Trên Tổ Vân pháo đài bầu trời, gió bấc vừa nổi lên, một mảng lớn mây đen đã kéo đến, . ~- `" ^ mang theo tiếng sấm cuồn cuộn.
Chẳng có gì bất ngờ, lát nữa thôi nơi đây sẽ đổ một trận mưa lớn.
Nhưng ngay sau đó, một đạo kim hoa hư ảnh đột ngột phóng lên từ phía dưới, trực tiếp xuyên vào trong mây đen.
Lập tức, vô số linh quang màu vàng kim xuyên thủng mây mà tỏa ra, trong khoảnh khắc xua tan đám mây đen kéo dài mấy vạn dặm kia, không còn một mảnh!
Khi ánh sáng mặt trời một lần nữa chiếu xuống, ba đạo "Ngân Mãng" từ trong hư không tán loạn bay ra, lập tức đáp xuống lòng bàn tay thanh niên kim bào, hóa thành một đạo ngân phù.
Nhưng ngay trước khi thanh niên kim bào định bớp nát tấm phù kia, hắn đột ngột dừng tay, vẻ mặt lộ ra một chút nghỉ hoặc.
"Ba tên Linh nô kia đã nhận ra Nhiếp Linh Thiên Võng, sao lại không biết 'Linh nô' là ý gì?
Nhưng khi bọn chúng lần đầu tiên nghe thấy lại chỉ giận mà không sợ hãi, lẽ nào ngay từ đầu, bọn chúng đã diễn kịch?"
Linh nô là cách Chân Tiên giới gọi đặc biệt đối với tu sĩ Linh tộc, nếu ba tên Thánh Linh không biết Nhiếp Linh Thiên Võng đến từ Chân Tiên giới thì thôi.
Nhưng bọn chúng lại biết rõ, còn quả quyết sử dụng thủ đoạn chính xác, giúp bản thân thoát được một mạng!
Điều này có nghĩa, ba tên Thánh Linh hẳn phải biết người có thể gọi ra "Linh nô” rất có thể đến từ Chân Tiên giới.
Dù sao, Linh tộc ở Chân Tiên giới không phải ai cũng biết Nhiếp Linh Thiên Võng, nhưng chắc chắn ai cũng biết thân phận Linh nô của mình.
Cho nên, trong tình huống bình thường, khi hắn nói ra hai chữ "Linh nô", ba tên Thánh Linh kia, những kẻ có thể nhận ra Nhiếp Linh Thiên Võng, lẽ ra phải vô cùng sợ hãi mới đúng!
"Trừ phi... bọn chúng sớm biết ta sẽ đến đây!"
Thanh niên kim bào nheo mắt, chậm rãi buông lỏng bàn tay phải đang nắm chặt.
Lập tức, hắn bấm niệm pháp quyết, khiến hai mắt trở nên mù mịt.
Nhưng rất nhanh, hắn buông tay, trầm giọng lẩm bẩm:
"Khí tức bảo dược lại vừa hay nằm trên quỹ đạo không gian ta thôi diễn ra!
À, thú vị, đoán được ta sẽ truy sát tới nên cố ý bày ra một cái bẫy sao?
Nhưng vậy cũng tốt, đã dám không biết tự lượng sức mình như vậy, vậy ta vừa vặn thu thập hết một lượt!"
Dù phát giác vấn đề, nhưng trong lòng thanh niên kim bào không hề có ý lùi bước.
Chỉ là tự tin không có nghĩa là tự phụ, thanh niên kim bào biết rõ trạng thái hiện tại của mình không tốt, pháp lực tu vi chỉ khôi phục đến Đại Thừa trung kỳ.
Nếu đơn độc đối phó một tên Linh tộc Đại Thừa, bất kể nó có tu vi gì, hắn đều tự tin không có vấn đề.
Nhưng nếu số lượng nhiều hơn một hai người, tuy không làm gì được hắn, nhưng rất có thể sẽ khiến vết thương thêm trầm trọng.
