Trần Mạc Bạch còn đang suy nghĩ cuối năm về sẽ bay đến Vương Ốc động thiên tìm Thanh Nữ, hay là để Thanh Nữ đến Úc Mộc thành tìm mình thì Thông Thiên Nghỉ đột nhiên vang lên.
Nhạc Tổ Đào tìm hắn có việc.
Sau khi bảo Tăng Ngọa Du lui xuống, Trần Mạc Bạch kết nối Thông Thiên Nghi, biết rõ sự tình, liền thông báo nội các họp.
Phân loại và xử lý xong những đồ vật lấy được từ Nam Huyền Cảnh trong túi trữ vật, Trần Mạc Bạch lại ngẩng đầu nhìn về phía Trường Sinh Mộc, nơi Chu Thánh Thanh đang bế quan.
Khí tượng Kết Anh càng lúc càng lớn mạnh, khiến linh khí Cự Mộc càng lúc càng khó kiểm soát.
Điều này khiến các tu sĩ của những tông môn đóng quân tại Cự Mộc lĩnh bắt đầu kêu ca không ngừng.
"Chưởng môn, hiện tại đệ tử Luyện Khí cũng không dám ngồi xuống tu luyện nữa."
Trần Mạc Bạch nghe Nhạc Tổ Đào báo cáo mà có chút đau đầu.
Linh khí ở Cự Mộc lĩnh bị Chu Thánh Thanh hóa anh hấp thụ, ngay cả tu sĩ Kết Đan như hắn cũng chỉ có thể miễn cưỡng tranh đoạt.
Tu sĩ Trúc Cơ còn đỡ, gia cảnh khá giả, có thể hấp thu linh khí từ linh thạch để tu luyện trong thời gian ngắn.
Nhưng tu sĩ Luyện Khí thì không được, rất nhiều đệ tử vốn xuất thân nghèo khó, linh thạch đều để dành đến thời điểm then chốt đột phá cảnh giới mới dùng.
Cho nên hiện tại không thể hấp thu linh khí thiên địa, đệ tử Luyện Khí của Thần Mộc tông bắt đầu oán than.
Trần Mạc Bạch hỏi: "Trong tông môn hiện có bao nhiêu đệ tử Luyện Khí?"
Nhạc Tổ Đào đáp: "Số đệ tử đăng ký là 2687 người, trong đó ở Cự Mộc lĩnh có khoảng 1500 người, gần đây còn có không ít đệ tử nhận nhiệm vụ ở Linh Bảo các để chuẩn bị rời đi."
Thần Mộc tông vốn xưng có 3000 Luyện Khí, nhưng sau ba lần chiến tranh liên tiếp đã tổn thất bốn năm trăm đệ tử, hai năm trước mới chiêu mộ thêm một hai trăm người từ lục quốc để bổ sung.
Khi các trấn thủ lục quốc rời tông môn, cũng mang theo khoảng một trăm đệ tử Luyện Khi.
Trong số đó, ngoài những đệ tử Luyện Khí tầng dưới chót, còn có không ít là chân truyền đời trước.
Ví dụ như Tề Hầu mà Trần Mạc Bạch quen biết, đã theo Ngạc Vân đến Nham quốc.
Những người này sau hai lần Trúc Cơ thất bại, tinh huyết nguyên khí đã hao tổn, không phải là đối thủ của những chân truyền mới tấn thăng trong tông môn, cơ bản không có khả năng lấy được Trúc Cơ Đan, nên muốn liều một phen cuối cùng.
Cũng chính vì vậy, những người còn ở lại Thần Mộc tông hiện tại đều là trung kiên và là tương lai của tông môn.
“Mọi người hãy nói xem ý kiến của mình, xem có phương pháp nào giải quyết được không."
Trần Mạc Bạch ngồi ngay ngắn trên chủ vị ở một thiên điện của Thần Mộc điện, phía dưới hai bên là Mạnh Hoằng, Mộc Viên, Nhạc Tổ Đào, Tịch Tĩnh Hỏa, La Tuyết Nhi, Diêm Kim Diệp.
Đây có thể coi là hình thức ban đầu của nội các, hôm nay là lần đầu tiên bọn họ họp, để bàn luận giải quyết vấn đề đệ tử Luyện Khí không thể ngồi xuống hấp thu linh khí.
"Cấp cho linh thạch đi, Chu lão tổ Kết Anh nhiều nhất là tiếp tục hai năm nữa, mỗi tháng phát thêm 5 khối linh thạch hạ phẩm cho mỗi đệ tử Luyện Khí ở Cự Mộc lĩnh, cũng chỉ hơn một vạn khối thôi."
Tịch Tĩnh Hỏa mở lời trước, nhưng La Tuyết Nhi lập tức lắc đầu từ chối, nàng quản lý Thưởng Thiện điện, rõ nhất tình hình tài chính hiện tại.
La Tuyết Nhi nói: "Ba lần đại chiến gần như đã tiêu hao hết số linh thạch dự trữ của tông môn, số còn lại phải giữ lại để tránh tình huống bất ngờ, bổng lộc linh thạch của tông môn hiện tại đều cần dùng linh mễ để thay thế, thật sự không thể lấy ra thêm linh thạch được. Nếu như nguyện ý đánh phiếu nợ thì ta không có ý kiến.”
