Khương Tư Bạch hôm nay phải chuyển vào U Cốc, Thần Cơ chân nhân đích thân dẫn cậu tới, còn có Mạch Thượng đạo nhân, Thu Nương cùng Hàn Thiên Cân không nỡ chia tay tiễn biệt.
U Cốc nằm ở phía đông Kiến Tính phong, là một sơn cốc dài và hẹp.
Nơi này bị Kiến Tính phong hùng vĩ kỳ ảo cùng một ngọn núi thấp hơn kẹp ở giữa, nghe đồn có những chỗ vô cùng thần kỳ.
Bởi vì Kiến Tính phong là một ngọn núi lớn có linh mạch dồi dào, thế nhưng ngọn núi cách đó chỉ một thung lũng lại đột ngột đứt đoạn linh mạch, điều này khiến cho U Cốc giữa hai ngọn núi hình thành một luồng hồi lưu linh khí vô cùng mạnh mẽ.
Ở đây, tất cả linh khí cảm nhận được đều hỗn loạn, nghĩa là ở nơi này gần như không thể điều khiển linh lực để sử dụng pháp thuật, tạo thành một loại cấm địa tự nhiên.
Thế nhưng, xét trên một vài phương diện thì đây lại là một nơi tu hành thiên bẩm: che chắn nhiễu loạn bên ngoài, càng dễ ngộ ra bản chân chi thực!
Do đó đối với đệ tử La Vân mà nói, nơi này vừa là trừng phạt cũng vừa là một loại tu hành, Khương Tư Bạch thực ra còn khá mong chờ.
Mọi người đi tới trước U Cốc, liền thấy nơi này đã có người chờ sẵn.
Hóa ra là Thần Hoa chân nhân dẫn theo đệ tử của ông ta đang đợi ở đây.
Thần Cơ chân nhân đã tiến lên chào hỏi: "Thần Hoa sư huynh, chúng ta tới rồi."
Thần Hoa gật đầu nói: "Tiểu sư muội lần này gây ra danh tiếng lớn quá, mấy vị đồng đạo Doanh Châu của huynh đều đang khen ngợi mưu lược lần này của muội đấy."
Thần Cơ chân nhân hơi thẹn thùng nói: "Sư huynh quá khen, vẫn là nhờ sư huynh chỉ điểm cùng với không ngừng thăm dò thời cơ cho muội, mới có thể làm thành chuyện này."
Thần Hoa chân nhân cười không nói, ông chuyển ánh mắt sang Khương Tư Bạch: "Hiền chất, chúng ta lại gặp nhau rồi."
Khương Tư Bạch ngượng ngùng nói: "Vâng ạ, lần này coi như là phạm vào tay sư thúc rồi."
Thần Hoa chân nhân bật cười: "Như vậy chẳng phải có thể cùng ta luận đạo nhiều hơn, há chẳng phải là việc tốt sao?"
Khương Tư Bạch nói: "Vậy thì tất nhiên là tốt quá rồi, vậy con..."
Cậu nói được nửa chừng, chú ý tới người bên cạnh Thần Hoa chân nhân, liền chào hỏi: "Quy sư đệ, đã lâu không gặp, trông sắc mặt đệ khá lắm."
Đệ tử mà Thần Hoa chân nhân dẫn theo chính là Quy Thân Minh, hắn bình thản chào Khương Tư Bạch: "Gặp qua Khương sư huynh, lần này sư huynh lâm nguy không loạn, quả là đã gây dựng được phong thái lẫy lừng."
Câu này nghe sao lại có cảm giác âm dương quái khí thế nhỉ?
Không, Quy Thân Minh vốn không phải loại người âm dương quái khí, chỉ có thể nói là lời nói có ẩn ý mà thôi.
Đệ tử bình thường chỉ thấy Khương Tư Bạch ra tay với đại tu sĩ cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên, chỉ cảm thấy dùng được, mọi người đều khá khâm phục cậu.
Tuy nhiên Khương Tư Bạch lại nhạy bén cảm nhận được Quy Thân Minh nói thì nói vậy, nhưng thực chất muốn biểu đạt ý khác: chuyện lần này làm được đấy!
Khương Tư Bạch không muốn suy diễn theo hướng này, bèn cười khiêm tốn: "Thực ra là do đệ quá tùy hứng, tình huống lúc đó căn bản không phải là thứ đệ có thể nhúng tay vào, may mà Yểm sư thúc tổ hạ thủ lưu tình."
Quy Thân Minh nghe vậy cũng chỉ cười, không nói gì thêm.
Ngược lại, Thần Hoa chân nhân chỉ vào mi tâm của Khương Tư Bạch nói: "Hiền chất hà tất phải khiêm tốn, tòng tâm sở dục bất du củ (làm theo ý mình mà không vượt khuôn phép), con làm điều con cho là đúng, cho nên thần hoa minh lượng ẩn hiện có dáng vẻ nở rộ, đây là tướng mạo kinh người đến nhường nào?"
Thần Hoa chân nhân thao thao bất tuyệt khen một hồi, khiến Khương Tư Bạch vừa thẹn thùng vừa hiểu ra nguyên nhân: Cậu lại trở thành công cụ để Thần Hoa chân nhân dạy dỗ đệ tử rồi!
Khá lắm, cậu đây là trở thành "con nhà người ta" rồi sao?
"Cái đó, con có thể vào trong chưa ạ?"
Khương Tư Bạch hỏi một câu, cậu hơi không chịu nổi tình cảnh này.
Thần Hoa chân nhân dừng việc khen ngợi Khương Tư Bạch lại, rồi nói: "Tất nhiên, đi đi."