Mà mục đích chính của hắn khi đến Phong Nguyên đại lục lần này, là đoạt lại ngân sắc đài sen, khôi phục tu vi bản thân, đương nhiên sẽ không làm chuyện lẫn lộn đầu đuôi như vậy!
Cho nên, trước khi giết đến tận cửa, hắn vẫn cần làm chút chuẩn bị.
Lúc trước thôn phệ tinh nguyên của đám tu sĩ Linh tộc kia, hắn tiện tay lục soát mấy cái hồn, thế là không cần tốn công tìm đường, thân hình hắn chuyển hướng Linh Thiên pháo đài, độn đi.
Ba ngày sau, trong đại điện thành chủ Phong Tinh thành, Lưu Uy đang cùng hai tên Luyện Hư Linh tộc trò chuyện vui vẻ.
Chẳng bao lâu, hai bên ký kết một phần linh khế.
Khi Lưu Uy khách khí tiễn hai tên Luyện Hư Linh tộc, trở lại đại điện, hắn thấy trong điện xuất hiện một thân ảnh vốn không có ở đó.
"Chu huynh, năm năm không gặp, tu vi của ngươi lại tỉnh tiến thêm chút rồi!”
Hóa ra, người này là Chu Minh của Huyền Ưng yêu tộc, năm đó cùng Lưu Uy được phái đến xây thành trì.
"Lưu huynh, nếu những năm gần đây ngươi không dồn hết tâm lực vào phát triển Phong Tinh thành, với tốc độ tu luyện của Nhân tộc các ngươi, bây giờ có lẽ đã có thể thử đột phá Hợp Thể trung kỳ!"
Chu Minh lắc đầu nói, hắn hiểu Lưu Uy năm đó cũng như hắn, ở lại Phong Tinh thành, dù sao chiến sự bên Ảnh tộc quá thuận lợi, căn bản không có công lao gì để tranh giành.
Ngược lại Phong Tinh thành bên này, nhờ khai thác được lượng lớn phong tinh, cộng thêm Linh tộc những năm gần đây tích cực thông thương với Nhân tộc và Yêu tộc, nên ngày càng phồn thịnh.
Cho nên, sau khi hai người thành lập thành này, liền không bị triệu hồi về tiền tuyến theo kế hoạch ban đầu.
Nhưng Chu Minh không hiểu là, rõ ràng bọn họ chỉ cần giao sự vụ trong thành cho thủ hạ, là có thể hưởng phần lợi ích của thành chủ, nhưng Lưu Uy thà giảm bớt thời gian tu luyện, cũng phải đích thân làm mọi việc, khiến tu vi những năm gần đây không hề tiến triển!
Là bạn tốt nhiều năm, lời này của Chu Minh mang ý khuyên giải.
"Ý của Chu huynh Lưu mỗ hiểu, nhưng năm đó Lạc Thiên Tôn đã phó thác thành này cho hai người chúng ta, Lưu mỗ sẽ không lười biếng mảy may trước khi làm xong những việc cần làm!"
Lưu Uy nghe ra ý của Chu Minh, cũng có chút ao ước tu vi của hắn ngày càng tăng tiến, nhưng ngay sau đó trên mặt hắn không hề có chút hối hận nào.
"Không ngờ Lưu huynh lại kính trọng Lạc Thiên Tôn như vậy, lẽ nào hắn từng có ân với ngươi?”
Chu Minh ngẩn người, không khỏi suy đoán.
"Báo ân, Lưu mỗ trước đây từng làm, nhưng chưa bao giờ như bây giờ, cảm thấy mình có vô hạn tinh lực!"
Lưu Uy khẽ cười nói.
"Vì sao vậy?"
Chu Minh càng thêm không hiểu.
"Ảnh tộc sắp vong, tộc ta đã bước lên con đường hưng thịnh, nhìn thấy toàn là hy vọng, Lưu mỗ sao có thể không hăng hái dùng mình, hòa vào thịnh thế này!"
Lưu Uy càng nói càng kích động, thậm chí không kìm được nắm chặt nắm đấm.