Nhạc Tổ Đào nói: "Những linh thạch này là để đệ tử Luyện Khí tu luyện ở Cự Mộc lĩnh, nếu lại đánh phiếu nợ nữa thì e rằng lòng người sẽ tan rã mất."
Diêm Kim Diệp đề nghị: "Vậy cấp cho đan dược thì sao?"
Mặc dù sau khi được Trần Mạc Bạch truyền đạo, những đệ tử Luyện Khí của Thần Mộc tông có khát vọng Trúc Cơ không còn dùng đan dược vô tội vạ như trước, nhưng loại vật này trên thị trường vẫn có giá cao ngất ngưởng, vẫn rất được hoan nghênh trong giới tán tu và đệ tử tầng dưới chót.
Trần Mạc Bạch hỏi: "Mạnh sư điệt có cao kiến gì không?"
Sau khi mọi người đều đã nói một lượt, Trần Mạc Bạch thấy Mạnh Hoằng vẫn bình chân như vại, bèn quay sang hỏi ông.
Mạnh Hoằng đáp: "Khởi bẩm chưởng môn, cấp cho linh thạch, đan dược hay các loại phụ cấp đều không được."
Lời này vừa ra, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía ông, Trần Mạc Bạch mỉm cười, ra hiệu ông nói tiếp.
"Nếu như đã phát thì không chỉ đệ tử Luyện Khí trong tông môn được hưởng, mà còn phải suy tính đến những người ở bên ngoài tông môn, vì không lo thiếu mà lo không đều. Nhưng làm như vậy, đệ tử ở Cự Mộc lĩnh lại sẽ cảm thấy thiệt thòi, dựa vào cái gì mà bọn họ chịu khổ trong tông môn lại có phúc lợi, còn những người bên ngoài tông môn cũng được hưởng, bát nước này sao mà bưng cho bằng được."
Nghe Mạnh Hoằng nói vậy, mọi người đều tỏ vẻ chợt hiểu.
Quả nhiên gừng càng già càng cay, ông nhìn vấn đề thấu triệt và sâu xa hơn bọn họ nhiều.
Trần Mạc Bạch hỏi: "Vậy theo ý ngươi, nên xử lý chuyện này như thế nào?"
Mạnh Hoằng đáp: "Cách tốt nhất là coi như không biết gì cả, đệ tử nào dám dùng chuyện này để phàn nàn thì đó là bất trung với tông môn, trực tiếp phái Phạt Ác điện truy nã trấn áp là xong!"
Câu nói này vừa ra, tất cả mọi người đều rơi vào trầm tư.
Trần Mạc Bạch nhìn Mạnh Hoằng sắc mặt bình tĩnh nói ra những lời tàn nhẫn như vậy, không khỏi cảm thán Đông Hoang quả thực khác với Tiên Môn, nơi này không cần cân nhắc đến chuyện kêu ca, chỉ quen với việc dùng áp bức để thống trị.
So với việc Chu Thánh Thanh Kết Anh, cho dù là tất cả đệ tử Luyện Khí của Thần Mộc tông hi sinh, e rằng trong mắt Mạnh Hoằng, vẫn là điều có thể chấp nhận.
Trần Mạc Bạch hỏi: "Những người còn lại có ý kiến khác không?"
Sắc mặt Nhạc Tổ Đào có chút do dự, nhưng cẩn thận suy nghĩ, vẫn cảm thấy phương pháp của Mạnh Hoằng là thích hợp nhất với tình hình trước mắt.
"Trong tông môn, có thể phân công bao nhiêu nhiệm vụ?"
Trần Mạc Bạch thấy mọi người im lặng lại hỏi một vấn đề.
“Khởi bẩm chưởng môn, tuần tra biệt viện, hái lượm ở linh điền dược điền, bồi dưỡng linh thú. các loại, còn có thể sắp xếp thêm khoảng 300 đệ tử làm nhiệm vụ."
La Tuyết Nhi lập tức trả lời, hàng năm dự toán linh thạch của ba điện mười hai bộ đều do nàng cấp phát, nên có thể tính ra được đại khái.
Trần Mạc Bạch hỏi: "Vậy còn Vân Mộng trạch thì sao?"
Câu nói này vừa ra, mọi người không khỏi nhìn nhau.
Là đệ nhất bảo địa của Đông Hoang, Vân Mộng trạch, đừng nói là Thần Mộc tông, mà ngay cả nửa số tu sĩ Luyện Khí của Đông Hoang tràn vào, đoán chừng vẫn có thể chịu được.
"Giữ lại nhân thủ để phát động Vạn Mộc đại trận, mở ra nhiệm vụ săn giết yêu thú cho đệ tử tông môn, phái bọn họ đến phường thị ở Vân Mộng trạch.”
"Còn có thể phân công một ít nhân thủ đến lục quốc, Nham quốc khai thác mỏ, Vân quốc nuôi trồng thủy sản, Vũ quốc trồng linh quả... Các loại, để các trấn thủ quốc gia phối hợp một chút, đây cũng là cung cấp nhân thủ cho họ, đôi bên cùng có lợi."
"Về phần những đệ tử còn lại trong tông môn, hãy để trận pháp bộ và linh mạch bộ liên thủ xác định một khu vực, thiết lập một trận pháp để bình ổn linh khí, để họ cũng có thể tu luyện bình thường."