“Lạc mỗ tuy không tỉnh thông đan đạo, nhưng cũng biết Kim Tiên chân hồn chỉ là nguyên liệu chủ yếu để luyện chế Tiên Hồn Đan.
Còn lại phụ liệu, Linh Vương đạo hữu định thu thập như thế nào?"
Mười vạn năm đối với Lạc Hồng mà nói là hơn ba mươi lần đại thiên kiếp, hiển nhiên hắn không thể chờ lâu đến vậy. Bất quá, một khi đã nảy ra ý định này, hắn ắt phải có phương án giải quyết.
"Thực không dám giấu giếm, để luyện chế Tiên Hồn Đan cần rất nhiều linh dược từ Chân Tiên Giới. Dù là siêu cấp đại tộc, cũng khó lòng gom đủ.
Cho nên, lão phu chỉ có thể dùng vật có dược tính tương đương để thay thế. May mắn là những thứ này bản tộc không thiếu."
Ở Chân Tiên Giới luyện chế Tiên Hồn Đan đương nhiên không phiền phức như vậy, nhưng tại Linh Giới, Linh Vương chỉ có thể dùng biện pháp thay thế mà thôi.
Lạc Hồng lúc này mới phơi bày chân tướng.
Linh Vương nhíu mày, cảm thấy Lạc Hồng đang nói nhảm.
Nghe vậy, Bảo Hoa lập tức nghĩ đến Hàn Lập, liền phụ họa:
Nghe Bảo Hoa nói vậy, Linh Vương không còn kiên trì, lập tức nói ra toàn bộ đan phương Tiên Hồn Đan.
Lạc Hồng nghe xong, đầu tiên là gật đầu, sau đó trầm ngâm một hồi, rồi kỹ càng hỏi về hình dáng mấy loại tiên dược.
Vừa hay những tiên dược luyện chế Tiên Hồn Đan đều khá đặc biệt, Linh Vương rất nhanh giải đáp từng loại.
Nghe xong, ngay cả Bảo Hoa, người chỉ từng gặp qua một vài tiên dược, cũng lộ ra ý cười, huống chi là Lạc Hồng, người hiểu rõ chúng hơn nhiều.
Tuy nói những tiên dược này nếu không dùng thì lãng phí, nhưng nếu chỉ luyện được một, hai viên Tiên Hồn Đan, hoặc cần mấy vạn năm luyện chế, thì vẫn không đáng làm.
Linh Vương nghe vậy lập tức mừng rỡ, duỗi năm ngón tay, cam đoan với Lạc Hồng:
Dù Lạc Hồng thấy ngàn năm vẫn còn lâu, nhưng hắn biết đây là điều kiện tốt nhất có thể đạt được để luyện đan ngay lập tức.
Tiên dược đều do bên hắn cung cấp, Lạc Hồng tất nhiên muốn lấy phần lớn Tiên Hồn Đan.
Linh Vương vốn chỉ cần một viên, nay được hai viên, tất nhiên không phản đối.
Lạc Hồng lập tức nói với Bảo Hoa:
Bảo Hoa giờ phút này không tham lam. Một là cống hiến của nàng chỉ đáng giá một viên, hai là Tiên Hồn Đan tuy không phải chỉ dùng được một viên, nhưng dược lực của nó luyện hóa cực kỳ chậm chạp, có nhiều cũng vô dụng.
Lời Lạc Hồng vừa nói ra, liền đồng nghĩa ba người đã định đoạt vận mệnh người tí hon mnàu vàng.
Nghe toàn bộ quá trình, người tí hon màu vàng rốt cục lộ vẻ sợ hãi cái chết, ý đồ mở miệng cầu xin tha thứ, hứa hẹn đủ điều với ba người.
Nhưng Lạc Hồng ba người đâu dễ bị dụ dỗ như vậy. Linh Vương làm như không nghe thấy, từ tay Lạc Hồng tiếp lấy người tí hon màu vàng, ấn thẳng vào lồng ngực.