Nhìn bộ dạng này của hắn, Chu Minh hoảng hốt, ẩn ẩn có chút tức giận.
Nhưng chưa kịp suy nghĩ nhiều, linh khế trong tay Lưu Uy đột nhiên tự bốc cháy, trong chớp mắt hóa thành tro bụi!
“Đạo tặc từ đâu đến, dám giết hai tên sứ giả Linh tộc”
Sững sờ một thoáng, Lưu Uy giận tím mặt.
Nhưng khi hắn định xông ra ngoài thành, truy tìm ngọn nguồn, đại điện thành chủ kịch liệt rung chuyển.
Lập tức, một tiếng "Phanh" vang dội, trận bàn hộ thành đại trận trôi nổi giữa đại điện vỡ vụn ngay trước mắt hai người.
"Không tốt!"
Thấy cảnh này, hai người biết mức độ nghiêm trọng của sự việc, thân hình lóe lên, cùng nhau độn lên không trung.
Nhưng khi họ giận dữ nhìn kẻ đột kích, hai người không khỏi sững sờ.
Hóa ra, kẻ phá trận không phải tu sĩ dị tộc như họ dự đoán, mà là một thanh niên kim bào mang dáng dấp Nhân tộc!
"Tên Ảnh tộc dư nghiệt kia! Không lo đào mệnh, lại dám một mình công thành!"
Lưu Uy kịp phản ứng, đoán đối phương là Ảnh tộc chiếm cứ nhục thân Nhân tộc, liền tức giận quát lớn.
Hắn không phải không biết đạo lý "tiên hạ thủ vi cường”, chỉ là thần thông phá hủy hộ thành đại trận của đối phương quá mức kinh người.
Lưu Uy tự nhận không phải đối thủ, nên mới nghĩ dùng lời lẽ ngăn chặn đối phương, để hộ vệ trong thành bày xong chiến trận, giúp hắn và Chu Minh vây giết kẻ kia!
"Ảnh tộc? Bản tọa là tu sĩ Nhân tộc, đừng đem ta so sánh với những dị tộc dơ bẩn kia!"
Thanh niên kim bào nghe vậy lập tức bất mãn nói.
Dù hắn bỏ qua nhục thân Nhân tộc, nhưng ai dám nói hắn là dị tộc, hắn tuyệt đối khiến kẻ đó sống không được, chết không xong!
"Đã là Nhân tộc, các hạ vì sao muốn tấn công bản thành, chăng lẽ không biết thành này đo Lạc Thiên Tôn đích thân đốc công xây dựng sao?”
Chu Minh nhíu mày nhìn thanh niên kim bào, lạnh giọng nói.
Hắn không phải tin ngay đối phương, chỉ là phối hợp Lưu Uy kéo dài thời gian mà thôi!
"Ha ha, lũ thổ dân đê tiện các ngươi cũng xứng xưng là Nhân tộc, thật khiến bản tọa cười chết!"
Cười lạnh một tiếng, thanh niên kim bào không thừa nhận thân phận Nhân tộc của Lưu Uy, ánh mắt lộ hung quang:
“Tốt, các ngươi cũng tụ tập gần đủ rồi, bản tọa sẽ tiễn các ngươi lên đường!”
Hóa ra, thanh niên kim bào sớm đã phát giác ý định của hai người, nhưng hắn đến đây không chỉ vì hai người, mà là vì toàn bộ tu sĩ Nhân tộc trong thành này!
Cho nên, hắn cố ý nói nhảm với hai người, để tiết kiệm chút khí lực.
Vừa dứt lời, đồ án kim hoa trên ngực hắn rung lên bần bật, tỏa ra một đạo kim hoa hư ảnh.
Khoảnh khắc sau, thiên địa nguyên khí xung quanh cuồng dũng về phía hư ảnh, khiến nó bành trướng che khuất bầu trời, gần như ngưng tụ thành thực thể!
"Động thủ!"
Chỉ cảm nhận khí tức của đóa hoa, Chu Minh đã cảm thấy sợ hãi.
