"Xích Nha đạo hữu bớt giận, chúng ta cũng là bất đắc di.
Dù sao, hai tên Ma tộc Thủy tổ kia đều không phải hạng dễ đối phó, chúng ta tuy có ưu thế về số lượng, nhưng lại không ai phục ai!"
Trong hai người, vị hà áo tiên tử nghe vậy không hề nổi giận, ngược lại ôn tồn nhỏ nhẹ giải thích nỗi khó xử.
Lần này đến viện binh trong số các Đại Thừa của dị giới không có Đại Thừa hậu kỳ, thậm chí cả những lão quái vật Độ Kiếp kỳ.
Bởi vì những tu sĩ có tu vi cỡ này, ở mỗi giới đều là những nhân vật trọng yếu, độc bá một phương, chắc chắn sẽ không vì một mối nguy cơ chưa thực sự đe dọa đến mình mà rời khỏi thế giới của họ.
Cho nên, những Đại Thừa đang có mặt ở cổ thành phần lớn là tu sĩ Đại Thừa sơ kỳ, Đại Thừa trung kỳ chỉ có chưa đến hai mươi người.
Với tổng cộng chưa đến tám mươi người, bọn họ không thể chia thành hai mươi đội để kiềm chế đám Đại Thừa Ma tộc đang ngấm ngầm chia thành ba phe.
Phải biết rằng, mục đích bọn họ đến đây không phải để liều mạng thay Ma tộc, mà là vừa góp sức, vừa giám sát Ma tộc dùng hết sức giải quyết nguy cơ lần này.
Nếu không thể áp chế đám Đại Thừa Ma tộc, việc hợp tác của họ sẽ trở nên vô cùng mạo hiểm!
Dù mỗi Đại Thừa dị tộc ở cổ thành đều hiểu rõ điều này và muốn đoàn kết sức mạnh, nhưng vì không ai đủ khả năng khiến tất cả phục tùng, nên đến giờ vẫn còn tranh cãi không ngớt.
Đương nhiên, họ cũng không ít lần động thủ, vùng sa mạc gần cổ thành đã sớm bị khuấy đảo tan hoang!
Người đàn ông vuốt râu đứng bên cạnh lúc này cười nịnh nói.
Xích Nha lập tức không chút khách khí đáp lời, phảng phất như hơn một trăm tu sĩ Đại Thừa trong cổ thành kia không hề được hắn để vào mắt.
"Xích Nha đạo hữu đến đúng lúc, bởi vì lần tiếp theo tiến vào Thủy Ấn Chi Địa sẽ là sáu năm sau, chúng ta không còn nhiều thời gian để lãng phí.
Vậy nên, chúng ta đã thương nghị quyết định, khoảng ba năm sau sẽ tổ chức một trận giao đấu nội bộ ở đây, để chọn ra ba người mạnh nhất làm người dẫn đầu.
Đến lúc đó, Xích Nha đạo hữu nhất định sẽ đại phát thần uy, vang danh chư giới!”
Vị hà áo tiên tử lập tức tươi cười hớn hở nói.
Xích Nha nghe vậy liền hứng thú, không nói thêm gì, cũng không chào hỏi hai người mà lập tức độn xuống cổ thành.
Ngay khi thân hình hắn vừa biến mất trong thành, sắc mặt của hà áo tiên tử và người đàn ông vuốt râu liền lập tức lạnh xuống, rồi bắt đầu truyền âm:
"Cứ yên tâm đi, danh hiệu Đồng Nha lão nhân Dư đạo hữu hẳn không lạ gì. Đây chính là nhân vật còn đáng sợ hơn cả Ma tộc Thủy tổ!
Là đích hệ huyết mạch của lão, Xích Nha dù có thần thông gì, cũng sẽ có trọng bảo hộ
Nói xong, cả hai đồng thời trốn vào trong cổ thành.
Sau đó, giữa một hồi tiếng nổ vang, thành trì này lại chìm sâu xuống dưới ngàn vạn lớp cát vàng!
......
Cứ như vậy, trong quá trình cổ thành trồi lên lặn xuống, ngày càng có nhiều tu sĩ Đại Thừa muộn đến nơi đây.