Hiển nhiên, hắn muốn trấn áp nó trong Huyễn Quang Thiên Tinh Tháp.
"Các ngươi lũ thổ dân hạ giới, đừng tưởng giết bản tọa là xong. Các ngươi căn bản không biết mình gây ra chuyện lớn đến mức nào..."
Thấy ba người không hề lay chuyển, người tí hon màu vàng không thèm giả bộ nữa, lộ vẻ oán độc chửi mắng.
Nhưng chỉ mắng được nửa câu, hắn đã biến mất trong ngực Linh Vương.
Linh Vương không hề bận tâm đến lời uy hiếp của người tí hon màu vàng.
Dù sao, một Chân Tiên ở Chân Tiên Giới chẳng là gì. Cho dù có Chân Hồn Bài, thế lực sau lưng hắn cũng khó lòng vượt giới truy tra.
Nhất là những giới diện thất lạc như Linh Giới, lại càng không thể nào!
Nhưng Lạc Hồng biết rõ, Chân Tiên Giới bên kia chắc chắn đã có phản ứng.
Dù đối phương ở Chân Tiên Giới chẳng là gì, nhưng những việc hắn từng làm đủ để kinh động Đạo Tổ!
Đương nhiên, Lạc Hồng sẽ không tiết lộ những chuyện này cho Linh Vương và Bảo Hoa.
Ba đạo quang đoàn lóe lên ánh bạc, được Lạc Hồng di chuyển đến giữa ba người. Từ trái sang phải, lần lượt là một chiếc túi trữ vật trông tầm thường nhưng vẫn hoàn hảo sau đại chiến, một tấm lưới ngân quang lóng lánh, và một đóa yêu hoa tàn tạ.
Hai thứ sau không cần nói nhiều, nên Lạc Hồng ngay trước mặt hai người phun một đoàn Thiên Lang Thần Hỏa lên túi trữ vật.
Chắng bao lâu, cấm chế và dấu ấn nguyên thần trên túi trữ vật bị Thái Sơ chỉ lực trong Thiên Lang Thần Hòa làm tan biến. Trong mắt Bảo Hoa và Linh Vương, đó chỉ là thần thông của Thiên Lang Thần Hỏa.
Lạc Hồng thúc giục pháp lực, hào quang năm màu tuôn ra từ miệng túi, sau khi để lại vô số linh quang khác nhau, liền rụt trở về.
Xong xuôi, Lạc Hồng rung cổ tay, ném túi trữ vật cho Bảo Hoa.
Bảo Hoa hiểu ý, xem xét rồi lại ném cho Linh Vương.
Xác nhận trong túi trữ vật không còn gì, Linh Vương gật đầu với Lạc Hồng.
Lạc Hồng không đáp lời, mà nhìn từng món bảo vật trên không trung, rồi phân loại đơn giản.
Sau một hồi bận rộn, ba người phát hiện linh vật trên không trung tuy nhiều, nhưng phần lớn là vật liệu các loại.
Dù không ít là vật phẩm tiên giới, cũng không thể sánh được một kiện tiên bảo hoàn chỉnh.
Thấy vậy, Bảo Hoa không khỏi thất vọng cảm thán.
Ngân Tiên Tử liền suy đoán:
Lạc Hồng thầm đáp lại Ngân Tiên Tử, rồi đưa tay chụp lấy một viên hắc long ấn tị, tiện tay thu luôn thi thể bộ xương khô vào vạn bảo nang.
Linh Vương thấy vậy mừng rỡ. Dù Lạc Hồng lấy hai kiện bảo vật, một trong số đó là thứ bọn họ đã thỏa thuận từ trước, nên cũng không đáng kể.
Trong tất cả thành phẩm bảo vật, thứ tốt nhất là Nhiếp Linh Thiên Võng.
