hóa Thần và Nguyên Anh ở sườn núi rơi vào một trạng thái huyền diệu như mộng như ảo.
Còn những tu sĩ Luyện Hư gần đỉnh núi, dù vẫn duy trì được thanh tỉnh, nhưng nguyên thần cũng bị đủ loại dị tượng mê hoặc.
Cùng lúc đó, ngũ sắc hào quang bắt đầu từ pháp đàn dưới chỗ ngồi của Lạc Hồng lan ra, nhanh chóng bao phủ cả ngọn núi, khiến chúng tu ở trong đó như bông lúa mạch lay động trong gió.
“Ngũ hành đại đạo!”
Mạc Giản Ly thấy vậy liền giật mình, thầm nghĩ Lạc Hồng quả nhiên là kẻ không cam chịu tịch mịch.
Người khác giảng đạo cũng chỉ từ Luyện Khí kỳ mà thôi, một đường thuật lại thể ngộ tu luyện của mình với các cảnh giới.
Vị này thì hay rồi, bảo ngươi giảng đạo, ngươi lại thật sự giảng đạo!
Hơn nữa, giảng lại còn là Ngũ Hành đại đạo thích hợp với hầu hết mọi người!
“Mạc lão, chuyện này.”
Thiên Nguyên Thánh Hoàng cũng nhận ra tình hình không ổn, nhưng không dám mạo muội mở miệng, đành phải truyền âm hỏi dò.
"Buông lỏng nguyên thần, chống cự chỉ khiến các ngươi bỏ lỡ cơ duyên."
Nhắc nhở một đám tu sĩ Hợp Thể một cách khó xử, Mạc Giản Ly cũng đắm chìm trong đạo vận Ngũ Hành mà Lạc Hồng phát ra.
..... "Kỳ quái, phương thức giảng đạo lần này của sư tôn sao khác với những gì chúng ta từng thấy vậy?"
Bên ngoài ngọn núi, Dương Mục phụ trách phòng hộ, lắng nghe kinh văn theo gió truyền đến, vẻ mặt nghỉ hoặc nói.
"Ngốc! Bọn họ có từng được sư tôn dạy bảo đâu, sao hiểu được những gì chúng ta nghe.
Hay là, sư đệ thích kiểu này hơn?"
Lục Trúc bay lượn bên cạnh Dương Mục, khinh bỉ nói.
"Sư tỷ nói đùa, kiểu giảng đạo như lạc vào sương mù thế này, thu hoạch được gì đều tùy thuộc vào ngộ tính và vận may, sao bằng bí thuật khoa học mà sư tôn dạy chúng ta được.
Bất quá, vận may của họ lần này có lẽ sẽ tốt hơn một chút.”
Dương Mục lắc đầu, không hề tức giận nói.
"Hả? Sao lại nói vậy?"
Lục Trúc chớp mắt, tò mò hỏi.
"Tình hình cụ thể ta cũng không rõ, nhưng lúc trước đại trận dò xét linh có dị động, ta vào bẩm báo sư tôn, sư tôn liền nói hôm nay khách tới, cơ duyên đến, chắc là chuyện tốt thôi."
Thực tế, lòng hiếu kỳ của Dương Mục không hề thua kém Lục Trúc.
"Đại trận dò xét linh dị động, tức là có dị tộc trà trộn vào, chuyện này sư tôn thật sự không quan tâm?"
Lục Trúc nghe vậy sững sờ, rồi kinh ngạc nói:
"À, hiểu rồi, sư tôn xem ra là không định cho đối phương sống sót trở về.
Dương sư đệ, ngươi cứ ở đây trực ban đi, sư tỷ ta đi xem náo nhiệt!"
Nghĩ thông suốt, Lục Trúc cười vỗ vai Dương Mục.
Không đợi hắn nói gì, nàng đã hóa thành một đạo độn quang, bay về phía ngọn núi.
..... Cùng lúc đó, Huệ tiền bối của Thiên Hồ tộc, trong lúc mọi người đang ngộ đạo, đột nhiên lộ ra một tia âm độc trên mặt.
"Đáng chết Lạc Hồng, có thể chiếm được động thiên phúc địa linh khí dồi dào thế này, hôm nay bản tọa sẽ phá hủy ý cảnh pháp tắc của ngươi, khiến ngươi mất hết mặt mũi trước chúng tu!"