Hắn ý thức được, tuyệt đối không thể để đối phương thi pháp.
Vừa hô lớn, hắn vừa chấn động hai cánh, nhấc chân phải.
Lập tức, một trảo ưng khổng lồ dài mấy trăm trượng ngưng tụ trước người hắn.
Theo hắn đạp xuống, móng vuốt ưng khổng lồ hung hăng xé về phía cự hoa màu vàng kim.
Cùng lúc đó, Lưu Uy tế ra một thanh phi kiếm thanh đồng, thúc pháp lực cuồng bạo, khiến nó dài tới trăm trượng!
Tinh huyết tung xuống, trên thân kiếm hiện hai hàng phù văn, khiến khí tức tăng vọt gấp bội.
"Trảm!"
Theo tiếng thét ra lệnh, thanh cự kiếm thanh đồng rung động không ngừng bắn về phía cự hoa màu vàng kim.
Nhưng lúc này, một đoạn chú ngữ thượng cổ vang lên từ miệng thanh niên kim bào, khiến cự hoa chập chờn, dần trở nên đỏ tươi như máu.
Gần như cùng lúc, trảo ưng khổng lồ và cự kiếm thanh đồng đánh trúng một cánh hoa, nhưng sau một tiếng nổ lớn, trảo ưng vỡ nát, cự kiếm bị quét bay ra ngoài.
"Không thể nào!"
Nhìn cự hoa huyết sắc không hề bị tổn hại, Chu Minh không tin vào mắt mình.
Nhưng thanh niên kim bào không quan tâm đến sự kinh hãi của bọn họ, tay hắn biến đổi pháp quyết, vô tận huyết quang trút xuống như trời nghiêng, kèm theo vô số nhị thủ (một loại vũ khí).
Thấy bảy tám cây nhị thủ lao thăng về phía mình, Chu Minh vội vàng chấn động hai cánh, tạo ra một loạt phong nhận.
Nhưng kết quả là những nhị thủ này không thể phá vỡ, phong nhận chém tới không để lại một vết tích.
Thấy chúng tiếp tục đến gần, Chu Minh hóa trảo hai tay, vỗ mạnh về phía trước.
Vài tiếng "Ba ba" vang lên, hắn thành công chặn lại những nhị thủ đang lao tới, nhưng cũng bị cự lực chấn đến hai tay run lên.
Đúng lúc này, hắn nghe tiếng kêu thảm thiết của vô số tu sĩ Yêu tộc bên dưới, biết đối phương đang tàn sát đồng tộc của mình.
Tuy tức giận, nhưng hắn sinh nghị, vì không nghe thấy tiếng kêu thảm của tu sĩ Nhân tộc.
Quét thần thức qua, Chu Minh bỏ đi nghi ngờ.
Giờ phút này, tu sĩ Nhân tộc trong thành bất kể tu vi, đều thất khiếu chảy máu, nằm gục trên đất.
Kèm theo hơi thở yếu ớt, từng mảng lớn huyết thủy chảy ra từ dưới người họ.
Một số tu vi yếu, chỉ còn lại y quan ngâm trong vũng máu!
“Huyết tê!”
Chu Minh hiểu ra, mục đích của đối phương là huyết tế tu sĩ Nhân tộc trong thành, tu sĩ Yêu tộc của hắn chỉ là bị tiện thể diệt sát!
Hay nói đúng hơn, trong mắt thanh niên kim bào, Nhân tộc Linh giới còn có chút tác dụng, nhưng Yêu tộc lại không có giá trị tồn tại!
"Chu huynh!"
Một giọng nói yếu ớt vang lên bên tai Chu Minh.
Hắn nhận ra giọng Lưu Ủy, nhưng vì phải vất vả đối phó những nhị thủ đang lao tới, không rảnh xem xét tình hình của hắn, chỉ có thể lo lắng hỏi:
"Lưu huynh, ngươi còn chịu được không?!"
"Chu huynh, ta không ổn, ngươi mau đi đi!"