"Đúng rồi, chưởng giáo cho phép con khi ở trong U Cốc vẫn có thể tiếp tục tiếp nhận giáo huấn trong môn phái, mỗi tháng vào ngày mùng 3 ta đều sẽ đến cửa cốc này giảng giải đạo tu tâm tu tính, con đừng bỏ lỡ nhé."
Khương Tư Bạch gật đầu liên tục, đây là chuyện tốt.
Mạch Thượng đạo nhân lập tức nói: "Ta cũng sẽ đến giảng đạo, giảng về..."
Ông muốn tiếp tục dạy dỗ đệ tử, kết quả ngẫm nghĩ lại, mình còn có thể dạy đệ tử cái gì nữa?
Tư duy của tên đệ tử này thực sự quá khoáng đạt, tuy thời gian đắm mình trong truyền thừa Thần Nông Cốc không lâu, nhưng đã tự mình bước ra một thế giới rộng lớn hơn.
Mặc dù hiểu biết của ông về Thần Nông Ngũ Kinh tất nhiên là sâu sắc hơn, nhưng trước tiên ông phải đuổi kịp tư duy của Khương Tư Bạch đã.
Điểm này lão đạo không cảm thấy khó chịu trong lòng, vì ông tự biết mình vốn là người ngu ngốc, dựa vào một chút cần cù mà đi tới cảnh giới Tam Hoa Tụ Đỉnh đã là may mắn lắm rồi.
Thần Cơ chân nhân thấy vậy, đôi mắt linh động đảo một vòng, sau đó nói: "Công phu luyện khí của sư huynh vô cùng vững chắc, chi bằng giảng về đạo luyện khí đi?"
Mạch Thượng đạo nhân nghe vậy thấy cũng khá ổn, liền đồng ý.
Thần Hoa chân nhân cười ha hả: "Như vậy thì những người khác trong U Cốc cũng được hưởng lợi theo, coi như là tạo hóa của họ."
Khi ông nói câu này, ánh mắt vẫn luôn quan sát biểu cảm của Khương Tư Bạch, thấy Khương Tư Bạch mỉm cười nhìn sư phụ mình, trong mắt tràn đầy sự khích lệ.
Thần Hoa chân nhân: "..."
Thôi bỏ đi, tư duy của đứa trẻ này không thể lấy lẽ thường mà suy đoán được.
Mạch Thượng đạo nhân hẹn ngày 20 hàng tháng đến giảng đạo, sau đó là nhìn cảnh Thu Nương và Khương Tư Bạch bịn rịn chia tay.
Đối với Thu Nương mà nói, đây thực sự là chuyện khó khăn nhất.
Cuộc đời nhỏ bé của cô bé, ông nội, anh trai, Thiên Cân đại ca bên cạnh, cùng với con cáo thú cưng chính là toàn bộ thế giới, giờ đây cô bé lại phải liên tiếp đối mặt với sự chia ly của anh trai.
Thế là cô bé nhỏ nhắn liền tâm lý sụp đổ, ôm lấy Khương Tư Bạch khóc òa lên.
Khương Tư Bạch vốn dĩ nội tâm rất bình thản cũng hơi chua xót, dứt khoát ôm Thu Nương ở cửa cốc mà dỗ dành.
Lão đạo bên cạnh sụt sịt mũi, trong lòng đầy rẫy nỗi niềm sầu muộn.
Thần Cơ chân nhân thấy vậy bèn nói với Thần Hoa chân nhân: "Sư huynh, huynh nhìn tình anh em sâu nặng của chúng nó, có nhớ lại thời gian chúng ta làm sư huynh muội ngày xưa không?"
Sắc mặt Thần Hoa chân nhân tối sầm lại, xoa xoa mi tâm nói: "Tiểu sư muội, muội có lời gì thì nói thẳng đi, không cần phải làm mấy màn dạo đầu này đâu."
Thần Cơ chân nhân "hì hì" cười nói: "Chi bằng sư huynh cứ đồng ý cho Thu Nương, có thể thường xuyên đến thăm anh trai nó xem sao?"
Cô nàng này còn chưa làm sư phụ Thu Nương mà đã bắt đầu đau lòng cho nó như sư phụ rồi, thái độ bao che này đã lộ rõ mồn một.
Thần Hoa chân nhân nghe vậy bất lực nói: "Điều này không hợp quy củ."
Thần Cơ chân nhân bĩu đôi môi đỏ mọng nói: "Nhưng mà?"
Thần Hoa chân nhân cạn lời ôm trán nói: "Nhưng vì sư muội đã cầu xin, vậy thì phá lệ một lần vậy."
Được hứa hẹn hai ngày nữa là có thể đến thăm Khương Tư Bạch, Thu Nương lúc này mới nức nở ngừng khóc.
Mạch Thượng đạo nhân lau mồ hôi trên trán nói: "Vẫn là sư muội có cách."
Thần Cơ chân nhân cười khiêm tốn, cô nàng không phải kiểu người được lợi mà còn làm cao.
Cuối cùng cũng dỗ dành được Thu Nương, Khương Tư Bạch mới có thể an tâm bước vào U Cốc.
Tám năm tới, có lẽ cậu sẽ phải trải qua trong sự cô độc dài đằng đẵng...
---❊ ❖ ❊---
"Oa ha ha ha! Khương sư đệ, đệ tới thăm ta à, làm sư huynh ruột của đệ nhớ đệ muốn chết đây này!"
Cậu còn đang sầu muộn, bên tai đã vang lên tiếng cười như tiếng chiêng vỡ của Tửu Chân Tử.
Sắc mặt Khương Tư Bạch cứng đờ ngay lập tức.
Vậy mà lại quên mất tên này cũng bị nhốt ở đây để "tư quá"!