Ả ta vừa thầm rủa, vừa tỏa ra từng sợi linh tơ màu xám, lặng lẽ hòa vào hào quang ngũ sắc xung quanh.
Rất nhanh, một số tu sĩ nhân yêu hai tộc vốn đĩ mặt mày bình tĩnh, đột nhiên trở nên dữ tợn, như gặp ác mộng.
Đồng thời, hiện tượng này lan ra từ những người đó, chỉ trong ba hơi thở, đã có hơn vạn tu sĩ trúng chiêu!
"Hừ! Xem ngươi kết thúc thế nào!"
Thấy cảnh này, hồ yêu họ Huệ đắc ý thầm nghĩ.
"Kết thúc? Lạc mỗ còn tưởng đạo hữu ngủ quên rồi chứ?"
Đúng lúc này, giọng nói của Lạc Hồng bỗng vang lên bên tai ả.
Hồ yêu họ Huệ giật mình, vội dùng thần thức dò xét xung quanh, nhưng không phát hiện chút lực lượng thần thức nào khác!
"Muốn lừa ta? Đâu dễ vậy!"
Hồ yêu họ Huệ cho rằng Lạc Hồng vừa truyền âm cho tất cả mọi người, may mà ả đủ cẩn thận, không lộ ra dị dạng.
"Vậy đạo hữu thật là nghĩ nhiều, ngươi đã thích ý cảnh pháp tắc của Lạc mỗ đến vậy, thì hãy vào đây đi!"
À ta vừa thở phào, giọng nói của Lạc Hồng lại vang lên, đồng thời, một cỗ hấp lực khó hiểu tứm ả ra khỏi nhục thân.
Trong kinh hãi, cái bóng màu xám bị túm ra thoáng thấy mình bị quấn bởi vô số sợi tơ màu xám!
"Sao có thể, đây chẳng phải là lực lượng pháp tắc của ta sao?"
Ý nghĩ vừa lóe lên, bóng xám cảm thấy hấp lực xung quanh tan đi, mình thì đến một nơi cổ quái với linh quang ngũ sắc lưu động.
"Kẻ này quả nhiên có thủ đoạn, trách không được giết được Hắc Kiêu Vương!"
Bóng xám cảm thấy nặng nề, vội thi triển các loại bí thuật, hòng thoát khỏi đây, nhưng đều vô dụng.
"Đạo hữu đừng phí sức, lúc Lạc mỗ kéo ngươi vào đây, ngươi đã mở ra cuộc chiến đoạt xá với Lạc mỗ rồi.
Dưới đại đạo pháp tắc, trước khi phân thắng bại, ngươi và ta tuyệt đối không thể rời đi."
Cùng với giọng nói bình tĩnh, một đoàn ngũ sắc linh quang ngưng tụ thành thân ảnh Lạc Hồng cách bóng xám không xa.
"Cái gì! Ngươi vậy mà kéo bản tọa vào nguyên thần của ngươi!"
Bóng xám nghe vậy giật mình, rồi giận dữ nói:
"Hừ! Họ Lạc, dù bản tọa không phải bản thể đến đây, nhưng phân thân này có được toàn bộ thiên phú thần thông của Ảnh tộc ta.
Ngươi đã dám khinh thường như vậy, thì đừng trách bản tọa không khách khí!"
Dứt lời, bóng xám im ắng nổ tung, hóa thành một tấm màn khổng lồ che trời, muốn bao bọc toàn bộ không gian ngũ sắc.
"Hóa ảnh ký sinh đại pháp? Trò trẻ con!"
Đối mặt với thần thông thanh thế kinh người như vậy, Lạc Hồng chỉ khinh thường cười, không hề có động tác ngăn cản.
Chẳng bao lâu sau, tấm màn màu xám khuếch trương đến cực hạn, khiến trước mắt Lạc Hồng không còn một tia linh quang ngũ sắc.
Nhưng dù vậy, tấm màn màu xám cũng không chạm tới biên giới kỳ lạ của không gian này.
"Không thể nào, ngươi chỉ là một nhân tộc, thần thức sao có thể cường đại đến vậy?!"