Trong huyết quang, Lưu Uy dù là tu sĩ Hợp Thể, nhưng cũng nôn ra máu không ngừng, pháp lực chỉ còn ba bốn thành.
"Lưu huynh, ngươi..."
Chu Minh nghe ra tử chí trong lời Lưu Ủy, trong lòng xấu hổ.
"Đừng nói nhảm! Cầm lấy linh phù này, mau đi đi!"
Lưu Uy tế ra sáu đoản trùy, cắm vào các vị trí quanh thân, khiến khí tức tăng vọt, tóc bạc trắng.
Chu Minh biết rõ cãi lời lúc này chỉ uổng phí tâm ý của đối phương, nhận lấy linh phù, hóa thành bản thể, thừa lúc Lưu Uy ngăn lại nhị thủ, toàn lực độn về phía Linh Thiên pháo đài!
Huyền Ưng, một trong bảy đại Yêu tộc, vốn nổi tiếng về độn thuật, mục tiêu của cự hoa huyết sắc là hàng trăm vạn sinh linh trong thành, nên chỉ vài hơi thở, Chu Minh đã tránh được vô số nhị thủ, thoát khỏi phạm vi huyết quang.
Thấy hắn trốn xa, thanh niên kim bào thúc kim sắc nhị thủ xé xác Lưu Ủy, không đuổi theo, mà hừ lạnh:
"Ngươi trốn không thoát!"
Vừa dứt lời, một ma ảnh bay ra từ sau lưng hắn, đuổi theo hướng Chu Minh trốn xa.
Ma ảnh này là sát khí thanh niên kim bào dùng mười mấy vạn năm huyết tế Hải tộc và tu sĩ lôi minh mà luyện thành sát ma!
Tổng cộng có mười hai đầu, tu vi đều ở Hợp Thể đỉnh phong, nên phái một đầu truy sát Chu Minh là đủ!
Thả sát ma xong, thanh niên kim bào đồn lực chú ý vào việc huyết tế.
Sau một nén hương tàn sát, tu sĩ Yêu tộc trong Phong Tinh thành đã ngã xuống, những nhị thủ màu vàng kim cũng trở về cự hoa huyết sắc.
Trong thành máu chảy thành sông, nhưng máu Nhân tộc và máu Yêu tộc phân biệt rõ ràng, không hề lẫn lộn!
"Lên!"
Thanh niên kim bào chỉ tay, vô số máu Nhân tộc hóa thành hơn mười dòng sông máu, từ các hướng chảy về đầu ngón tay hắn.
Mấy canh giờ sau, tất cả máu Nhân tộc đều chảy vào một quả cầu máu lớn bằng trứng gà.
Ngay sau đó, một ngọn lửa huyết diễm nhảy ra từ đầu ngón tay thanh niên kim bào, bao lấy quả cầu máu.
Thanh niên kim bào không ngừng niệm chú, quả cầu máu thu nhỏ, ngưng thực, hình thành đan văn, tỏa ra mùi máu tanh và hương thơm khiến người chấn động tinh thần!
"Ha ha, thành rồi, có huyết đan này, mặc kệ ai giăng bẫy, cũng chỉ có đường chết!"
Cười tà mị, thanh niên kim bào định độn đến một nơi bí ẩn nuốt huyết đan.
Nhưng vừa dựng độn quang, sắc mặt hắn đột ngột thay đổi, mắng to:
"Khốn kiếp!"
Khoảnh khắc sau, hư không bên cạnh hắn mờ đi, sát ma hắn phái đi xuất hiện.
Thân thể nó rõ ràng không hoàn chỉnh, khí tức yếu đi nhiều, hiển nhiên bị trọng thương!
"Con yêu đáng ghét, chết thẳng như vậy, thật tiện nghi cho nó!"
Nói lạnh lùng, thanh niên kim bào thu sát ma về, bay trốn khỏi thành.
Từ đó, Phong Tinh thành náo nhiệt xưa kia trở thành tử thành không một tiếng động!
PS: Chờ chút còn một chương...