Một ngày nọ, cổ thành lại lần nữa trồi lên mặt đất, từ đó bay ra một đóa hoa sen màu xanh sãm lớn gần mẫu, lơ lửng trên không trung cách mặt đất mấy trăm trượng.
Chỉ thấy bên trong đóa hoa sen ấy đang đứng hơn mười bóng người, trang phục khác nhau, dung mạo một trời một vực, không ai giống ai, cũng không ai cùng tộc với người khác!
Người lên tiếng trước là một lão giả mập mạp với đôi tai vô cùng lớn.
Tà Liên ngoài miệng nói nhẹ nhàng, nhưng trong lòng không khỏi khẩn trương, bởi vì đóa bảo hoàng thánh hoa trên người nàng lập tức không có bất kỳ phản ứng nào, điều này cho thấy Bảo Hoa còn ở rất xa nơi đây.
Tỷ tỷ ơi tỷ tỷ, tỷ đừng hại muội a!
Ngay khi Tà Liên đang âm thầm lo lắng, một tòa quang trận màu bạc đột nhiên xuất hiện trước mặt họ, bộc phát ra sức mạnh không gian mạnh mẽ.
Giữa tiếng kinh hô của đám người, linh quang lóe lên trong quang trận, ba bóng người liền nháy mắt xuất hiện.
Bước ra một bước, cả ba đồng thời lách mình đến trước mặt Tà Liên và những người khác, lộ ra thân hình.
Người ở giữa tất nhiên là Bảo Hoa, nàng giờ phút này bạch y tung bay, hoa tươi vờn quanh, khí tức cường hoành mà bình ổn, lập tức khiến mọi người đến đón cảm thấy an tâm.
Rõ ràng, Tà Liên không nói dối, Bảo Hoa Thủy tổ ngày xưa danh chấn chư giới đã trở về!
Chuyển ánh mắt, đám người nhìn về phía người bên phải Bảo Hoa, chỉ thấy người này mặc áo giáp vảy bạc, rất uy vũ bất phàm.
Nhưng khi mọi người thấy rõ dung mạo của hắn, lại đều cùng nhau nhăn mặt, dời ánh mắt đi.
Còn người đang phi độn bên trái Bảo Hoa thì mặc hắc y, mặt đen, lại được bao phủ bởi một tầng kim quang mông lung.
Đám người không những không nhìn thấu chân dung của hắn, mà ngay cả chủng tộc của hắn cũng không thể xác định!
Lão giả tai to giờ phút này trong mắt linh quang tắt ngấm, không khỏi cảm thán nói.
Mấy tên Đại Thừa dị giới bên cạnh nghe vậy lập tức giật mình, bọn họ biết rõ linh mục của lão giả tai to lợi hại thế nào!
Lão giả tai to lập tức lắc đầu không nói gì, vừa rồi dưới linh mục, ông ta chỉ thấy vô số bóng chồng.
Đối mặt với những khuôn mặt quen thuộc này, Bảo Hoa lúc này rất xúc động chào hỏi.
.... Các vị Đại Thừa dị giới nghe vậy nhao nhao đáp lại.
Cảm ứng được nhiều luồng thần thức từ phía dưới truyền đến, Tà Liên lập tức ngắt lời mọi người, rồi đề nghị.
Sở đĩ Bảo Hoa vội vã đến đây là vì nhận được tin tức của Tà Liên, biết nơi đây xảy ra biến cố.
Cho nên, nóng lòng thương nghị việc này, nàng lập tức mang theo hai người phía sau leo lên đóa hoa sen màu xanh sẫm.
Sau đó, đóa sen vừa chuyển động, vừa chở mọi người hướng cổ thành rơi xuống.
Chỉ chốc lát sau, liền biến mất trong cung điện màu vàng.
Nhưng kỳ lạ là, lần này cổ thành lại không chìm xuống dưới cát vàng.
Khi Tà Liên thu hồi đóa hoa sen màu xanh sãm, mọi người đã đến một đại sảnh lát gạch hoàng đơn sơ.
Là người có tu vi cao nhất ở đây, Bảo Hoa tất nhiên là không khách khí ngồi lên chủ tọa.
Tiềm Phong giờ phút này không chút do dự, liền ngồi xuống chiếc bàn án đầu tiên bên tay phải nàng.