Nhưng chọn bảo vật không chỉ cần nhãn lực, còn phải hiểu nhân tình thế sự. Nếu hắn chọn Nhiếp Linh Thiên Võng, Linh Vương sau này khó mà an tâm tu luyện!
Hơn nữa, Nhiếp Linh Thiên Võng chỉ cực kỳ hữu dụng với các loại tồn tại đặc biệt của Linh tộc. Bản thân Lạc Hồng không hứng thú lắm với nó, nên sẵn lòng thuận nước đẩy thuyền.
Nói rồi, Bảo Hoa thu mười hai ngọn Thanh Đồng Đăng về trước người.
Linh Vương nghe vậy hiểu ý, chắp tay tạ ơn, rồi thu Nhiếp Linh Thiên Võng về trước người.
Sau vòng phân bảo quan trọng nhất, những thứ còn lại trở nên đơn giản hơn nhiều. Chưa đến một nén hương, ba người đã chia cắt hết.
Tuy có không ít vật liệu tiên giới mà Lạc Hồng và Bảo Hoa không nhận ra, nhưng thông qua cảm ứng linh khí phát ra, họ cũng không đến nỗi bị Linh Vương qua mặt.
Sau khi thu hồi kiện linh tài cuối cùng, Linh Vương nhiệt tình mời Lạc Hồng và Bảo Hoa:
Trận chiến này tuy không kéo đài, nhưng riêng việc phân ra cỗ thời gian huyễn thân đã hao phí gần nửa pháp lực của hắn, nên ở lại tĩnh dưỡng mấy ngày là rất cần thiết.
Vừa vặn, hắn cũng nhân dịp này xử lý những bảo vật vừa thu được.
Bảo Hoa cũng lên tiếng:
Linh Vương cười chìa tay ra, bắt đầu dẫn đường.
Lạc Hồng dựng độn quang, đồng thời vẫy tay.
Lập tức, bạch cốt sát long toàn thân tỏa ra sát khí màu đen trốn vào tay áo đầy hắc vụ của hắn.
Trong lúc bọn họ phân bảo, con long này đã thôn phệ hết mười hai con sát ma nhờ khốn ma đại trận hỗ trợ. Giờ nó có chút ăn quá no, cần phải luyện hóa một thời gian.
Khoảnh khắc sau, ba đạo độn quang đồng thời xẹt qua trời cao, thẳng hướng Phục Linh Đỉnh mà đi.
......
Sau khi đưa Lạc Hồng đến một ngôi lầu các, Linh Vương gọi một thánh linh huyễn hóa thành nữ tử:
Lạc Hồng chắp tay đáp lễ:
Đáp lễ xong, Linh Vương lách mình độn về động phủ. Trận chiến này tiêu hao của hắn không hề nhẹ.
Cũng may có nửa khối Tiên Nguyên Thạch, nếu không hắn khó mà tĩnh dưỡng hồi phục!
Linh Vương vừa đi, Linh Thư Tài tìm cơ hội hành lễ:
Tu sĩ đến bái phỏng bản tọa thì đến báo.
Những lúc khác, không có tin gì quan trọng thì không được quấy rầy."
Lạc Hồng phân phó.
Linh Sách thi lễ, lập tức lĩnh mệnh.
Một lát sau, Lạc Hồng vào lầu các, phất tay đóng cửa phòng, đồng thời thi triển mấy đạo cấm chế.
Nhưng sau đó, hắn không ngồi xuống tu luyện, mà bước một bước, đi vào trong hắc vụ đột nhiên hiện lên trước người.
Lập tức, trước mắt hắn chợt lóe, đã đến Huyết Hải trong U Minh Động Thiên.
Đóa Tích Huyết Phục Linh Hoa tàn tạ đang phiêu phù giữa Huyết Hải.
Dù những cánh hoa còn lại vẫn rũ xuống, nhưng bộ rễ không ngừng hấp thu huyết khí từ Huyết Hải, những kinh lạc bên trong đã có linh quang huyết sắc âm thầm chớp động.