Lão giả tai to và những người khác thấy vậy tuy có người muốn mở miệng ngăn cản, nhưng đều bị người bên cạnh giữ lại.
Nhưng khi thanh niên mặt đen thần bí kia muốn ngồi xuống chiếc bàn án đầu tiên bên tay trái Bảo Hoa, bọn họ liền hoàn toàn không nhịn được nữa.
Một người mặt ngựa đứng cạnh lão giả tai to giờ phút này dùng giọng nói mang theo hàn ý nói.
Một tu sĩ mặc nho bào, tay cầm quạt lông miệng chim cũng ra vẻ tốt bụng khuyên nhủ.
Thanh niên mặt đen nghe vậy nhưng vẫn khoanh tay trước ngực, ngồi ngay ngắn bất động, vừa hờ hững nói, vừa quay đầu nhìn về phía hai người.
Sau một khắc, một cỗ uy áp thần thức khổng lồ liền ập xuống lão giả tai to và tu sĩ miệng chim, khiến cả hai lập tức biến sắc, lảo đảo suýt ngã!
Nguyên lai, thanh niên mặt đen chính là Lạc Hồng!
Bởi vì lần này đến viện binh trong số các tu sĩ dị giới không có người nào đến từ Linh giới, nên Lạc Hồng không thể lộ diện, chỉ có thể che giấu thân phận.
Tu sĩ miệng chim dù ban đầu bị đánh lén nên kinh hãi dị thường, nhưng rất nhanh hắn đã nghĩ ra điều gì, lập tức đổi giận thành vui nói.
Lão giả tai to trong lòng cũng kinh hãi, lập tức không khỏi tò mò về lai lịch của Lạc Hồng.
Lạc Hồng thẳng thắn báo ra thân phận giả của mình, đồng thời cũng thu hồi thần thức.
Nghe vậy, Bảo Hoa và Tiềm Phong đều không có bất kỳ phản ứng nào, hiển nhiên Lạc Hồng đã sớm trao đổi với họ.
Tu sĩ miệng chim vừa chắp tay hỏi, vừa tìm chỗ ngồi gần phía trước, cũng không nhắc lại chuyện vừa rồi.
Lạc Hồng lập tức không chút khiêm tốn đáp.
Giữa các tu sĩ Đại Thừa, thực lực vẫn là trên hết, nhất là trong tình huống hiện tại, khiêm tốn chỉ gây thêm chuyện.
Đương nhiên, hắn cũng không nói quá lời, nếu không dù là sự thật, mọi người không tin cũng chẳng ích gì!
Lão giả tai to khí lượng lớn hơn, lập tức ngồi xuống, coi như không có chuyện gì xảy ra.
Tiềm Phong nghe vậy lập tức vui mừng, bởi vì sau khi nhận được tin tức về cuộc giao đấu từ Tà Liên, hắn đã quyết định sẽ trổ tài.
Hắn nghĩ, Bảo Hoa chắc chắn là thứ nhất, còn hắn dù có lẽ đánh không lại Lạc Hồng, cũng có thể giành được vị trí thứ ba.
Cho nên, khi nghe Lạc Hồng chỉ nhắm đến vị trí thứ ba, Tiềm Phong lập tức cho rằng đối phương đang đánh giá cao hắn!
Lão giả tai to lúc này đáp trả một câu, rồi quay đầu đi, không để ý đến nữa.
Bảo Hoa tuy có đầy đủ lòng tin với Lạc Hồng, nhưng nàng cũng cần biết tình hình chi tiết.
Dù sao, chỉ dựa vào vài dòng tin tức, không thể đưa ra phán đoán chính xác.
"Hiện tại tổng cộng có tám mươi tư vị đạo hữu dị giới, đều bày tỏ ủng hộ cuộc giao đấu này, và sẽ tạm thời gia nhập dưới trướng ba người đứng đầu, nghe theo hiệu lệnh của họ để đối phó Minh Trùng Chi Mẫu.
Người chuẩn bị tham gia giao đấu có mười bốn vị đạo hữu, hiện tại thêm tỷ tỷ và ba người nữa là mười bảy người!"
Những năm này, Tà Liên luôn thu thập tình báo trong thành, có thể nói là nắm rõ tình hình trong lòng bàn tay.