Trong lúc phân bảo trước đó, vì quá tàn tạ nên ngay vòng đầu, cả hắn và Bảo Hoa đều không có ý đồ gì với nó.
Nhưng ngay từ đầu vòng hai, Lạc Hồng đã thu nó vào túi, khiến Bảo Hoa có vẻ thất vọng.
Ngân Tiên Tử thoát ra, tham gia náo nhiệt:
Lạc Hồng quan sát trạng thái của Tích Huyết Phục Linh Hoa, không quay đầu đáp:
Từ khi ở Phi Linh Tộc, Ngân Tiên Tử đã bày mưu tính kế để U Minh Động Thiên tiến giai, nên nàng lập tức nhận ra, Lạc Hồng muốn để Tích Huyết Phục Linh Hoa trở thành vật trấn áp Huyết Hải.
Như vậy,
Cộng thêm bạch cốt sát long đủ để trấn áp núi thây, hắn chỉ còn thiếu một Quỷ Đạo Đại Thừa có thể hiệu lệnh bầy quỷ, là có thể thử cho U Minh Động Thiên tiến giai đến cực hạn của Linh Giới.
“Hoa này bị khô lâu Chân Tiên đoạt xá đã hủy linh tính ban đầu, lại bị trọng thương. Sau khi bị thả vào Huyết Hải, lẽ ra không nên vẫn uể oải suy sụp như vậy.
Vậy nên trước khi dùng thuốc mạnh, cần phải khiến nó khôi phục linh tính."
Lạc Hồng không thiếu tài nguyên, nhưng vấn đề của Tích Huyết Phục Linh Hoa lúc này là như xác không hồn, thiếu linh tính.
Không giải quyết vấn đề này trước, dùng thêm nhiều thuốc mạnh, nó không chịu uống, cũng vô dụng!
Ngân Tiên Tử nghe xong, như nhớ ra điều gì:
Gật nhẹ đầu, Lạc Hồng gọi về phía Huyết Hải trước mặt.
Khoảnh khắc sau, một đạo huyết sắc lưu quang bay nhanh về phía hắn, trong chớp mắt đã đến trước người.
Cùng với một giọng nữ kiều nộn, một đoàn huyết quang to bằng quả trứng gà không ngừng ma sát ngón tay Lạc Hồng, thể hiện vẻ thân mật vô cùng.
Hóa ra, Huyết Nhi là sinh linh đặc thù do Lạc Hồng luyện chế ra khi ở Địa Uyên.
Tính ra, nàng sinh sau Tiểu Bạch, bạch cốt sát long đã trưởng thành. Lạc Hồng dùng cùng một thủ đoạn để luyện chế cả hai, chỉ khác là một bên là huyết khí thành linh, bên kia là sát khí thành linh.
Nhưng vì Lạc Hồng không có thời gian bồi dưỡng nàng, chỉ có thể để nàng tự tu luyện trong Huyết Hải. Đến giờ, linh tính của nàng đã tăng lên rất nhiều so với ban đầu.
Và bây giờ, là cơ hội để nàng một bước lên trời!
Trạng thái của Tích Huyết Phục Linh Hoa lúc này cực kỳ thích hợp để Huyết Nhi đoạt xá. Chỉ cần tiến vào, chắc chắn sẽ thành công!
Huyết sắc quang đoàn ngây ngô hỏi:
Lạc Hồng lại trêu đùa nàng, không khỏi mỉm cười:
Vừa nói xong, huyết sắc quang đoàn bay thăng đến Tích Huyết Phục Linh Hoa, lập tức tiến vào thân thể nó.
Lặng lẽ chờ đợi một lát, Lạc Hồng và Ngân Tiên Tử thấy Tích Huyết Phục Linh Hoa run rẩy cánh hoa, vặn vẹo cành cây.
Chưa kịp vui mừng được bao lâu, Huyết Nhi đã ủy khuất nói:
......
Ps: Ban đêm còn có một chương..