Nói xong, nàng liền ném cho ba người một ngọc giản ghi chép chi tiết về mười bốn người kia.
Lạc Hồng nhận lấy xem xét, liền phát hiện mười bốn người này đều là tu sĩ Đại Thừa trung kỳ, Tà Liên đánh giá về họ khá giống nhau, cũng khó trách Đại Thừa dị giới bên này luôn như rắn mất đầu!
Bất quá, hắn rất nhanh đã chú ý đến một người đặc biệt đáng để ý.
"Mạc đạo hữu, ngươi có điều không biết, Xích Nha này đến từ Thiên Nha giới, tuy không có chiến tích gì nổi bật, nhưng tổ tiên của hắn lại là Đồng Nha lão nhân tiếng tăm lừng lẫy trong chư giới.
Hơn nữa, với mức độ sủng ái của Đồng Nha lão nhân dành cho hắn, lần này hắn chắc chắn sẽ mang theo trọng bảo, cho nên tuyệt đối không thể khinh thường!"
Tà Liên lập tức đáp lời.
Nguyên lai hắn chính là người trong nguyên thời không, khiến Thiên Nha giới xuất động chín vị Đại Thừa kia. Lạc Hồng nghe vậy không khỏi âm thầm nghĩ ngợi.
Lão giả tai to giơ chén trà, hờ hững nói.
Ý của ông ta rõ ràng là để Lạc Hồng cướp đoạt vị trí thứ ba, còn vị trí thứ hai thì đừng mơ!
Tiềm Phong cảm thấy, nếu chỉ có hai người dẫn đầu, thì đến lúc đó hắn nhất định sẽ có nhiều cơ hội ở riêng với Bảo Hoa.
Không giống như hiện tại, tự nhiên lại thêm ra một kẻ họ Lạc chướng mắt!
Tu sĩ miệng chim trả lời thay Tiềm Phong, sau đó chắp tay với Bảo Hoa nói:
Tu sĩ Đại Thừa ai mà không tâm cao khí ngạo, việc họ chọn người dẫn đầu bây giờ cũng là do tình thế ép buộc, chứ thực ra không có mấy ai tin tưởng lẫn nhau.
Cho nên, họ không thể chỉ để một hai người lãnh đạo mình, mà sẽ lựa chọn ba thế lực như Ma tộc.
Nhưng tình hình bây giờ lại có chút khác biệt, khi họ thương nghị thì đa số người không biết Bảo Hoa sẽ đến.
Cho nên có thể đoán được, khi phân phối đội ngũ cuối cùng, phe của Bảo Hoa chắc chắn sẽ vượt chỉ tiêu.
Ai bảo nàng có tu vi Đại Thừa hậu kỳ, gần độ kiếp chứi
....
Nghe vậy, một đám Đại Thừa dị giới trong sảnh cũng bắt đầu thể hiện thái độ.
Những người này hướng về phía nàng, đồng nghĩa với việc ít nhiều có chút tin tưởng nàng, việc chỉ huy chắc chắn sẽ dễ dàng hơn nhiều so với các tu sĩ Đại Thừa khác.
Cho nên, nàng không suy nghĩ nhiều mà liền đáp ứng tất cả Đại Thừa dị giới trong sảnh!
Kể từ đó, chủ và khách đều vui vẻ, mọi người nhanh chóng trò chuyện vui vẻ về các chủ đề còn lại.
......
Cùng lúc đó, tại sâu trong cung điện màu vàng, bên ngoài một cánh cửa đá, một cơn gió lốc màu đen đột nhiên nổi lên trong đường hầm.
Lập tức, một người đàn ông cao lớn tráng kiện, đầu mọc sừng tê xuất hiện trong thông đạo.
Vừa mới hiện thân, hắn liền vẻ mặt nghiêm túc chắp tay với cánh cửa đá kia nói:
Vừa dứt lời, cửa đá liền ầm ầm rung chuyển, một hồi lâu sau mới bình tĩnh trở lại, rồi từ từ nâng lên.
Chỉ thấy, sau cánh cửa đá là một vùng tăm tối, không thể nhìn rõ có gì bên trong.
Nhưng sau một khắc, sáu cặp con ngươi huyết hồng đồng thời sáng lên, mỗi cặp đều lộ ra sát khí vô cùng!